Xuân Tình Sau Cưới - Chương 14: Trăm năm hạnh phúc

Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:17:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tất Khâm?"

Tiếng gọi nhẹ nhàng của Nguyễn Gia Ngọc kéo Hứa Tất Khâm về với thực tại: "Đương nhiên là , cô đặt tên cho nó ."

Nguyễn Gia Ngọc thở phào nhẹ nhõm. Cô rũ mắt quan sát chú mèo con một lát mỉm : "Gọi là Tại Tại nhé? Chữ 'Tại' trong 'tồn tại', đơn giản mà ."

Hứa Tất Khâm gật đầu, vươn ngón trỏ gõ nhẹ lên trán mèo con: "Tại Tại."

Tại Tại "meo" lên một tiếng, cứ như thể hiểu lời gọi. Hứa Tất Khâm dịu dàng xoa xoa cái đầu nhỏ xíu mềm mại của nó, ý bất giác lan tràn nơi đáy mắt.

Nhân lúc chờ đèn đỏ, Hứa Tất Khâm lên tiếng hỏi trợ lý: "Hợp đồng gia hạn với nhà họ Thẩm tuần ký đúng ?"

" thưa sếp." Trợ lý cung kính đáp.

"Hủy ." Hứa Tất Khâm lạnh lùng quyết định: "Tìm đối tác khác."

"Vâng, lát nữa sẽ xử lý ngay." Trợ lý gật đầu tuân lệnh.

Đèn xanh bật sáng, xe từ từ lăn bánh. Nguyễn Gia Ngọc lờ mờ đoán chữ "nhà họ Thẩm" mà Hứa Tất Khâm nhắc đến liên quan tới Thẩm Ký Nguyệt. Có điều toạc , cô cũng chẳng việc gì tự đa tình.

Kết quả kiểm tra ở bệnh viện cho thấy xương cốt cô tổn thương. Hứa Tất Khâm cẩn thận đỡ Nguyễn Gia Ngọc bước khỏi phòng khám. Lúc ngang qua hai cô gái trẻ, cô tình cờ tiếng thì thầm to nhỏ của họ.

"Oa, trai quá trời quá đất, dáng cũng chuẩn nữa, tiếc là bạn gái mất ." "Sao mày là bạn gái? Chị nhỏ nhắn thế, chừng là em gái thì ?" "Cũng lý! Hay là tìm cơ hội hỏi thử xem." "Nói bé thôi, thấy bây giờ." "Sợ gì chứ, cứ thử một xem ..."

Nguyễn Gia Ngọc liếc mắt sang Hứa Tất Khâm mặt tỉnh bơ, rõ ràng là quá quen với những tình huống như thế .

Đi ngang qua nhà vệ sinh, cô bảo Hứa Tất Khâm đợi một lát. Lúc , thấy hai cô gái ban nãy vây lấy lân la bắt chuyện, khiến rơi thế tiến thoái lưỡng nan. Thấy cô, Hứa Tất Khâm mỉm với họ vài câu, ngón tay chỉ về phía cô cất bước tới.

"Chuyện ngày hôm nay, thực sự xin cô." Đi một quãng, Hứa Tất Khâm bỗng cất giọng chân thành: " sẽ cố gắng hết sức để những chuyện tương tự xảy nữa."

Nguyễn Gia Ngọc tỏ vẻ bận tâm: "Không , gì mà chẳng rủi ro, đúng ?"

Hứa Tất Khâm sững trong giây lát, bất chợt bật : "Cô thật đáng yêu."

Câu như pháo hoa rực rỡ nổ tung giữa bầu trời đêm mùa hạ, vang vọng mồn một trong tâm trí Nguyễn Gia Ngọc. Cô luống cuống mân mê chiếc vòng ngọc tay, chóp tai đỏ ửng lên, may mà Hứa Tất Khâm hề để ý.

Lên xe, Tại Tại thức giấc từ lúc nào. Thấy Nguyễn Gia Ngọc, nó liền kêu meo meo nũng nịu.

Nguyễn Gia Ngọc xoa xoa chiếc đầu nhỏ xíu của nó, tít mắt: "Tại Tại ngủ dậy hả, nhớ chúng nào?"

Tại Tại rũ rũ tai, khẽ meo một tiếng ôm lấy cái đuôi của , tự gặm nhấm một cách say sưa.

Nguyễn Gia Ngọc coi đó là lời đáp của Tại Tại, kiềm bèn khen nó thông minh.

Hứa Tất Khâm trêu sự ngây thơ của cô: "Sao cô nó đang chuyện với cô?"

Nguyễn Gia Ngọc chớp chớp mắt, đáp đầy tinh nghịch: "Anh , hiểu niềm vui của nó chứ?"

Nụ môi Hứa Tất Khâm càng thêm sâu: "Cô chí lý."

Về đến nhà cổ kịp lúc bữa tiệc gia đình bắt đầu. Nguyễn Gia Ngọc và Hứa Tất Khâm sánh vai bàn. Hứa Hách Đình mặt mày rạng rỡ, nâng ly rượu lên: "Mọi cùng cạn ly nào, chúc hai đứa trẻ tân hôn vui vẻ!"

"Tân hôn vui vẻ, trăm năm hạnh phúc!" Mọi đồng loạt cụng ly. Nguyễn Gia Ngọc cùng Hứa Tất Khâm nâng ly đáp lễ. Ngay khoảnh khắc đặt ly xuống, cô tinh ý nhận một nét mất kiên nhẫn sượt qua gương mặt Hứa Ngạn Chí.

Hứa Ngộ Ninh Hứa Tất Khâm và Nguyễn Gia Ngọc, tủm tỉm thêm : "Và sớm sinh quý t.ử nữa chứ—"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-14-tram-nam-hanh-phuc.html.]

"Gia Ngọc còn nhỏ, bọn cháu tập trung phát triển sự nghiệp , vài năm nữa mới tính đến chuyện con cái ạ." Hứa Tất Khâm vội vàng đỡ lời. Anh sợ Nguyễn Gia Ngọc khó xử, tiện thể tiêm luôn liều t.h.u.ố.c dự phòng, tránh để ông nội giục cưới xong chuyển sang giục đẻ.

Hứa Ngộ Ninh gật gù hiểu ý, thuận miệng hỏi thêm: "Thế hai đứa thích con trai con gái?"

Hứa Tất Khâm đưa tay day mi tâm, liếc Nguyễn Gia Ngọc đang cứng đờ như đống lửa bên cạnh, trả lời: "Cháu thì trai gái đều thích."

"Còn Ngọc Ngọc thì ?" Hứa Ngộ Ninh rướn về phía , tò mò chằm chằm Nguyễn Gia Ngọc.

"Cháu... cháu từng nghĩ tới chuyện ... chắc là bé nào cũng ạ." Nguyễn Gia Ngọc mím môi, đáp qua loa.

Hứa Ngộ Ninh ngả lưng ghế một cách thoải mái, tấm tắc khen: "Hiếm khi thấy suy nghĩ của hai đứa giống đến , lắm, lắm."

Hứa Hách Đình cầm đũa lên: "Chứ còn gì nữa, vợ chồng cầm sắt hòa minh, quả là đại hỷ sự. Thôi, nhà ăn cơm , lát nữa chuyện tiếp."

Mọi đồng loạt cầm đũa. Sau bữa ăn, cả nhà nán trò chuyện thêm một lát lượt giải tán.

Trở về viện, Nguyễn Gia Ngọc theo thói quen định rẽ phòng dành cho khách thì Hứa Tất Khâm kéo . Cô khựng bước, lúc mới thấy căn phòng dán đầy chữ "Hỷ" đỏ chót ở cách đó xa, bỗng chốc bừng tỉnh ngộ.

"... qua phòng lấy chút đồ." Nguyễn Gia Ngọc luống cuống tìm cớ, cảm thấy bản bỗng dưng căng thẳng lạ thường.

Dì Tần cạnh bật : "Dì chuyển hết đồ của cháu sang bên đó , cả bé mèo cũng ở đó luôn."

Nguyễn Gia Ngọc c.h.ế.t trân tại chỗ. Một lát , cô hít một thật sâu, dứt khoát sải bước về phía phòng tân hôn.

Hứa Tất Khâm đóng cửa , hạ giọng : "Tối nay cô ngủ giường , ngủ ngoài sô pha."

Chiếc sô pha cỡ ba vốn hề nhỏ, nhưng với hình cao lớn của Hứa Tất Khâm thì lên đó chắc chắn sẽ vô cùng bức bối. Nguyễn Gia Ngọc kiên quyết từ chối, khăng khăng đòi ngủ sô pha thì hợp lý hơn.

"Có một đêm thôi mà, ." Hứa Tất Khâm vỗ vỗ lên mặt ghế sô pha. Thấy Nguyễn Gia Ngọc vẫn còn do dự, bồi thêm: "Hơn nữa chân cô đang thương, thể để bệnh chen chúc sô pha ."

Nguyễn Gia Ngọc liếc bàn chân trái đang sưng tấy, cự cãi nữa. Sau khi tẩy trang rửa mặt qua loa, cô tháo hết đồ trang sức, bộ váy ngủ kín cổng cao tường cố tình mang theo từ nhà, nhanh chóng cuộn trong chiếc chăn mỏng, im thin thít giường.

Hứa Tất Khâm tắt đèn trần từ sớm, chỉ để một ngọn đèn cây leo lét cạnh sô pha. Nhân lúc phòng tắm vệ sinh cá nhân, Nguyễn Gia Ngọc liếc mắt quanh. Tại Tại đang ngửa bụng giữa t.h.ả.m sô pha, hai mắt mở to, chăm chú vờn mấy sợi tua rua màu vàng rủ xuống từ tấm t.h.ả.m trải sô pha.

"Tại Tại!" Nguyễn Gia Ngọc chống tay dậy, khẽ quát mắng: "Đừng nghịch ngợm, cẩn thận hỏng đồ bây giờ!"

Chú mèo con nào chịu , càng vờn càng hăng say. Nguyễn Gia Ngọc đang cân nhắc xem nên xuống giường ôm nó thì chốt cửa phòng tắm bỗng kêu lách cách. Cô cuống cuồng vật xuống giả vờ ngủ.

Hứa Tất Khâm bước , thấy Nguyễn Gia Ngọc yên giường, tiện tay tắt luôn ngọn đèn cuối cùng. Cả căn phòng chìm bóng tối đặc quánh.

Nguyễn Gia Ngọc dần thả lỏng , cơ thể cũng thoải mái dang rộng . Trong gian tĩnh mịch vô biên, tiếng sột soạt của Tại Tại đang cào c.ắ.n những sợi tua rua trở nên cực kỳ chói tai.

Hứa Tất Khâm vươn tay chộp lấy nó, ôm gọn lòng, rù rì: "Mày ngoan ngoãn một chút , đừng ồn để bọn tao ngủ."

Tại Tại "meo" lên một tiếng kháng cự, cái đuôi ngoe nguẩy liên hồi tỏ vẻ mất kiên nhẫn. Thừa lúc Hứa Tất Khâm lơ là, nó vùng khỏi vòng tay , vọt thẳng sang góc sô pha đối diện, tiếp tục sột soạt quậy phá. Bất ngờ, nó trượt chân, ngã "bịch" xuống sàn, sợ hãi kêu gào t.h.ả.m thiết.

Nguyễn Gia Ngọc đang giả vờ ngủ giật bật dậy: "Tại Tại?"

Hứa Tất Khâm vội vã bật đèn, chân trần nhảy xuống đất kiểm tra tình hình của nó. Thấy nó thương gì, chỉ hoảng loạn một chút, mới yên tâm thở phào. Vừa ôm nó thả ổ, an ủi Nguyễn Gia Ngọc: "Cô yên tâm, Tại Tại ."

Nguyễn Gia Ngọc gật đầu, rụt chăn.

Tắt đèn , bốn bề chìm bóng tối. Nằm sô pha, Hứa Tất Khâm thấy tiếng trở trằn trọc của Nguyễn Gia Ngọc, vẻ cô đang mất ngủ. Ngẫm nghĩ một lúc, cất tiếng thăm dò: "Cô ngủ ?"

 

Loading...