Xuân Quy - Chương 111: Hồi kết (2)

Cập nhật lúc: 2026-01-24 10:29:02
Lượt xem: 379

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mục lão tướng quân và Mục phu nhân theo Mục Yến Khê về phủ tướng quân. Họ ở quán mì lâu như kịp chuyện với bà, giờ bà đau lòng thế , e là cũng chẳng gì nữa. May mà cũng định ở vài ngày, gì để cũng muộn.

Mục phu nhân trong lòng kính trọng bà, ánh mắt vài phần xót xa. Vỗ vỗ đầu Xuân Quy mới cửa.

Mục Yến Khê yên tâm về Xuân Quy, liên tục đầu về phía quán mì, Mục lão tướng quân bắt gặp: "Đừng nữa, hôn sự của con đúng là trắc trở, tưởng trèo cao, giờ thì , con với tới ." Mục lão tướng quân đùa, nhưng Mục Yến Khê lúc đùa , cha lòng chùng xuống, định quán mì, Mục phu nhân kéo : "Lớn đầu cha con đang trêu con ?" Nói xong kéo Mục Yến Khê về phía : "Con đừng phiền bà, tối nay bà chắc chắn nhiều chuyện với Xuân Quy, giờ con cái gì? Mau về phủ, cha con liệt kê sính lễ , hôm nay con xem, mai ông đổi ý thì muộn ."

Mục Yến Khê mới yên tâm.

Trong lòng Mục phu nhân cũng khổ, hôm nay thấy cảnh , bà Mục Yến Khê e là sẽ về kinh thành nữa. Bà ngóng trông một cả đời, chẳng lẽ để Xuân Quy cũng ngóng trông ? Mục phu nhân tàn nhẫn như , con trai nuôi lớn đến từng cũng nên để nó tự quyết định .

Họ im lặng rời , Xuân Quy và Thanh Yên đưa bà về phòng ngủ, lau mặt cho bà. Trong lòng bà vốn một cái hố sâu, cái hố mấy chục năm ai chạm , phủ bụi, xa thì khác gì chỗ khác. Hôm nay trải qua chuyện , cái hố đó ầm ầm hiện , giấu thế nào cũng nữa.

Năm đó đêm Mục Yến Khê bỏ Xuân Quy , tóc bà bạc trắng chỉ một đêm, là thương Xuân Quy, cũng là hận chính . Bà từng nghĩ Xuân Quy sẽ vết xe đổ của ... Nghĩ mệnh con đúng là chạy trời khỏi nắng.

Bà nhắm mắt là thấy Lương Phóng, mấy chục năm trôi qua , hình ảnh trong ký ức bà vẫn là dáng vẻ mấy chục năm , lưng thẳng tắp, nghiêm nghị với khác, nhưng bao giờ đỏ mặt với bà.

"Bà ơi bà với con một câu ?" Xuân Quy giường bà : "Là của con, lâu như . Bà ơi bà ."

Bà thở dài một thật dài: "Xuân Quy, bà đợi một cả đời. Cuối cùng cũng đợi . Bà mệt , ngủ..." Bà xong chìm giấc ngủ say, Xuân Quy đó dám rời nửa bước. Bà ngủ hai ngày, Xuân Quy canh hai ngày. Tiết lang trung cứ hai canh giờ đến bắt mạch cho bà, xác định bà mới ...

Trong mơ bà gặp Lương Phóng, Lương Phóng trong mơ với bà: "Đi theo nhé! Có nàng là nhà ." Bà hai lời dậy thu dọn hành lý, : "Đi thôi! Chàng đó!"

Là hối hận khi còn sống, những lời thề non hẹn biển đó. Khiến những tháng ngày đó nhớ , còn nồng nàn như thế nữa...

Bà ngủ hai ngày , Văn Hoa Đế trời sáng đến, đêm khuya mới về. Ngài Hoàng đế cả đời, bao giờ nơm nớp lo sợ như lúc . Nếu bà vì sự xuất hiện của ngài mà mệnh hệ gì, ngài cả đời sẽ tha thứ cho . May , ngày thứ ba bà cuối cùng cũng mở mắt.

Bà mở mắt thấy Xuân Quy mặt, với nàng, nụ chút ngượng ngùng. Hỏi nàng: "Lương Phóng ? Xuất chinh vẫn về?"

Tay Xuân Quy đang đưa về phía bà khựng , nước mắt trào . Cuối cùng bà cũng chịu tên đó ... Giấc mộng lớn hóa hư , nhưng kinh hồng một thoáng năm xưa vẫn còn đó.

Hồi lâu bà mới hồn, tỉnh mộng , vẫn là , cả đời gặp . khi còn sống vẫn nhớ đến , mà vẫn còn sống thì vẫn sống cho chứ!

Ngồi dậy xuống giường: "Cha Mục Yến Khê cũng đến ?"

Mặt Xuân Quy đỏ lên: "Đến ạ."

"Đưa bà gặp họ nhé? Hôm đó kịp chuyện."

"Đang trong sân đấy ạ, còn cả Hoàng thượng nữa."

Mục lão tướng quân ngay ngắn ghế, thấy bà vội vàng dậy. Mục gia ba đời tòng quân, nhưng Mục lão tướng quân học đ.á.n.h trận từ Lương Phóng. Năm đó Lương Phóng c.h.ế.t, Mục lão tướng quân đến trấn Vô Diệm, đại thắng gia tộc Hách Liên Tây Lương, ngày khải lưng chiến mã cũng từng nghĩ: Trong đám bá tánh tiễn đưa cố nhân của Lương Phóng ? Hối hận nhất là lúc đó dừng tìm kiếm.

Bà định thỉnh an Văn Hoa Đế, nhưng ngài ngăn : "Đại nương, trẫm nhận nổi."

Mấy xuống, im lặng hồi lâu. Bà nghiêm túc quan sát Mục lão tướng quân lâu, mới mở miệng : "Năm xưa vị tướng quân đại thắng tộc Hách Liên Tây Lương, là ông ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuan-quy/chuong-111-hoi-ket-2.html.]

Mục lão tướng quân gật đầu.

"Hôm đó cũng ở trong đám đông."

"..." Bà , nỗi buồn và hối hận trong lòng Mục lão tướng quân càng sâu sắc hơn. Hai tay nắm chặt đặt đùi, nhất thời bắt đầu từ .

"Xuân Quy… và Yến Khê, hai vị nghĩ thế nào?" Bà Mục phu nhân, đợi bà mở lời.

Mục phu nhân lấy từ trong tay áo một xấp giấy dày: "Đây là sính lễ, bà xem qua ."

nhận, mà : "Ta quan tâm mấy cái , già , cho nhiều bạc thế, cũng chẳng tiêu thế nào. Chỉ cần Xuân Quy đồng ý. Chỉ cần các bảo vệ con bé..."

Mục Yến Khê quỳ một gối mặt bà: "Bà ơi, con nhất định một lòng một đối với nàng cả đời, để nàng chịu một chút ấm ức nào."

Văn Hoa Đế bên cạnh lên tiếng: "Hôn sự để trẫm chỉ định !"

Tất cả đều ngài, đợi ngài tiếp.

"Xuân Quy là hậu nhân nhà họ Lương, nhà họ Lương ơn tái tạo với trẫm. Trẫm ban cho nàng chủ núi Thanh Khâu, hưởng bổng lộc công chúa." Một câu nhẹ nhàng, cả núi Thanh Khâu cho nàng. Không công chúa nào bổng lộc như thế.

"Tạ ơn Hoàng thượng. ... dân nữ dám, mong Hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh." Xuân Quy màng công chúa, cũng dựa uy danh nhà họ Lương, đó là vết thương trong lòng bà, nàng c.h.ế.t cũng chạm .

Lời của nàng dường như trong dự liệu của Văn Hoa Đế, chỉ thấy ngài : "Tùy các . Đã định hôn sự thì sớm ngày tổ chức ! Nhân lúc trẫm ở đây, cũng dính chút hỉ khí. Mục phu nhân thấy thế nào?"

Mục phu nhân vội vàng gật đầu: "Đương nhiên là ." Bà Mục Yến Khê, đứa con trai cứng đầu của cuối cùng cũng sắp thành . Nghĩ đến đây, mắt bà ươn ướt, vội vàng lau mắt. Hành động của bà đương nhiên qua mắt Mục lão tướng quân, đưa cho bà cái khăn tay thì thầm một câu: "Tiền đồ!"

Xuân Quy và Mục Yến Khê , bật thành tiếng.

"Đã sắp thành , trẫm cũng một điều kiện." Văn Hoa Đế Mục Yến Khê: "Trẫm Khương Hoán Chi đưa phu nhân của đến."

"..."

"Sao? Ái khanh Khương Hoán Chi phu nhân ?" Văn Hoa Đế vẻ mặt bình thản, tâm tư gì. Càng như thế càng khiến sợ hãi.

"Thần... ."

"Đã thì gọi họ đến. Đừng để trẫm đích mời, của trẫm tay nặng nhẹ, họ thương, dù cũng ." Văn Hoa Đế là ai? Cửu t.ử nhất sinh mới lên ngai vàng, thủ đoạn nào mà từng thấy. Hôm đó Thanh Viễn giường, trong lòng ngài hiểu, sở dĩ vạch trần chẳng qua là giữ thể diện cho . cảm giác thất bại trong lòng cũng là thật. Dù cũng là cô con gái yêu thương nhất, thì thôi!

Mục Yến Khê tâm tư của ngài, bèn : "Hoàng thượng một hai năm nay, đang tìm ?"

"Ừ." Văn Hoa Đế ừ một tiếng trong mũi, lộ vài phần vui.

Mục Yến Khê đến mặt ngài: "Mạt tướng thất lễ." Rồi ghé tai ngài nhỏ vài câu. Chỉ thấy vẻ mặt Văn Hoa Đế lúc sáng lúc tối, đợi Mục Yến Khê xong ngài đột ngột dậy, chỉ tay Mục Yến Khê: "Nếu ngươi nhà họ Mục, hôm nay trẫm c.h.é.m đầu ngươi !"

 

Loading...