Xuân Tình Sau Cưới - Chương 10: Hôn lễ
Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:17:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quán ăn bóng một cây huyền linh mộc, mang tên "Tiệm mì Phong Cảo". Nguyễn Gia Ngọc thấy hai chữ "Phong Cảo" thì cảm thấy vô cùng thiết.
Quán lớn lắm, kê độ chục bộ bàn ghế, nhưng mùi thơm của mì và sa tế ớt bốc lên nức mũi khiến càng thấy cồn cào ruột gan.
Ông bà chủ là một cặp vợ chồng trung niên. Thấy hai bước , họ vồn vã đón tiếp bằng giọng Quan thoại chuẩn xác, chẳng chút âm sắc nào của vùng Phong Cảo.
Nguyễn Gia Ngọc ngẩng đầu menu dán tường: "Cho cháu một phần mì xốt thịt băm cỡ nhỏ, cảm ơn ạ."
Tống Dã vốn là khách quen nên dõng dạc gọi: "Cho cháu một bát súp nui cỡ lớn, nhớ nấu mềm một chút ạ."
"Một mì xốt thịt băm nhỏ, một súp nui lớn, nui nấu nhừ một chút." Bà chủ lớn tiếng vọng nhà bếp.
Ông chủ mang một ấm lớn và hai chiếc bát nhỏ, rót cho mỗi một bát nước đậu xanh: "Hai đứa chơi nhé, đồ ăn lên ngay đây."
Nước đậu xanh độ ngọt . Nguyễn Gia Ngọc khẽ nhấp một ngụm, cái nóng nực dọc đường lập tức tiêu tan quá nửa. Đôi mắt cô sáng lên vì thích thú: "Ngon quá mất!"
Tống Dã : "Chỉ mùa hè mới nước đậu xanh thôi, còn những mùa khác đều là nước luộc mì, nhưng cũng thích lắm."
Chẳng mấy chốc, mì xốt thịt băm và súp nui dọn lên bàn, chuẩn phong vị truyền thống của vùng Phong Cảo.
Nguyễn Gia Ngọc tách đôi đũa dùng một , gắp một gắp mì thấm đẫm nước dùng đưa miệng. Vị chua cay đậm đà, sợi mì dai ngon, thật sự hấp dẫn ngoài sức tưởng tượng.
"Thế nào?" Tống Dã hỏi.
Nguyễn Gia Ngọc tủm tỉm , gật gù: "Y hệt như mùi vị ở quê em ."
"Em là Phong Cảo ? Trùng hợp ghê, tính cũng coi như là nửa Phong Cảo đấy." Tống Dã mừng rỡ: "Quê ngoại ở đó, năm nào cũng về chơi mấy chuyến."
"Trùng hợp thật đấy!" Nguyễn Gia Ngọc cũng vui lây, cách giữa hai vô hình trung xích gần hơn.
Hai tuần , bộ mẫu chỉnh của dòng sản phẩm "Hà Hoa" gửi đến công ty đúng kỳ hạn.
Nguyễn Gia Ngọc và Tống Dã cùng mở thùng carton. Toàn bộ bộ trang sức lập tức tỏa sáng rực rỡ ánh nắng chiều chói chang. Gồm tất cả bốn món: một đôi hoa tai lá sen tráng men, một dây chuyền cánh hoa đá bích tỷ, một chiếc nhẫn hoa sen mạ vàng và một chiếc vòng tay đài sen bằng bạc.
Khuôn đúc thành công. Vân Dĩnh ngắm nghía tỉ mỉ gật đầu tán thưởng: "Tốt lắm, báo xưởng sản xuất hàng loạt ."
Trở về chỗ , Nguyễn Gia Ngọc chợt nhớ tuần tổ chức hôn lễ. Cô sang hỏi Tống Dã: "Em xin nghỉ phép thì quy trình thế nào ạ?"
"Xin mấy ngày?" Tống Dã mở máy tính, tìm một file word trong thư mục gửi cho cô: "Em điền mẫu nhé. Dưới ba ngày thì ký là , còn ba ngày thì xin chữ ký của Giám đốc Vân."
"Một tuần ạ." Nguyễn Gia Ngọc trả lời.
"Lâu thế cơ ? Giám đốc Vân chắc duyệt ." Tống Dã tặc lưỡi, dừng một lát an ủi: "Lý do xin nghỉ nhớ hợp lý một chút, cứ nộp cho Giám đốc Vân tính tiếp. mà xin nghỉ dài ngày như thì nhất là báo một tháng."
"Vâng." Nguyễn Gia Ngọc gật đầu, mở file word , điền bốn chữ "tổ chức hôn lễ" cột lý do xin nghỉ.
Vân Dĩnh nhận lấy tờ đơn, ánh mắt dừng ở bốn chữ , vui vẻ : "Chúc mừng, chúc mừng em! Chúc hai vợ chồng trăm năm hạnh phúc nhé!"
"Em cảm ơn chị Vân." Nguyễn Gia Ngọc đáp lời, mang tờ đơn chữ ký nộp cho phòng Nhân sự.
Dạo sức khỏe của ông nội Hứa khá hơn nhiều. Cứ cách dăm bữa nửa tháng, ông hỏi thăm tiến độ chuẩn hôn lễ, buộc Nguyễn Gia Ngọc vực dậy mười hai vạn phần tinh thần để ứng phó.
Dù thì từ cô nhắn tin trách móc, Hứa Tất Khâm quả thật còn nhúng tay bất cứ chuyện gì của cô nữa, cô đương nhiên cũng dốc lực để phối hợp với .
Hôn lễ ấn định ngày 28 tháng 7. Nguyễn Bằng Thăng và Tống Thời Quế ý định lên dự nhưng Nguyễn Gia Ngọc chặn bằng một cuộc điện thoại. Cô quá hiểu mưu đồ của bọn họ, chẳng qua chỉ mượn cớ vun đắp tình cảm ngoài mặt để tiện bề vơ vét mà thôi.
Nhà họ Hứa ý kiến gì về việc . Mọi chuyện đằng nào cũng do nhà họ Hứa sắp xếp, bố nhà họ Nguyễn tới cũng chẳng ảnh hưởng gì sất.
Chỉ Hứa Hách Đình là khẽ thở dài khi tin. Ông sai chuyển thêm một triệu tệ tấm thẻ ngân hàng đưa cho Nguyễn Gia Ngọc dạo .
"Cháu ngoan, đừng sợ, ông nội chống lưng cho cháu." Ông vỗ nhẹ lên vai cô, ánh mắt chan chứa sự xót xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-10-hon-le.html.]
"Cháu cảm ơn ông nội." Nguyễn Gia Ngọc chân thành . Cô ông thật lòng quan tâm đến cô — thậm chí còn quan tâm hơn cả Nguyễn Bằng Thăng, nghĩ mà nực .
Hôn lễ tổ chức tại khu nhà cổ của nhà họ Hứa theo nghi thức truyền thống Trung Hoa. Hứa Hách Đình chỉ định một căn viện ở phía Tây Bắc phòng tân hôn. Mấy ngày nay, Nguyễn Gia Ngọc và Hứa Tất Khâm đều tạm trú tại đây.
Mặc thử hỷ phục, chụp ảnh đón khách, quen với các nghi thức... Nguyễn Gia Ngọc nhất nhất tuân theo, ngoan ngoãn vô cùng.
Bạn bè thích tới lui ai cũng khen ngợi con gái nhà họ Nguyễn dịu dàng, hào phóng, thật sự xứng đôi lứa với Hứa Tất Khâm. Hứa Hách Đình vui mừng hớn hở, Hứa Tất Khâm biểu hiện của cô cũng thấy vô cùng hài lòng.
Anh cố tình gọi dì Tần hỏi: "Dì bình thường Gia Ngọc thích ăn gì ?"
"Con bé hảo đồ cay lắm, kiểu như bò khô tê cay ." Dì Tần .
Hứa Tất Khâm hiểu ý, lấy điện thoại nhắn tin cho trợ lý mua gấp một đống đồ ăn vặt vị cay mang đến nhà cổ.
Nguyễn Gia Ngọc đang tựa ghế sô pha, uể oải mân mê chiếc vòng ngọc cổ tay thì bất thình lình thấy tiếng gõ cửa. Tưởng là dì Tần, cô thuận miệng đáp: "Mời ."
Hứa Tất Khâm đẩy cánh cửa khép hờ bước . Hai chiếc túi ni-lông xách tay sột soạt theo từng nhịp bước chân.
Nghe thấy âm thanh, Nguyễn Gia Ngọc ngoảnh . Thấy là Hứa Tất Khâm, cô lặng lẽ thẳng lưng lên.
Trời ngả về chiều, ráng chiều buông xuống lấp lánh, soi rọi khắp căn phòng tĩnh lặng.
Hứa Tất Khâm đặt hai túi thức ăn to oạch lên chiếc bàn mặt Nguyễn Gia Ngọc, tiện tay kéo một chiếc ghế gỗ chạm trổ cạnh cửa sổ xuống: "Nghe dì Tần cô thích ăn đồ cay, cô xem món nào ưng thì nếm thử."
Nguyễn Gia Ngọc gật đầu cảm ơn. Chốc lát : "Rất cảm ơn cô phối hợp trong những ngày qua. Dạo tâm trạng ông nội , sức khỏe cũng tiến triển nhiều."
"Anh cần cảm ơn , đó là việc nên mà." Nguyễn Gia Ngọc ngước mắt thẳng , đầy ẩn ý: "Chỉ cần Hứa đừng nhúng tay chuyện riêng của nữa là ."
Hứa Tất Khâm giơ tay day day mi tâm. Một lát , chân thành lên tiếng: " nghĩ giữa chúng chút hiểu lầm. hề việc cô đến Trâm Kim Tước phỏng vấn, và cũng chẳng can thiệp gì kết quả của cô cả. Việc cô nhận dựa năng lực của bản . Nếu cô tin, thể xác nhận với cấp của cô."
Thấy Nguyễn Gia Ngọc im lặng, vẻ mặt như đang đăm chiêu suy nghĩ, Hứa Tất Khâm trầm ngâm một lát cẩn trọng nhắc nhở: "Bây giờ lúc để so đo chuyện . Cô nhớ kỹ, ngày diễn hôn lễ đừng cách quá xa. Có những kẻ vẫn luôn thèm khát vị trí Hứa phu nhân, coi chừng mấy kẻ mắt đó sẽ gây khó dễ cho cô."
"Vâng." Nguyễn Gia Ngọc nhát gừng đáp. Dù thì cô cũng là Hứa phu nhân hàng real, thiếu gì cách để rút lui an .
Hứa Tất Khâm ngập ngừng một lát, thêm bằng giọng điệu mang vài phần an ủi: "Đừng sợ, những lúc mặt thì sẽ dì Tần ở bên cạnh cô."
"Vâng." Gương mặt Nguyễn Gia Ngọc hề biến sắc. Cô mân mê chiếc vòng ngọc tay, thầm nghĩ cô chẳng sợ mấy thứ vặt vãnh .
ngày hôn lễ. Từ năm giờ sáng, Nguyễn Gia Ngọc thức dậy tắm rửa gội đầu. Rất nhanh, với sự trợ giúp của dì Tần, cô khoác lên bộ hỷ phục lộng lẫy.
Đứng ngoài sân, Hứa Tất Khâm bóng dáng Nguyễn Gia Ngọc đang soi gương nơi cửa sổ, hô hấp bất giác ngưng trệ. Có lẽ do lớp trang điểm hảo, cô lúc trông kiều diễm rạng rỡ, đến kinh tâm động phách.
Nguyễn Gia Ngọc đặt chiếc gương xuống, lấy từ trong ngăn kéo miếng ngọc bội hình phượng hoàng như ý mà ông nội Hứa tặng, cùng chiếc vòng tay ngọc bích còn , tỉ mỉ đeo .
"Ngọc Ngọc hôm nay xinh quá!" Dì Tần giúp cô chỉnh trang vạt áo, khen ngợi từ tận đáy lòng.
"Cháu cảm ơn dì Tần." Nguyễn Gia Ngọc rạng rỡ: "Chúng thôi ạ."
"Được." Dì Tần đáp.
Hứa Tất Khâm vẫn chôn chân tại chỗ. Thấy cô bước , hắng giọng một tiếng lên dẫn đường.
Hai sánh bước bên . Chiếc trâm phượng bằng vàng cài tóc Nguyễn Gia Ngọc đung đưa phát những tiếng leng keng khe khẽ, từng âm thanh như gõ nhịp rơi thẳng lòng Hứa Tất Khâm.
Anh day nhẹ mi tâm, xua những tạp niệm miên man trong đầu.
Mọi thủ tục đều diễn vô cùng suôn sẻ. Rất nhanh đến nghi thức trao nụ hôn.
Hứa Tất Khâm đôi môi hồng nhuận mềm mại như cánh hồng của cô, yết hầu bất giác trượt lên xuống. Một giây , khẽ vòng tay ôm hờ lấy vòng eo thon nhỏ của cô, rũ mắt đặt xuống một nụ hôn khẽ khàng, cẩn thận và đầy kiềm chế.