Xuân Quy - Chương 46: Người về trong đêm tuyết (2)
Cập nhật lúc: 2026-01-23 20:14:17
Lượt xem: 442
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Mục Yến Khê, dù thế nào nữa, ngươi sống, c.h.ế.t."
Mục Yến Khê câu , khóe mắt cay. Đại tướng quân nam chinh bắc chiến, sa trường sát phạt quyết đoán, mà một câu của nữ nhi cho cảm động. Hắn bao giờ trái tim thể dịu dàng đến thế, đối với một nỡ nổi giận dù chỉ một chút, sợ nàng , sợ nàng chịu khổ, nhưng nỗi khổ lớn nhất của nàng, do chính mang .
"Ngươi thấy ? Ngươi c.h.ế.t." Xuân Quy , mắt nàng hết sưng, nhưng môi sưng vù lên, thôi cũng thấy đau.
"Mạng lớn lắm, nàng đừng lo." Mục Yến Khê an ủi nàng.
"Ta lo cho ngươi."
"Thế thấy ?"
"..." Xuân Quy hỏi vặn sững sờ, ném cho một câu: "Không chuyện! Bắn pháo hoa !"
Mục Yến Khê khẽ: "Tuân lệnh." Rồi ôm một hàng nữa, b.ắ.n pháo hoa cho trong lòng xem. Thực mấy ngày ngủ ngon , dẫn mấy loanh quanh trong núi, dám ngủ cũng thể ngủ. Vốn dĩ mệt đến mức vững, nhưng ở bên Xuân Quy nỡ ngủ, dù mệt đến mấy cũng thấy ngọt ngào.
Mấy b.ắ.n pháo hoa xong, lấy một vò rượu, cùng đón giao thừa. Thanh Yên dựa vai Trương Sĩ Chu ngủ , Xuân Quy và Mục Yến Khê mỗi quấn một cái chăn leo lên mái nhà ngắm .
"Xuân Quy." Mục Yến Khê móc trong n.g.ự.c một chiếc răng nanh đưa cho nàng, Xuân Quy cầm lấy xem, là răng nanh của cự thú, hỏi : "Ở thế?"
Mục Yến Khê trả lời, với nàng: "Tặng nàng."
"Ồ."
"Xuân Quy, mấy tháng nữa là về kinh ." Mục Yến Khê tại điều , đó mới nhận , trong lòng Xuân Quy nên trong lòng Xuân Quy còn , dù chỉ một chút.
"Oa, nhanh thế." Xuân Quy ngửa mặt trăng, câu chẳng phản ứng gì, như thể Mục Yến Khê đang chuyện chẳng liên quan gì đến nàng.
"Lần sẽ mà từ biệt."
"Không , cũng , còn sống là ." Xuân Quy dậy, vỗ vai , xuống khỏi mái nhà. Để Mục Yến Khê một ngẩn ngơ bầu trời đầy . Trong lòng nàng thực sự còn chút hình bóng nào của nữa , trong lòng nàng, cũng giống như Vượng Đạt, Vượng Trung, Tiết lang trung, là những liên quan đến nàng. Những liên quan đến nàng nhất định sống thật . nàng yêu.
Xuân Quy về đến y quán, chạy thẳng phòng ngủ của . Mục Yến Khê c.h.ế.t, tảng đá trong lòng nàng đặt xuống, nàng ngủ liền hai ngày hai đêm, giữa chừng chỉ dậy ăn một , khi dậy , khuôn mặt nhỏ nhắn khôi phục thần thái, cả cũng tràn đầy sức sống. Nàng đủng đỉnh khỏi phòng ngủ, thấy Tiết lang trung đang tập quyền, nàng bắt chước tập theo một lúc, chạy sang phòng bà ăn vạ giường bà một lúc, sang phòng Thanh Yên quậy phá một lúc, cuối cùng bếp nhỏ ăn cơm bà để phần, ợ một cái rõ to vỗ bụng : "Thoải mái!"
Vì là tết, quán mì nghỉ bán, y quán cũng vắng , Xuân Quy vẻ rảnh rỗi. Cuối cùng cũng lấy giấy bút luyện chữ, Âu Dương phúc hữu thi thư khí tự hoa, ngày nào cũng sách chữ. Mình giống Thanh Yên, cái gì cũng . Thanh Yên đang thêu hoa, thấy Xuân Quy lầm bầm câu đó, ghé đầu sang với nàng: "Có học thêu thùa ?"
Xuân Quy cây kim bé xíu, lắc đầu nguầy nguậy: "Ta ."
"Muội hứa với Tống tướng quân mà."
"...Vậy để thử xem?"
Thanh Yên đưa cho nàng một mẫu thêu vẽ sẵn: "Này, chỗ thêu thế , chỗ , đổi màu chỉ, mũi kim chỗ thế , sai ." Hai cứ thế tiêu tốn cả buổi sáng.
Xuân Quy quen chạy nhảy, việc tĩnh lặng nhất nàng là sách chữ, giờ bắt nàng thêu thùa, đúng là lấy mạng nàng. cứ nghĩ đến việc đ.á.n.h cược với Tống Vi, đành c.ắ.n răng chịu đựng. Trưa thấy bà gọi, nàng mượn cớ chuồn thẳng, gọi thế nào cũng đầu .
Đến chiều nàng tự nhốt trong phòng chơi với hươu con, chơi đến tận chập tối.
Chập tối, Trương Sĩ Chu đến. Hắn bây giờ dọn một gian phòng ở phủ tướng quân, ngày nào cũng về trấn ở, là để giờ việc thấy Thanh Yên, chuyện với nàng một lát.
"Xuân Quy ?" Mỗi đến, Xuân Quy đều bên cạnh chịu , sợ bắt nạt Thanh Yên. Có Xuân Quy ở đó, hai cũng quy quy củ củ, dám nhiều. Hễ một cái, Xuân Quy bĩu môi: "Chậc chậc chậc, gì đấy, thành ..." Mỹ nhân ngay mắt, Trương Sĩ Chu ôm cũng ôm, hôn cũng hôn, sốt ruột trừng mắt . Hôm nay thấy Xuân Quy ở đây, mừng húm, vội vàng hỏi Thanh Yên Xuân Quy .
Thanh Yên hất cằm về phía phòng Xuân Quy: "Bị ép thêu thùa cả buổi sáng, mệt lả . Trốn về phòng ."
Trương Sĩ Chu xa, nhỏ với Thanh Yên: "Tốt quá, mai bắt nàng thêu tiếp..."
"Nghĩ gì thế!" Thanh Yên đương nhiên hiểu ý Trương Sĩ Chu, đỏ mặt.
Trương Sĩ Chu khó khăn lắm mới bắt cơ hội cái "ôn thần" mặt, đương nhiên thể bỏ qua, kéo Thanh Yên lòng, ghé tai nàng thì thầm: "Thanh Yên, chúng thành nhé?"
Hơi thở nóng hổi phả tai Thanh Yên, nàng rùng , nép lòng , gật đầu.
Trương Sĩ Chu cảm thấy mật ngọt trong lòng sắp tràn ngoài, vòng tay ôm Thanh Yên siết chặt hơn: "Thành nhanh lên, sắp chịu nổi nữa . Đêm nào cũng nhớ nàng." Giọng càng lúc càng trầm, cho đến khi Thanh Yên phát một tiếng nỉ non.
"Đồ sắc lang!" Xuân Quy hét lên ngoài cửa sổ, dọa Trương Sĩ Chu suýt ngã khỏi ghế, đặt Thanh Yên sang một bên định mở cửa sổ lý luận với Xuân Quy, cửa sổ mở, Xuân Quy ném một viên đá, bay thẳng mặt Trương Sĩ Chu.
"Xuân Quy!" Trương Sĩ Chu hét lên một tiếng, đóng cửa sổ hờn dỗi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuan-quy/chuong-46-nguoi-ve-trong-dem-tuyet-2.html.]
Thanh Yên ở bên cạnh ôm bụng , cái cô Xuân Quy .
Xuân Quy chỉ trêu Trương Sĩ Chu chút thôi, hai đang lúc tình nồng ý đậm, ngoài ở đó cũng bất tiện, trêu Trương Sĩ Chu xong bèn dắt hươu con phố mua kẹo hồ lô.
Qua tết đợi thêm ít ngày nữa là đến tết Nguyên tiêu, trấn Vô Diệm thích ăn tết nhất, tết gì cũng ăn mừng một chút, kể cả tết Trung nguyên cũng bỏ qua.
Xuân Quy dắt hươu con dạo phố, chợ đêm náo nhiệt. Kẹo hồ lô trong tay ngọt, nàng ăn hết một xâu thấy đủ, định mua thêm xâu nữa. Đến nơi thấy sạp kẹo hồ lô một khoác áo lông chồn trắng, với chủ quán cho thêm nhiều đường, công t.ử tuấn tú vô song, Mục Yến Khê thì là ai?
Hắn cầm kẹo hồ lô, thấy Xuân Quy và hươu con, gật đầu với Xuân Quy coi như chào hỏi, hỏi nàng: "Ăn ?"
Xuân Quy vốn định mua thêm một xâu, thành thật gật đầu. Mục Yến Khê mua thêm cho nàng một xâu, hai cùng dạo phố.
Xuân Quy ăn kẹo hồ lô đột nhiên hỏi Mục Yến Khê một câu: "Thường ngày tết, khách điếm ở kinh thành đắt ?" Hóa là vì Âu Dương, tính chắc đến kinh thành , Tiểu Phi Long tìm , bạc của đủ dùng .
"Sao hỏi ?" Mục Yến Khê hiểu.
"Âu Dương , chắc là đến kinh thành ." Xuân Quy giải thích.
"Chưa ở bao giờ." Mục Yến Khê thấy hai chữ Âu Dương, lòng trùng xuống, nhưng đúng là ở bao giờ thật, nhà ở kinh thành, lấy cơ hội ở khách điếm.
"Ồ." Xuân Quy thất vọng "ồ" một tiếng.
Mục Yến Khê sang sắc mặt Xuân Quy, khi nàng nhắc đến Âu Dương, mặt vẻ rạng rỡ khác thường, tim nhói đau một cái, gì nữa.
"Trạng nguyên khó thi ?" Xuân Quy hỏi Mục Yến Khê.
"Vạn chọn một. Thi đỗ Trạng nguyên đều là Văn Khúc Tinh chuyển thế. Cô cảm thấy Âu Dương của cô là Văn Khúc Tinh chuyển thế ?"
Xuân Quy gật đầu: " ."
"...Cô tin thế ?"
"Đương nhiên."
Mục Yến Khê cảm thấy tối nay thể chuyện nữa , cứ một câu Âu Dương hai câu Âu Dương thì chuyện gì nữa?
"Ta đưa cô về nhé!"
"Không cần!" Xuân Quy xua tay: "Ta với hươu con tự về . Hẹn gặp !" Vẫy tay với Mục Yến Khê, thẳng, quả thực chút lưu luyến.
Trái tim Mục Yến Khê cứ lơ lửng trung. Hắn từng yêu thầm ai, là các cô nương yêu thầm . Lúc đó đường phố kinh thành, cô nương nào tiến lên đưa khăn tay, đều dịu dàng, đủ quyến rũ , một cái, các cô nương càng chịu nổi, trong lòng nhớ thương thêm vài phần. Nhìn lúc nào cũng tình tứ. Lúc đó tưởng chắc yêu thầm một là như .
Giờ quả báo đến , mới phát hiện như thế. Mình thích Xuân Quy, mà nàng thêm một cái cũng dám, sợ nàng giận . Nàng vô tình cố ý một câu, trong lòng khó chịu mấy ngày trời.
Bấm đốt ngón tay tính toán, còn hơn bốn tháng nữa là về kinh thành . Mục Yến Khê chút lưu luyến chiến trường, cứ cảm thấy núi Thanh Khâu , trấn Vô Diệm vẫn còn trận chiến nào đó đ.á.n.h xong. Thậm chí trong lòng còn mong ngóng Tây Lương đến gây sự thêm nữa. Cắn thêm một miếng kẹo hồ lô, đắng thế , vứt cũng dở, ăn cũng dở. Thở dài, cố nhịn ăn cho hết.
Về đến phủ tướng quân trống trải, tên khốn Trương Sĩ Chu từ khi Thanh Yên, chuyển đến phủ tướng quân nhưng ngày nào cũng về muộn. Hai cũng chẳng chuyện với . Còn đến giờ là leo lên mái nhà, giống hệt mấy tên công t.ử bột phóng túng.
Xuân Quy về đến y quán, đang chuyện với bà ở sân . Trên tay nàng vẫn cầm nửa xâu kẹo hồ lô, đưa cho bà ăn một quả, cho hươu con một quả.
Nàng xuống chuyện với hươu con, hươu con dùng sừng húc húc nàng, chắc là hiểu .
Trương Sĩ Chu , phía là Thanh Yên. Thanh Yên tiễn tận cửa y quán, quanh ai, thơm trộm lên má Thanh Yên một cái. Tên sắc lang ! Mục Yến Khê nhạo trong lòng. Rồi Trương Sĩ Chu thẳng về phủ tướng quân, đẩy cửa , chào hỏi lính gác, huýt sáo định về phòng thì vật gì đó từ đầu rơi xuống trúng đầu. Kêu ái da một tiếng ngẩng lên thấy Mục Yến Khê: "Lão đại đ.á.n.h ?"
"Đánh ngươi đấy." Mục Yến Khê phủi m.ô.n.g xuống khỏi mái nhà, đối diện Trương Sĩ Chu, nghiêm túc hỏi : "Ta hỏi ngươi, ngươi mật với Thanh Yên như thế, định cưới nàng ?"
"Đương nhiên cưới!"
"Chính thất?"
"Phải!"
"Cha ngươi đồng ý ?"
"Nhà đông con ngài cũng mà, từ nhỏ cha bảo thêm nhiều bớt ít. Hơn nữa, Thanh Yên còn hơn mấy bà vợ các ca ca cưới nhiều, ngài xem mấy bà vợ các ca ca cưới, ngoài môn đăng hộ đối , mấy cái chuyện đó, còn gọi là vợ ?" Trương Sĩ Chu lắc đầu: "Lão đại ngài đừng lo, Thanh Yên nếu về kinh thành, sẽ ở trấn Vô Diệm . Ta cũng chẳng so đo với tên khốn Nghiêm Hàn đó nữa, thăng quan thì cứ thăng quan, thăng quan nữa vợ cũng chẳng bằng vợ ." Trương Sĩ Chu xong đủng đỉnh bước .