Xuân Quy - Chương 113: Ngoại Truyện

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:29:29
Lượt xem: 229

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bên ngoài cánh cửa tiểu viện một nam nhân đang . Hắn mặc trường bào màu huyền thanh, cài trâm ngọc bích, toát khí tức lạnh lẽo, trầm mặc. Bàn tay đặt lên chiếc vòng gõ cửa, chần chừ hồi lâu mới quyết định gõ nhẹ mấy tiếng.

Một giọng lanh lảnh của nha vang lên: "Ai gọi cửa đó ạ?"

Nam nhân đưa mắt liếc bên cạnh. Tên tùy tùng lập tức hiểu ý, lên tiếng đáp lời: "Mục nhờ mang danh đến cho Trầm Bích tiểu thư."

Người bên trong đến ba chữ "Mục " bèn mở cửa mà chẳng mảy may phòng . Thế nhưng, khi đang ngoài cửa, tiểu nha sợ tới mức trừng lớn hai mắt, vội vàng quỳ rạp xuống đất: "Nô tỳ thỉnh an Hoàng thượng."

Văn Hoa Đế lạnh nhạt liếc tiểu nha , trầm giọng hỏi: "Người ?"

Nghe thấy tiếng động bên ngoài, cõi lòng Trầm Bích khẽ run lên, gương mặt thoắt cái ửng đỏ. Cái tên đáng ngàn đao băm vằm cuối cùng vẫn tìm đến tận đây.

Nàng toan dậy đóng cửa từ chối tiếp khách, nhưng một bàn tay nhanh chóng thò qua khe cửa, giữ chặt lấy cánh cửa chịu buông. Kèm theo đó là một giọng hung tợn cất lên: "Nàng thử đóng cửa xem, trẫm lập tức c.h.é.m đầu Vấn Liễu."

Trầm Bích dọa thì thể cãi lý với kẻ ngang ngược , đành buông tay, lưng trong.

Hiện mắt Văn Hoa Đế lúc là một bóng dáng quật cường. Suối tóc dài như thác chỉ búi bằng một cây trâm cài đơn giản, khoác bộ trường bào màu trắng rộng thùng thình, toát lên vẻ thanh lãnh, đạm bạc. Tuy nhiên, vành tai ửng hồng mờ mờ chút lưu tình mà bán sự bối rối của nàng. Văn Hoa Đế tham lam ngắm bóng lưng , ánh mắt nỡ rời dù chỉ một cái chớp mắt, nóng rực như thiêu đốt cả nàng.

Bầu khí trong phòng chìm một sự im lặng kỳ dị.

Trầm Bích thấy tiếng động gì phía , đang nghi ngờ thì Văn Hoa Đế lao mãnh liệt tới, c.ắ.n chặt lấy môi nàng: "Nàng chạy nữa cho xem!"

Hắn thở dốc kịch liệt, còn nàng thì né tránh quyết liệt. Nàng liều mạng giãy giụa trong vòng tay , nhưng xoay , đè chặt lên ván cửa: "Đứng im!"

Thật , Văn Hoa Đế nhớ nàng đến phát điên.

Nói sợ chê , đường đường là vị hoàng t.ử đăng cơ từ thời niên thiếu, hạng nữ nhân nào mà từng gặp qua cơ chứ. Xinh , dịu dàng tài năng xuất chúng, cũng chỉ thích một dạo, qua lúc hứng thú thì thôi. Vậy mà đến năm bốn mươi tư tuổi, gặp nàng, đầu tiên nếm trải thế nào là rung động thực sự.

Dạo đó, mở một quán bên bờ sông Vĩnh An. Chẳng vì mục đích gì cao siêu, chỉ là lúc trong lòng bực dọc thì cớ xuất cung, tìm một góc khuất yên tĩnh trong quán để nhâm nhi chén , tạm lánh khỏi những phiền nhiễu phàm tục. Quán thuê vài vị sư chuyên lo việc pha cho khách.

Hôm , Văn Hoa Đế bãi triều xong thì chẳng còn tâm trí mà phê duyệt tấu chương. Nhân lúc tiết xuân đang , thường phục, lặng lẽ xuất cung thẳng đến quán của . Dù là ông chủ thực sự của quán, nhưng những từng chiêm ngưỡng dung nhan thiên t.ử vô cùng ít ỏi. Quản sự chỉ tưởng một vị khách quyền quý nào đó ghé thăm, nên dĩ nhiên cử sư giỏi nhất tiếp đãi.

Văn Hoa Đế trong phòng bao tầng năm sát bờ sông, nhấp lắng tiếng rao hàng văng vẳng từ khu chợ nước Vĩnh An. Cửa phòng khẽ mở, một nữ t.ử mặc thanh bào bước . Trên nàng chẳng lấy một món đồ trang sức dư thừa, cứ mộc mạc, thanh khiết và tĩnh lặng như . Nàng chỉ chú tâm việc pha , thốt nửa lời thừa thãi. Đôi bàn tay thon thả, yếu ớt nâng chén lên, động tác trôi chảy mà vô cùng ưu nhã.

Trái tim Văn Hoa Đế bỗng lỡ nhịp. Giây phút ngắm nàng, cảm giác như ẩn gương mặt mộc mạc là cả một vùng biển trập trùng sóng dữ. Dù từng trải qua vô nữ nhân, lúc vẫn tránh khỏi luống cuống. Hắn hắng giọng, định bắt chuyện với nàng, nhưng lời thốt là: "Đây là ?". Rõ ràng là rụt rè, luống cuống.

"..."

Trở về hoàng cung, cứ nhắm mắt là gương mặt thanh tú hiện . Khách quan mà , Văn Hoa Đế cũng ngoài bốn mươi, sống ngần năm trời, từng chữ "tình" cho khốn đốn. Vậy mà lúc , hành xử lỗ mãng chẳng khác gì mấy gã trai mới lớn. Hễ thời gian rảnh là chạy tót khỏi cung, quen đường quen nẻo đến mức chai cả chân. Dù trong cung bực bội, bế tắc đến , cứ ngoài là thấy cõi lòng thư thái.

Tuy nhiên, Văn Hoa Đế cũng chút tự ti. Dù mang danh là bậc chí tôn của một nước, nhưng tuổi tác sờ sờ đó, trai tráng tài giỏi ở kinh thành nhiều đếm xuể, tính thế nào cũng thấy chẳng phần thắng. Hơn nữa, lấy quyền thế để ép buộc nàng, chỉ một lòng cùng nàng qua , bầu bạn thật đường hoàng.

Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, giữa hai dần nảy sinh tình cảm. Thế , Văn Hoa Đế dứt khoát tới, chọn một đêm nọ để "gạo nấu thành cơm" với Trầm Bích. Đã lâu lắm mới kích động đến . Ôm nàng trong tay mà như đang ôm một viên ngọc quý, nới lỏng thì sợ rơi vỡ, mà ôm chặt quá thì sợ đau nàng. Hắn như tuổi đôi mươi, say đắm đến thế nào là đủ. Mọi chuyện xong xuôi, cũng đến lúc lật bài ngửa: Ta là Hoàng thượng, là cửu ngũ chí tôn. Hãy theo hồi cung, vinh hoa phú quý nàng cứ mặc tình hưởng thụ, sẽ bảo vệ nàng cả đời bình an.

Thế nhưng, Trầm Bích ở phía đối diện xong bèn biến sắc. Đến việc cho mấy nhà quyền quý nàng còn từng nghĩ tới, huống hồ là cung phi tần. Hậu cung là nơi nào chứ? Là cái chốn ăn thịt nhả xương! Một khi bước thì vĩnh viễn ngày trở . Cả đời chôn vùi ở đó, sống cho nổi? Đó là nguyên nhân thứ nhất.

Thứ hai, tâm tư quá mức khó lường. Rõ ràng mang phận cao quý nhưng giả vờ ngây ngốc, lừa gạt lấy sự trong trắng của nàng. Đến bây giờ mới chịu ngửa bài xưng danh Hoàng đế, đòi đưa nàng cung, đúng là diễn một vở kịch tồi tệ!

Sau đó, Trầm Bích giả vờ bình thản như chuyện gì xảy . Những ngày tiếp theo, nàng vẫn qua với như thường, chỉ là mỗi khi nhắc đến chuyện nhập cung, nàng đều tìm cách lảng . Cho đến một đêm tối trời gió lớn, nàng biến mất khỏi kinh thành.

Trầm Bích cũng thật tuyệt tình, biệt tăm, chứ chẳng cao giá gì. Nàng bỏ tiền mua phận giả, tự hóa trang cho cắm đầu cắm cổ bỏ trốn, chẳng dám ngơi nghỉ bước chân. Văn Hoa Đế vì e ngại phận nên dám gióng trống khua chiêng tìm kiếm. Ngày qua tháng , hy vọng tìm nàng càng lúc càng mờ mịt.

Lần , Mục Yến Khê nhờ Trầm Bích mặt để cảm hóa Văn Hoa Đế. Sau khi tìm nàng, y bèn kể ngọn ngành chuyện: từ chuyện của Thanh Viễn và Khương Hoán Chi, chuyện Tống Vi và Nguyệt Tiểu Lâu, cho đến chuyện giữa y và Xuân Quy. Y với nàng rằng Hoàng thượng hiện tại sinh tâm ma chướng, bản ngài hạnh phúc nên cũng chẳng ai sống yên .

Trầm Bích nghĩ , lúc nổi cơn thịnh nộ thì quả thực thể mấy chuyện điên rồ như . Hơn nữa, việc nàng bỏ trốn năm xưa đúng là phần bốc đồng và thiếu suy nghĩ, thế là nàng gật đầu đồng ý.

Chuyện quá khứ tạm gác . Quay về hiện tại, hai vẫn đang giằng co, đè ép khiến cánh cửa gỗ kêu lên cọt kẹt.

Trầm Bích vùng vằng bảo buông tay, nhất quyết buông. Chẳng những buông, tay chân còn bắt đầu giở trò hư hỏng. Hắn nôn nóng cọ xát, châm lửa nàng, giọng khàn đặc gặng hỏi: "Mấy năm qua, nàng khác ?"

Hỏi cái kiểu gì thế ! Trầm Bích xong càng thêm sôi máu, há miệng c.ắ.n mạnh vai : "Có! Không chỉ một ! Mà ai cũng hơn cả!"

Câu "ai cũng hơn " đúng là như d.a.o đ.â.m thẳng tim. Văn Hoa Đế sững . Nếu trẻ hơn một chút, thậm chí chỉ cần lúc ba mươi lăm bốn mươi tuổi thôi, cũng sẽ cảm thấy uất ức, tủi vì chênh lệch tuổi tác như lúc . Đáy mắt phút chốc đỏ hoe.

"Ta đúng là thừa thãi mới tìm nàng."

Hắn xoay định bước , nhưng cảm nhận vạt áo níu . Hắn khựng bước, chờ nàng lên tiếng. Người phụ nữ điểm nào cũng , chỉ trái tim là quá đỗi tuyệt tình. Mới ngoài hai mươi mà việc luôn dứt khoát, chút dây dưa. Quả thực tuyệt tình.

"Chàng định ?"

Lời mềm mỏng của Trầm Bích vẫn thoáng chút cứng cỏi. Dứt lời, nàng bước tới một bước, tựa đầu bờ lưng vững chãi của , vòng hai tay ôm chặt lấy eo : "Chàng hỏi cái gì thế? Sao hỏi khác ? Chàng đang sỉ nhục đấy ?"

Trái tim Văn Hoa Đế đập thình thịch liên hồi. Hắn xoay , vòng tay ôm ngang eo nàng bế thốc lên. Bất chấp việc nàng khác , giờ phút cứ ưu tiên chuyện khẩn cấp . Mặc kệ trời sập, cứ " thịt" nàng tính tiếp.

Chuyến thị trấn Vô Diêm trở về, ý định thoái vị trong lòng càng thêm mạnh mẽ. Mỗi ngày, đều quan sát cẩn thận mấy vị hoàng t.ử để chọn một tài đức vẹn nhất truyền ngôi. Đợi chuyện ván đóng thuyền, sẽ để bộ phi tần ở hoàng cung, chẳng mang theo một ai cả. Dù thì cũng chỉ là diễn kịch, chẳng lấy một chút chân tình. Bọn họ cần vinh hoa tôn quý, ban cho đủ đầy, ân oán giữa hai bên coi như thanh toán sòng phẳng.

Chủ ý định, nên khi hoan ái cùng Trầm Bích, chẳng còn chút vướng bận nào trong lòng. Thêm đó là sự kìm nén suốt mấy năm ròng khiến phần mất kiểm soát. Mãi đến khi Trầm Bích chịu nổi lên tiếng cầu xin, mới chịu buông tha.

"Nàng cung thì thôi. Đợi trẫm sắp xếp thỏa việc trong triều, trẫm sẽ đưa nàng đến hành cung. Chúng sẽ ở đó nuôi ngựa, trồng rau. Nếu nàng , thì sinh cho trẫm một đứa con, hai sẽ tự tay nuôi nấng nó. Còn nếu nàng thích, chúng cứ thế mà nương tựa đến răng long đầu bạc. Vài năm nữa, khi chuyện ở kinh thành thực sự buông xuôi , trẫm sẽ đưa nàng du ngoạn muôn nơi..."

Văn Hoa Đế bộc bạch hết những dự định tương lai cho Trầm Bích .

Trầm Bích chỉ gật đầu chứ đáp lời. Nàng vốn ít , tính tình kiên định. Văn Hoa Đế thể thừa nhận, bản ngã gục tay nàng mất . cam tâm tình nguyện, coi đó là quả ngọt của đời .

Sau một thời gian lưu đất Bắc, Tống Vi Văn Hoa Đế hạ chỉ gọi gấp về kinh. Ngày nhập kinh, trúng đợt gió thu quét lá rụng bay mù mịt, thổi đến mức mở nổi mắt. Hắn cưỡi ngựa hướng về tiểu viện của , vặn bắt gặp một tên vô đang trèo tường. Tên đó vóc dáng nhỏ thó, cái cổ cùng chân tay đều gầy gò ốm nhom một cách kỳ dị.

Tống Vi chân tường, quát lớn: "Tên trộm to gan!"

Tên vô giật thót , luống cuống lăn lông lốc từ tường xuống đất, ngã chổng vó lên trời. Miệng y rên rỉ ái chà chà, giọng eo éo the thé. Tống Vi định thần kỹ , mới thấy tên diện mạo trắng trẻo, sạch sẽ.

"Ngươi bảo ai là trộm cơ hả!" Tên vô phục, chống tay dậy, hất mặt chỉ thẳng Tống Vi.

"Không trộm trèo tường nhà ?" Tống Vi cái điệu bộ đó, cũng chẳng đ.á.n.h giá cao nhân phẩm của đối phương.

"... Không thèm đôi co với ngươi." Tên vô xoay định tẩu thoát, nhưng lập tức roi ngựa của Tống Vi quấn chặt lấy cổ.

"Trộm đồ xong định chuồn ?"

"Đây là nhà ! Ngươi cái sân xem, cái gì để mà trộm!" Tên vô oan ức than vãn. Y cha ruột nhốt ngoài cửa, hết cách đành trèo tường nhà, ai ngờ đụng ngay cái tên ôn thần cản đường.

Tống Vi lướt qua sân. Tường xiêu ngói vỡ, quả thực chẳng món gì đáng giá để đ.á.n.h cắp. Hắn bèn thu roi ngựa , vứt một câu "Xin " cộc lốc đầu ngựa bỏ .

Vài năm trở đây, Tống Vi ít khi giao tiếp với khác, nét mặt lúc nào cũng tỏa hàn khí lạnh lẽo. Ban đầu tên vô cũng sợ, nhưng nghĩ thấy đang nắm lẽ , cớ gì sợ? Thế là y dang tay chặn đầu ngựa , hai mắt trừng lên tròn xoe.

Tống Vi chẳng thèm đếm xỉa, lập tức chuyển hướng, vung roi quất ngựa chạy vút . Tên vô nhảy chồm chồm phía , gào lớn: "Ngươi đó cho !". Khóe môi Tống Vi khẽ nhếch lên, thế mà nặn một nụ hiếm hoi.

Hắn phi ngựa thẳng về tư trạch của . Vừa bước qua cổng, thấy Tam tiểu thư đang hì hụi bày biện bàn ăn ngoài sân. Thấy Tống Vi về, nàng ngẩng đầu rạng rỡ: "Muội một bàn thức ăn ngon đợi đấy, hôm nay là Tết Trung thu mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuan-quy/chuong-113-ngoai-truyen.html.]

Tống Vi quanh quất một vòng, kìm bèn hỏi: "Âu Dương ?"

Tam tiểu thư khựng đôi chút, hờ hững đáp: "Không ."

Nàng hạ quyết tâm hòa ly, nên cũng mấy ngày gặp mặt phu quân. Tính tình vốn nhạt nhẽo, lẽ vẫn cho rằng nàng chỉ đang giận dỗi trẻ con nên chẳng thèm cất công đến dỗ dành.

Tống Vi cũng lờ mờ đoán ngọn ngành xích mích giữa Tam tiểu thư và Âu Dương, nhưng ngoài, tiện xen . Hắn bước phòng ngủ rửa mặt mũi cho tỉnh táo. Lúc bước sân, chợt thấy một nam nhân mặc trường sam đang lù lù ở đó, Âu Dương thì còn ai đây?

Thấy Tống Vi xuất hiện, Âu Dương bèn bước tới đón đầu: "Hôm nay thể thu nhận ? Ngày lễ ngày tết mà nương t.ử bỏ nhà vắng, đành tới đây nương tựa ."

Tống Vi liếc Tam tiểu thư. Nàng đang điên cuồng nháy mắt hiệu cho , ý chừng mười mươi là đồng ý cho ở .

"Làm vài ly nhé?" Tống Vi bơ luôn tín hiệu cầu cứu của nàng, sai hạ nhân kê thêm ghế xuống cùng Âu Dương.

Hai nam nhân quyết chén tạc chén thù, Tam tiểu thư cũng cạn lời. Nàng và bừa vài miếng cơm lẳng lặng lưng trong phòng.

Nút thắt trong lòng Tam tiểu thư vẫn gỡ , mà nàng cũng chẳng thiết tha gì chuyện gỡ rối nữa. Từ nhỏ nàng mang tiếng là chậm chạp, phản ứng trì độn. Bao nhiêu việc tỏ tường từ thuở nào thì nàng mới vỡ lẽ , thế nhưng tổn thương nhận thì chẳng vơi chút nào. Mang trong cái thứ cảm giác đại mộng mới tỉnh, tự thương lấy , giờ trong phòng vọng tiếng của Âu Dương, nàng thấy tủi cùng cực. Nàng bèn xé bông gòn nhét kín lỗ tai , lôi kim chỉ cắm cúi thêu thùa.

Trong lúc hai đàn ông đang đối ẩm, tường rào bỗng rớt phịch xuống một bóng . Một cục tròn vo, ốm nhom ốm nhách rớt xuống đất. Có vẻ như y cũng chẳng lường việc trượt chân, vội ôm lấy đầu, vẻ mặt hoang mang, lúng túng. Tống Vi nheo mắt kỹ, ơ kìa, đây chẳng là cái tên vô hồi chiều ? Chắc mẩm là y cắm đầu cắm cổ bám đuôi về tận đây lén lút đu bám bờ tường nãy giờ.

Tống Vi dậy, túm lấy vạt áo y xách bổng lên, gằn giọng đe dọa: "Ngươi ném qua bờ tường, ném thẳng cửa chính?"

Tên vô sợ mất mật, tay run lẩy bẩy chỉ cổng: "Cửa... cửa..."

Câu chuyện phong nguyệt chốn kinh thành vẫn tiếp diễn. Kinh đô và thị trấn Vô Diêm, dẫu ở hai đầu, nhưng trái tim một lòng hướng về .

Tại sân nhỏ, Xuân Quy và Thanh Yên đang lúi húi phơi một mẻ lớn d.ư.ợ.c liệu. Sinh con xong, tóc tai Xuân Quy càng thêm dày mượt, trán lún phún đầy tóc tơ, nàng bây giờ hệt như một con nhím đang xù lông. Thấy mấy cọng tóc con của nàng bay lất phất trong gió, Thanh Yên nhịn bèn phì . Xuân Quy tất nhiên tỏng cô bạn đang cái gì, tiện tay bốc luôn một nắm cỏ ném qua.

Bà lão và Tiết đại phu mỗi một chiếc ghế tựa sưởi nắng, chứng kiến cảnh hai cô gái nô đùa cũng bất giác mỉm thành tiếng.

Bé Tiểu Hồ Đồ nay chạy lon ton đất. Đôi chân ngắn cũn cỡn bước thoăn thoắt, chạy vòng quanh sân hết vòng đến vòng khác. Bé Tiểu Xuân Quy thì chễm chệ trong chiếc xe đẩy do chính tay Yến Khê đóng. Chẳng bé thấy cái gì thú vị mà cứ nắc nẻ. Cô nhóc mới mọc bốn cái răng sữa, mỗi là nước dãi chảy ròng ròng, đến là lem luốc.

Bàn về cái nhũ danh của Tiểu Xuân Quy, Xuân Quy và Yến Khê từng cãi một trận chí chóe.

Xuân Quy lý sự: "Thiếp tên Xuân Quy, con gái cũng tên Xuân Quy, ngoài gọi tên mà phân biệt ."

Yến Khê cãi cùn: "Nàng là Xuân Quy, con bé là Tiểu Xuân Quy, phân biệt ? Rành rành là khác một chữ 'Tiểu' cơ mà!"

Xuân Quy vặn : "Thế lỡ đẻ thêm mụn con gái nữa thì !"

Yến Khê đáp tỉnh rụi: "Thứ nhất, đẻ nữa. Thứ hai, nhỡ đẻ thật thì gọi là Tiểu Tiểu Xuân Quy."

Nghe tức cơ chứ?

Xuân Quy cãi Yến Khê, đành ngậm ngùi gọi con gái là Tiểu Xuân Quy. Trộm vía con bé lanh lợi, từ bé phân biệt xem phụ đang gọi ai. Mỗi phụ gọi "Xuân Quy", âm điệu là lạ, khiến cứ ngứa ngáy hết cả cõi lòng. Còn khi gọi "Tiểu Xuân Quy", giọng điệu tràn ngập sự chiều chuộng. Con bé phân biệt hết.

Yến Khê thì vô cùng đắc ý. Đời chỉ Xuân Quy, mà còn cả Tiểu Xuân Quy nữa. Trước lúc xuất chinh, hôn Xuân Quy một cái, hôn Tiểu Xuân Quy một cái, sang hôn Xuân Quy thêm cái nữa.

Tính đến nay, và Trương Sĩ Chu xuất chinh cũng chừng một tháng. Nói xuất chinh cho oai, chứ thực địa điểm cũng chẳng xa xôi gì. Như lời Yến Khê thì dẹp xong toán phỉ là sẽ khải trở về, dặn dò Xuân Quy và Thanh Yên cứ ngoan ngoãn ở nhà chờ tin .

Chờ phơi xong chỗ d.ư.ợ.c liệu thì Khương Hoán Chi và Thanh Viễn dắt tay bé Tiểu Bồ Đào bước nhà. Tiểu Bồ Đào kém Tiểu Hồ Đồ chút tuổi, nhưng hai đứa nhóc cực kỳ hợp cạ, rượt đuổi ầm ĩ, ngã chỏng vó cũng chẳng buồn lóc.

Khương Hoán Chi bê một chiếc ghế dặn Thanh Viễn im lộn xộn. Nàng một tay che bụng, ngoan ngoãn an tọa. Nàng m.a.n.g t.h.a.i . Một con từng nổi tiếng sắc sảo, tàn nhẫn nay tỏa ánh hào quang nhu hòa, ánh mắt Khương Hoán Chi lúc nào cũng đong đầy sương thu mọng nước. Còn Khương Hoán Chi, vẻ mặt vẫn lạnh lùng, nghiêm nghị như ngày nào, chỉ là dù tay đang gì thì ánh mắt vẫn luôn lập tức liếc về phía Thanh Viễn.

Hắn tiện tay bắt mạch luôn cho Tiết đại phu và bà lão. Mạch tượng của hai đều khỏe mạnh. Bắt mạch xong xuôi, bắt đầu chụm đầu bàn bạc xem thực đơn tối nay gì.

Những con tụ họp trong sân nhỏ , rõ ràng nếu phi phú thì cũng là tức quý. Vậy mà lúc đây, trông họ dung dị, đời thường đến lạ.

Đêm nay là đêm trăng tròn tết Trung thu. Vẫn như năm, hôm nay dịp gắp thịt miếng to, nốc rượu bằng bát lớn, nhiệt tình cụng ly chúc tụng. khác với năm, những quây quần tại đây ngày hôm nay, dường như chẳng còn ai gánh chịu những muộn phiền, ưu tư nữa.

Thanh Viễn nhân lúc Khương Hoán Chi để ý, lén nhấp một ngụm nhỏ cho đỡ ghiền. Xuân Quy thấy thế lập tức mách lẻo: "Khương đại phu, tỷ uống rượu kìa!"

Ngụm rượu của Thanh Viễn còn kịp trôi xuống họng Khương Hoán Chi bóp má ép nhổ ngoài.

Thanh Viễn hậm hực lườm Xuân Quy một cái xé rách màng nhĩ: "Muội đúng là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, lúc nào cũng chọc ghét."

Xuân Quy thè lưỡi trêu tức: "Thì ! Tỷ bụng mang chửa mà còn thèm rượu, đương nhiên thể để tỷ càn ."

"Chứ ai m.a.n.g t.h.a.i mà lén lút uống say bét nhè ! Có tin mách chuyện với Mục Yến Khê ?" Thanh Viễn nắm thóp bí mật tày trời của Xuân Quy, cớ sợ dăm ba lời đe dọa .

Xuân Quy đuối lý, vội vàng ngậm tịt miệng .

"Mách chuyện gì với cơ?" Mục Yến Khê sải bước hậu viện, phủi bụi quần áo, báo hại Trương Sĩ Chu bụi sặc ho sù sụ.

"Đâu... gì." Xuân Quy lí nhí.

"Hồi Xuân Quy thai, tự nốc rượu say bét nhè đấy!" Thanh Viễn quyết tâm báo thù rửa hận, phớt lờ ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng của Xuân Quy mà bán nàng.

Mục Yến Khê chỉ "Ồ" lên một tiếng đầy thâm ý. Hắn tới cạnh Xuân Quy, cúi xuống thì thầm: "Nên phạt thế nào đây?"

Xuân Quy ngượng đỏ bừng mặt, lén cấu nhẹ tay một cái. Yến Khê thuận đà nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé , ân cần hỏi: "Tiểu Xuân Quy nàng?"

"Con bé đang ngủ trong phòng."

Xa cách hơn một tháng ròng, tương tư chất chứa trong lòng, hai bàn tay đan chặt gầm bàn cứ thế chịu nới lỏng phút giây nào.

Trương Sĩ Chu hề hề ôm Tiểu Hồ Đồ lòng, lấy đầu đũa nhúng chút rượu định dụ dỗ cu . Tiểu Hồ Đồ nhăn mặt ghét bỏ ngoảnh mặt . Thanh Yên vỗ bộp một cái tay trượng phu: "Con nó mới chừng tuổi mà cho dính đến rượu ! Mai nát rượu giống y như phụ nó, thành tên tiểu quỷ nát rượu mất thôi!"

"Tiểu quỷ nát rượu!" Tiểu Hồ Đồ bập bẹ nhắc y chang lời mẫu , khiến cả sân ồ lên thích thú.

Chú hươu nhỏ phủ phục ngoan ngoãn bên chân Xuân Quy. Thỉnh thoảng nó dậy, cọ cọ cái đầu nhỏ xíu từng để nũng. Mọi đều mỉm xoa đầu nó đầy trìu mến.

Tiết đại phu khà một tiếng khoái trá ngụm rượu tăm, cảm thấy cuộc đời đến thế. Tiết Nghĩa Tây Lương Đế giữ nên năm nay ghé về đây . Tiết đại phu quanh quẩn ở thị trấn Vô Diêm quá nửa đời , đến tuổi xế chiều thì thực sự dứt nổi nơi nữa. Cả một đời phiêu bạt, giang hồ tứ hải, chỉ vài năm trở đây ông mới thực sự cảm nhận ấm của gia đình.

Về phần bà lão, bà ngẩng đầu ngắm vầng trăng sáng vằng vặc, chiếc vòng ngọc bích vẫn yên vị cổ tay gầy guộc, chẳng giây phút nào bà nỡ tháo . Trong tâm khảm bà, chiếc vòng chỉ là lời hứa ngàn vàng của Lương Phóng, mà đó còn là hiện của chính Lương Phóng.

Thanh Yên dịu dàng lau vụn thức ăn miệng Tiểu Hồ Đồ, tiện tay gắp luôn một miếng đồ ăn ngon bát Trương Sĩ Chu. Nước da ngăm đen của Trương Sĩ Chu ánh trăng dịu dàng bỗng toát lên vài phần tuấn lãng, khiến cõi lòng Thanh Yên khẽ ngứa ngáy lạ thường.

Khương Hoán Chi rằng, lẳng lặng nhét thêm một chiếc gối êm chỗ của Thanh Viễn vì sợ nàng lâu đau mỏi. Hắn còn ân cần nhẹ nhàng xoa bóp vùng thắt lưng cho thê tử.

Tay Yến Khê vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Xuân Quy, từng nới lỏng. Mỗi lúc gửi gắm lời yêu thương, lực siết nơi bàn tay khẽ tăng thêm đôi chút. Chẳng cần mở miệng, Xuân Quy cũng hiểu tường tận. Đó tóm là lời tình tự êm ái, ngọt ngào nhất thế gian .

Cửa hậu viện mở tung. Đám Vượng Đạt, Vượng Trung vác theo một đống thú rừng mới săn ùa , sân nhỏ lập tức vỡ òa trong tiếng rôm rả.

Những tràng hạnh phúc cứ thế vang vọng tại thị trấn Vô Diêm suốt mấy chục năm dài đằng đẵng. Về , Tiết đại phu quy tiên, bà lão cũng nhắm mắt xuôi tay. Đám Yến Khê, Xuân Quy ngày một già , tụi trẻ con thì ngày một khôn lớn. Thế sự xoay vần, vật đổi dời, nhưng tiếng thì mãi mãi lưu nơi đây.

Đó, lẽ chính là chốn nhân gian tuyệt diệu nhất.

 

 

Loading...