Xuân Quy - Chương 72: Trấn Vô Diệm kinh hoàng (6)

Cập nhật lúc: 2026-01-24 04:51:41
Lượt xem: 353

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chúng trong!"

Yến Khê đang chuyện với Trương Sĩ Chu thì thấy bên ngoài cổng thành tiếng hét đòi . Trương Sĩ Chu nhoài , là Tiểu Phi Long trở về.

Hắn lộ vẻ khó xử, nên thật với Tiểu Phi Long .

"Sao thế ? Tại phong tỏa thành?"

"Trấn Vô Diệm hiện bệnh lạ, lây lan nhanh, nếu để các vị , e là sẽ gặp nguy hiểm." Trương Sĩ Chu cố gắng một cách dễ hiểu nhất.

"Bệnh lạ gì?" Tiểu Phi Long nghề bảo tiêu mấy chục năm, cũng coi như từng trải chốn giang hồ, giờ thấy cửa thành đóng kín mít, bảo bệnh lạ, trong lòng lờ mờ đoán lẽ xảy chuyện lớn.

Ông với bên cạnh: "Tám phần là ôn dịch . Nếu giữ mạng thì thôi!"

"Thế ! Người nhà đều ở trong trấn! Ta !"

"Ta cũng !"

"Nương t.ử đang mang thai, càng thể !"

Tiểu Phi Long xong, ngẩng đầu bảo Trương Sĩ Chu: "Làm phiền Hiệu úy mở cửa, chúng ."

"Đã nghĩ kỹ ?"

"Nghĩ kỹ ."

Trương Sĩ Chu gật đầu với lính gác, họ từ từ mở cổng thành, cho đoàn tiêu .

Tiểu Phi Long xong thấy Yến Khê, thẳng đến mặt, chắp tay chào: "Mục tướng quân, ở kinh thành gặp Mục lão tướng quân, ngài nhờ chuyển một bức thư cho ngài." Nói xong ông lấy một phong thư đưa cho Yến Khê.

"Cha hiện giờ thế nào? Ông gặp ông trong cảnh nào?" Yến Khê Tiểu Phi Long nhắc đến cha thì ngạc nhiên. Nghĩ kỹ cũng hơn một năm gặp cha , mỗi thư về nhà đều là trả lời, cha ít khi hỏi han đến .

Tiểu Phi Long rõ Yến Khê và Âu Dương quen , bèn kể sơ qua: "Trấn Vô Diệm một vị Âu Dương kinh ứng thí, ở trọ tại tiêu cục của chúng trong kinh thành. Một đêm nọ Mục lão tướng quân đến thăm , trò chuyện vài câu đơn giản. Sau đó còn nhờ tiêu cục Mục gia chạy giúp hai chuyến tiêu ngắn."

Yến Khê nhắc đến Âu Dương, lòng thắt : "Âu Dương thi cử thuận lợi ? Sao thấy về cùng các vị?"

"?" Tiểu Phi Long ngớ : "Ngài ? Theo lý mà , tin báo hỷ đáng lẽ đến trấn Vô Diệm từ lâu chứ. Âu Dương đỗ Trạng nguyên! Đứng đầu bảng vàng!"

"...Âu Dương đỗ Trạng nguyên?"

"Phải."

Yến Khê gật đầu, nhảy lên ngựa: "Ta còn việc, hôm khác sẽ đến tiêu cục bái phỏng. Đa tạ chuyển thư giúp." Hắn chắp tay chào Tiểu Phi Long rời . Người mà Xuân Quy giấu trong lòng, đỗ đạt cao .

Yến Khê trở về y quán, thấy lán che nắng dựng xong, Xuân Quy trông t.h.ả.m hại như hôm qua. sắc mặt nàng kém, khuôn mặt nhỏ nhắn vàng vọt.

Yến Khê sắp xếp cùng Khương Hoán Chi tiếp tục rà soát, đến bên cạnh Xuân Quy, đón lấy cái giỏ trong tay nàng. Hai đều gì, Yến Khê thấy mắt Xuân Quy ươn ướt, giống hệt giọt sương t.h.ả.m cỏ buổi sớm mai ở nhà tranh năm nào. Nàng đột nhiên đưa tay che miệng, Yến Khê thấy nàng đang cố nhịn, bèn bảo: "Để phát, nàng uống miếng nước ."

Xuân Quy gật đầu, về phía sân .

Yến Khê phát hết t.h.u.ố.c trong tay, ngó qua thấy bà và Thanh Yên đang sắc mẻ t.h.u.ố.c mới, còn đợi hai tuần nữa, bèn đến cửa phòng Xuân Quy, gõ cửa. Bên trong tiếng trả lời. Đẩy cửa bước , thấy Xuân Quy đang cuộn tròn trong góc giường, bóng lưng toát lên vẻ cô đơn vô hạn.

Sống mũi Yến Khê cay cay, dừng một chút mới bước tới, cởi giày lên giường ôm Xuân Quy lòng. Hắn thấy đôi mắt nãy còn ươn ướt của nàng giờ đẫm lệ.

"Khó chịu lắm hả?" Hắn đặt tay lên vùng bụng Xuân Quy, nhẹ nhàng xoa cho nàng.

Xuân Quy gật đầu, vùi mặt n.g.ự.c , để thấy . Yến Khê ôm chặt lấy nàng, thủ thỉ: "Xuân Quy, một chuyện lẽ nàng xong sẽ vui."

Nói xong nâng mặt Xuân Quy khỏi lòng , đưa tay lau nước mắt cho nàng: “Chuyện gì?" Vì nên giọng nàng nghẹt.

"Âu Dương đỗ Trạng nguyên ." Nói xong nhéo mũi Xuân Quy: "Vui ?"

Xuân Quy dám tin : "Thật ?"

"Thật, lừa nàng con rùa đen."

Xuân Quy quệt sạch nước mắt: "Âu Dương đỗ cao , thật quá. Huynh khổ sở bao nhiêu năm nay, giờ cuối cùng cũng hưởng trái ngọt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuan-quy/chuong-72-tran-vo-diem-kinh-hoang-6.html.]

"Thế còn nàng? Âu Dương ngọt ngào , trong lòng nàng thấy ngọt hơn chút nào ?" Yến Khê nhớ cảnh nàng thường mái nhà chuyện với Âu Dương, một lúc là cả canh giờ, Âu Dương luôn xoa đầu nàng. Nghĩ đến đó, khó tránh khỏi chút ghen tuông.

Xuân Quy cảm nhận sự khác lạ của Yến Khê, nàng lùi đầu một chút, , buông một câu: "Ngọt lắm." Nói xong cảm thấy cánh tay Yến Khê cứng đờ, vẻ mặt cũng cứng đờ, rõ ràng là đang ghen tuông mặt, thèm che giấu.

"Nàng một lát , ngoài." Yến Khê định rút tay về, nhưng Xuân Quy , ghé sát mặt cằm , nhẹ nhàng c.ắ.n một cái. Yến Khê khựng , nhổm dậy nàng, giọng run run: "Nàng cái gì thế?"

"Ta đang c.ắ.n ."

"...."

"Nàng c.ắ.n thêm cái nữa xem?"

"Thử thì thử." Xuân Quy tươi rói, nhẹ nhàng c.ắ.n lên môi . Sau đó nàng xuống giường, đôi mắt lấp lánh Yến Khê.

"Nàng... thật là to gan." Yến Khê nghiến răng , hận thể nuốt chửng nàng ngay lập tức.

Xuân Quy ngẩng đầu lên, hôn chụt một cái . Lần nàng xuống nữa mà cứ thế trêu chọc mặt Yến Khê. Người Yến Khê ngày càng hạ thấp xuống, cuối cùng đè Xuân Quy xuống giường. Đôi môi ướt át ngậm lấy dái tai nàng, cảm thấy run rẩy, vùi mặt trong chăn.

Yến Khê chút kìm lòng , thở dồn dập thì thầm bên tai Xuân Quy: "Xuân Quy, nàng." Hơi thở nóng rực phả tai Xuân Quy, nàng c.ắ.n môi dám phát tiếng, nhưng ánh mắt Yến Khê long lanh ngấn nước. Yến Khê cảm thấy điên , giữa thanh thiên bạch nhật thế chuyện đó với Xuân Quy.

Xuân Quy cảm nhận tình ý của cả hai, với nàng điều đó dường như xa lạ. Bốn năm , trong hang động , từng lời chỉ dẫn, từng thở nóng bỏng và những tiếng nỉ non khó kìm nén của Yến Khê, giờ phút tất cả đều ùa về. Thừa dịp còn sống, ý nghĩ duy nhất trong đầu Xuân Quy là, thừa dịp còn sống.

"Xuân Quy, một bạn cũ gặp nàng." Yến Khê đột nhiên một câu đầu đuôi.

Xuân Quy hiểu, mặc cho Yến Khê cầm tay nàng gặp "bạn cũ". Xuân Quy cảm thấy tay như bỏng, định rụt thì Yến Khê dẫn dắt, để tay nàng chạm trán " bạn cũ" một cách chân thực nhất. Xuân Quy chỉ thấy tay nhỏ bé, khẽ cử động một chút thì thấy Yến Khê cong lên, ngã lăn xuống khỏi nàng.

Xuân Quy hồ nghi .

"Nàng đừng ."

"...Ta còn kịp ôn chuyện t.ử tế với bạn cũ cơ mà." Xuân Quy lạ lùng vì Yến Khê rút lui vội vàng thế.

Yến Khê khổ: "Có chút thời gian thế , ôn chuyện t.ử tế . Đợi đến tối !" Nói xong bò xuống giường, tấm bình phong, bình tĩnh hồi lâu mới bước .

Thấy Xuân Quy dậy, hai tay ôm đầu gối , vẻ mặt bi thương.

"Sao thế?"

"Nhỡ sống đến tối thì ?" Xuân Quy đột nhiên : "Hôm nay nôn ba . Lúc thấy sức lực cạn dần, lên là loạng choạng. Mục Yến Khê, lẽ sắp c.h.ế.t ."

"Ta ." Yến Khê bước tới ôm lấy nàng: "Nàng c.h.ế.t , cũng sống nổi. Nàng xem , mấy năm đ.á.n.h c.h.ế.t cũng nghĩ sẽ trấn Vô Diệm, cũng đ.á.n.h c.h.ế.t nghĩ sẽ gương vỡ lành với nàng. Xuân Quy, con những năm sống hồ đồ, phụ nữ qua tay thì nhiều nhưng từng thật lòng yêu ai, nàng là đầu tiên, cũng là cuối cùng. Nói thể nàng tin, hai ba năm nay đụng phụ nữ ."

Nói đến đây mặt đỏ lên: "Lúc ở tuyến Bắc, Nghiêm Hàn từng hỏi bệnh gì khó . Lúc đó rốt cuộc , chỉ thấy hứng thú. Mãi đến khi gặp nàng, luồng nhiệt khí trong trỗi dậy, mới hiểu, tu luyện giỏi giang gì, là do nhớ thương nàng đấy!"

"Nói dối." Xuân Quy bảo : "Ta đến thế ? Đáng để Đại tướng quân nhớ thương lâu ?"

"Có. Xuân Quy của là cô nương nhất thế gian. Sáng nay thấy nàng nôn, đau như vạn tiễn xuyên tim. Hận về quá muộn. Nếu đây là đoạn đường cuối cùng của chúng , điều đáng tiếc là đoạn đường quá ngắn, nhưng may mắn là cùng nàng."

Yến Khê dừng , nâng mặt Xuân Quy lên : "Xuân Quy, ở bên nàng. Nếu trận ôn dịch ai sống sót, nàng c.h.ế.t cũng c.h.ế.t theo. chỉ cần còn một tia hy vọng, chúng đều cố gắng sống. Dù thì, bạn cũ của nàng cũng thường xuyên gặp nàng... chỉ gặp mỗi nàng..."

Nói đến đây bắt đầu đắn , Xuân Quy đỏ mặt đẩy : "Mau tránh ! Cái đồ..." Nghĩ mãi từ gì thích hợp để mắng , tức đến tròn xoe mắt: "Ai thèm gặp nó!"

"Vừa nãy chẳng nàng bảo ôn chuyện t.ử tế với bạn cũ ? Đổi ý ? Để tránh đêm dài lắm mộng, là bây giờ ôn chuyện luôn !" Yến Khê bộ định cởi áo, thấy Xuân Quy ném cái gối thêu về phía trùm chăn kín đầu, bật thành tiếng.

Sau đó dịu dàng với trong chăn: "Xuân Quy, nàng đừng sợ. Nếu nàng , hãy đợi ở cầu Nại Hà một lát, sẽ đuổi kịp nàng nhanh thôi; nếu , cũng sẽ đợi nàng. Dù thì kiếp kiếp , đời đời kiếp kiếp nàng đều là của , chuyện là ván đóng thuyền , ai cũng sửa ."

Nghe thấy tiếng sụt sịt trong chăn, vỗ vỗ đầu nàng: "Mắt sưng , bà sẽ phát hiện đấy." Nói xong ngoài đóng cửa , để Xuân Quy nghỉ ngơi một lát.

Vào đến y quán, thấy binh lính đang khiêng xác c.h.ế.t ngoài, lòng Yến Khê chùng xuống. Bấm đốt ngón tay tính toán, Tống Vi nhanh nhất cũng mười ngày nữa mới về. Mười ngày, Xuân Quy đợi đến mười ngày . Khương Hoán Chi triệu chứng ban đầu là nôn mửa, đó là đau bụng ngoài, phát sốt, cuối cùng là t.ử vong. Từ lúc nôn mửa đến khi c.h.ế.t, ngắn thì hai ngày, dài thì gần hai mươi ngày.

Hôm nay là ngày đầu tiên của Xuân Quy... Yến Khê bên đường, con phố trống hoác, đời quả thực một loại t.h.u.ố.c nào chữa ôn dịch ? Quả thực một ai thể thoát khỏi địa ngục ?

Quân đội Tây Lương chắc hẳn đang hổ rình mồi, trấn Vô Diệm xảy chuyện lớn thế , họ sẽ yên chờ c.h.ế.t. Mặc dù quân biên phòng chủ động phong tỏa thành, nhưng trong mắt họ, nguy hiểm vẫn rình rập ngay bên cạnh.

Vẫn chiến đấu thôi, lẽ đây là trận chiến cuối cùng của kiếp !

Yến Khê nghĩ đến đây, y quán, cầm giấy bút nén nước mắt một bức thư tuyệt mệnh gửi cho !

 

Loading...