Xuân Tình Sau Cưới - Chương 20: Đổ bệnh

Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:17:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bộ dạng Nguyễn Gia Ngọc lúc vô cùng nhếch nhác. Cô quýnh quáng chào hỏi lấy lệ một câu vội vã chui tọt phòng ngủ.

Cởi bỏ lớp quần áo ướt sũng dính chặt , cô vặn vòi hoa sen. Dòng nước nóng hổi mơn trớn da thịt giúp những dây thần kinh đang căng cứng dần dần thả lỏng.

Tắm gội xong xuôi thì cũng gần chín giờ tối. Nguyễn Gia Ngọc cầm chiếc điện thoại để bàn, ngả phịch xuống chiếc giường êm ái.

Hứa Tất Khâm để vài tin nhắn WeChat. Cô mở khung chat, lướt qua từng tin một.

Hứa Tất Khâm: [Cô , thấy khó chịu ở ?] Hứa Tất Khâm: [Lần nhớ gọi cho trợ lý Trần để đón.] Hứa Tất Khâm: [Đương nhiên, cô gọi cho cũng .]

Bị hỏi , Nguyễn Gia Ngọc mới lờ mờ nhận đầu đang nong nóc đau. cô cũng chẳng mấy bận tâm, ngón tay gõ phím thoăn thoắt trả lời.

Dưới bếp, Hứa Tất Khâm đang đun canh gừng hành hoa. Anh thái vài nhánh hành hoa trắng muốt, một củ gừng đập dập, cho thêm chút đường đỏ nồi nước đun sôi sùng sục để giúp cô toát mồ hôi giải cảm. Tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Anh buông muôi, mở khóa màn hình điện thoại, thấy tin nhắn cô gửi đến.

Nguyễn Gia Ngọc: [ , cảm ơn quan tâm.]

Hứa Tất Khâm khẽ gật đầu, lấy một chiếc bát sạch, múc phần canh gừng nóng hổi còn đang sủi bọt lăn tăn bát. Vừa bưng lên lầu, gửi cho cô một tin nhắn thoại: "Đừng khách sáo. đun cho cô một bát canh giải cảm, đang mang lên đây."

Nghe đoạn tin nhắn thoại, Nguyễn Gia Ngọc lật đật bật dậy. Chốc lát , tiếng gõ cửa khẽ khàng của Hứa Tất Khâm vang lên ngoài cửa.

Cô vội vã mở cửa. Anh đang đó, tay áo xắn cao để lộ cẳng tay rắn chắc, bát sứ tay tỏa khói nghi ngút, nóng mờ ảo phả trung khiến lòng cô bỗng chốc dâng lên một dòng suy nghĩ ấm áp.

Thấy hai má cô ửng đỏ khác thường, Hứa Tất Khâm ân cần hỏi: "Thật sự thấy khó chịu ở chứ?"

Nguyễn Gia Ngọc lắc đầu, đưa hai tay đón lấy bát canh: "Không ngờ cũng nấu mấy món đấy."

Hứa Tất Khâm bật : "Ngày xưa mỗi cảm lạnh, dì Tần đều nấu món canh gừng hành hoa cho uống, học lỏm từ dì đấy. Cô mau uống lúc còn nóng , uống xong đắp chăn ngủ một giấc cho toát mồ hôi, chắc chắn sẽ khỏi ốm."

"Cảm ơn ." Nguyễn Gia Ngọc chân thành . Đây là đầu tiên cô đến bài t.h.u.ố.c dân gian . Cô ngoan ngoãn uống cạn bát canh, đó tắt điện trùm chăn kín đầu, nhanh chìm giấc ngủ mê mệt.

Nửa đêm tỉnh giấc, đầu đau như búa bổ, cả nóng hầm hập như hòn than. Bốn bề tối đen như mực, ngoài cửa sổ, gió mưa vẫn đang gào thét từng cơn dữ dội.

Nguyễn Gia Ngọc gượng gạo chống tay dậy. Cô phòng khách rót một cốc nước ấm, tiện thể uống một viên sủi hạ sốt.

Quãng đường chỉ vỏn vẹn chục bước chân mà hôm nay gian nan, vất vả đến thế. Vừa lết đến giữa phòng khách, trời đất bỗng chao đảo tối sầm, hai chân bủn rủn, cô loạng choạng ngã phịch xuống sàn.

Tại Tại vốn đang cuộn tròn say giấc trong ổ. Nghe thấy tiếng động mạnh, nó giật phóng như bay đến bên cô, dùng cái đầu nhỏ xíu cọ cọ Nguyễn Gia Ngọc, miệng kêu "meo meo" đầy vẻ thăm dò.

Nguyễn Gia Ngọc xoa đầu nó, gắng gượng định bò dậy để lên sô pha, ngặt nỗi tay chân rã rời, sức lực rút cạn từ lúc nào .

Nhận thấy điều bất thường ở chủ nhân, Tại Tại bắt đầu kêu gào t.h.ả.m thiết. Nó gào lao thẳng về phía thư phòng.

Đêm nay Hứa Tất Khâm cố tình đóng chặt cửa. Tại Tại lấy đầu húc tung cánh cửa đang khép hờ, đảo mắt quanh một vòng phi thẳng tới chiếc sập mềm. Tiếc cơ thể nó còn quá bé, cách nào với tới mép sập, đành đất gân cổ lên gào đến xé ruột xé gan.

Trong cơn mơ màng, Hứa Tất Khâm loáng thoáng thấy tiếng kêu thất thanh của Tại Tại bèn choàng tỉnh. Thấy tỉnh dậy, Tại Tại càng gào to và gấp gáp hơn. Lòng Hứa Tất Khâm thắt , nhảy bổ xuống giường, lao khỏi thư phòng.

"Tách" một tiếng, ánh đèn sáng choang bừng lên. Nguyễn Gia Ngọc khó nhọc ngẩng đầu lên từ khuỷu tay. Vừa thấy Hứa Tất Khâm, nỗi sợ hãi, hoang mang bất an trong lòng cô lập tức tan biến dấu vết.

"Gia Ngọc!" Hứa Tất Khâm hoảng hốt kêu lên. Anh cúi xuống bế bổng cô lên, đặt cẩn thận xuống ghế sô pha: "Cô thấy khó chịu ở ? Có cần gọi xe cấp cứu ?"

"Không cần ... chỉ là sốt thôi..." Nguyễn Gia Ngọc khó khăn cất lời. Giọng cô khàn đặc, thều thào .

Hứa Tất Khâm đặt tay lên trán cô, quả nhiên nóng ran như bỏng. Anh lôi từ trong hộp y tế một chiếc nhiệt kế, đưa cho cô: "Cô đo thử xem bao nhiêu độ. Nếu sốt cao quá thì uống t.h.u.ố.c hạ sốt ngay."

Nguyễn Gia Ngọc ngoan ngoãn kẹp nhiệt kế nách. Trong lúc chờ kết quả, vô tình liếc thấy Hứa Tất Khâm đang chân trần nền nhà lạnh toát, cô thều thào nhắc nhở: "Anh mau dép , kẻo cảm lạnh bây giờ."

"Được." Hứa Tất Khâm đáp, chạy vụt thư phòng xỏ dép ngay. Anh ân cần hỏi: "Bao nhiêu độ ?"

"38.9°C..." Nguyễn Gia Ngọc ngập ngừng con hiển thị nhiệt kế, âm điệu cuối câu cao lên, như thể cô cũng dám tin mắt .

"Bình thường sốt cô uống t.h.u.ố.c gì?" Hứa Tất Khâm mở hộp y tế, rũ mắt lục lọi.

"Ibuprofen." Nguyễn Gia Ngọc đáp lời.

Hứa Tất Khâm hiểu ý. Anh bóc một viên t.h.u.ố.c con nhộng, rót thêm một cốc nước ấm đưa tận tay cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-20-do-benh.html.]

Nước pha với nhiệt độ . Nguyễn Gia Ngọc nhấp thử một ngụm nhỏ để thử độ nóng, đó mới yên tâm uống một ngụm lớn để nuốt viên t.h.u.ố.c xuống.

" bế cô về phòng ngủ nhé?" Thấy cô đặt cốc nước xuống, Hứa Tất Khâm tiến lên một bước hỏi.

"Dạ?" Nguyễn Gia Ngọc ngớ , đầu óc trống rỗng mất vài giây. Bây giờ cô đang say sẩm mặt mày, quả thực khó khăn, thế nên cô đành gật đầu đồng ý.

Hứa Tất Khâm cúi bế thốc Nguyễn Gia Ngọc lên. Động tác của cực kỳ dịu dàng, cẩn trọng, chỉ sợ lỡ tay cô thêm khó chịu.

Tại Tại lẽo đẽo theo Hứa Tất Khâm, cùng phòng ngủ.

Hứa Tất Khâm cẩn thận đắp chăn cho Nguyễn Gia Ngọc, nhẹ nhàng : "Cô nghỉ ngơi . Để lấy chậu nước lau trán cho cô."

"Cảm ơn ." Nguyễn Gia Ngọc thả lỏng, mơ màng thốt lên lời cảm ơn.

Đã lúc mà còn khách sáo thế cơ chứ. Hứa Tất Khâm lắc đầu trừ, nhanh chóng bưng một chậu nước mát phòng. Anh xắn tay áo, nhúng chiếc khăn bông chậu nước vắt kiệt, nhẹ nhàng đắp lên trán cô.

Cô dường như thích cảm giác mát mẻ , đôi lông mày đang nhíu chặt vì khó chịu cũng dần giãn .

Hứa Tất Khâm đưa mắt quanh, kéo chiếc ghế gỗ bàn trang điểm gần, túc trực bên mép giường để tiện theo dõi tình hình bệnh tình của cô.

Trong lúc đang khăn chườm, bàn tay trái bất ngờ Nguyễn Gia Ngọc nắm chặt lấy. Hứa Tất Khâm cứng đờ , nhất thời nên rút tay cứ để nguyên.

Nguyễn Gia Ngọc đang sốt mê man, chợt chạm một vật gì đó lành lạnh. Theo bản năng, cô áp luôn nó lên má, cọ cọ dụi dụi như một con mèo con: "Dễ chịu quá."

Không lợi dụng lúc tỉnh táo, Hứa Tất Khâm cuống cuồng rút tay về, sải những bước dài lao thẳng phòng tắm.

Lúc trở thì Nguyễn Gia Ngọc chìm giấc ngủ say. Hứa Tất Khâm ghế, rũ mắt gương mặt đang đỏ bừng vì sốt của cô, thầm ước giá như thể gánh cô trận ốm .

May , đến nửa đêm, cơn sốt của Nguyễn Gia Ngọc hạ dần. Hứa Tất Khâm cất nhiệt kế , cuối cùng cũng trút tiếng thở phào nhẹ nhõm.

Anh lên định về thư phòng chợp mắt một lát thì bất chợt thấy tiếng Nguyễn Gia Ngọc nỉ non: "Đừng ?"

Rõ ràng là cô đang mớ. Thế nhưng Hứa Tất Khâm vẫn xuống ghế: "Ừ, ."

Trong cơn mơ, Nguyễn Gia Ngọc xoay đối diện với , miệng nở nụ ngọt ngào: "Thích quá."

Hứa Tất Khâm mỉm , gục đầu xuống mép giường, chìm giấc ngủ chập chờn.

Nguyễn Gia Ngọc tỉnh giấc. Nhìn thấy Hứa Tất Khâm đang gục mặt ngủ bên mép giường, cô lập tức hiểu túc trực chăm sóc cả đêm qua.

"Tất Khâm..." Cô đưa tay lay nhẹ vai , cất tiếng gọi khẽ khàng: "Tỉnh dậy ."

Hứa Tất Khâm giật tỉnh giấc. Anh day day ấn đường, giọng ngái ngủ hỏi thăm tình hình của cô: "Cô thấy trong ?"

" đỡ nhiều , còn sốt nữa." Nguyễn Gia Ngọc đáp lời: "Anh mau về phòng ngủ bù một giấc ."

"Ừm." Hứa Tất Khâm gật đầu. Vừa xoay xoay cái cổ đang mỏi nhừ vì ngủ sai tư thế, bước khỏi phòng.

Nguyễn Gia Ngọc ngây ngốc theo bóng lưng Hứa Tất Khâm. Nhớ sự chăm sóc ân cần của đêm qua, trong lồng n.g.ự.c cô bỗng nhen lên một ngọn lửa ấm áp.

Cầm điện thoại lên xem giờ, hơn bảy giờ sáng. Bụng réo ầm ĩ biểu tình vì đói, Nguyễn Gia Ngọc vệ sinh cá nhân qua loa bước xuống lầu.

Dì Tần đang lúi húi chuẩn đồ ăn sáng. Thấy cô xuống, bà quan tâm hỏi han: "Tối qua Ngọc Ngọc xe của nhà về đấy ?"

Thấy cô lắc đầu, bà liền sốt sắng: "Ây da, xe lạ đăng ký biển hệ thống thì chỉ đỗ ở ngoài cổng thôi. Cháu ướt ?"

"Dạ, cũng ướt một chút ạ." Nguyễn Gia Ngọc trả lời, mở tủ lạnh lấy một lát bánh mì gối xé c.ắ.n một miếng nhỏ.

"Lần về trễ cháu cứ gọi điện cho dì, dì mang ô cổng đón." Dì Tần xoa xoa lưng Nguyễn Gia Ngọc, vô cùng xót xa: "Sắc mặt cháu kém lắm. Lát nữa bảo Khâm Khâm đưa cháu đến bệnh viện kiểm tra một chuyến ."

"Dạ thôi ạ, tối qua Tất Khâm chăm cháu cả đêm, bây giờ mới chợp mắt một lúc." Nguyễn Gia Ngọc : "Dì yên tâm, cháu , chỉ là cảm mạo bình thường thôi."

Thấy cô , dì Tần cũng yên tâm phần nào: "Hôm nay dì nấu cháo kê táo đỏ đấy. Cháu múc một bát ăn cho nóng."

Nguyễn Gia Ngọc xúc một thìa cháo lớn đưa miệng, ấm lan tỏa khiến dày cực kỳ dễ chịu. Thầm nghĩ lát nữa múc một bát mang lên lầu, ép Hứa Tất Khâm ăn lót chút đỉnh mới cho ngủ tiếp.

Hứa Tất Khâm đang say giấc nồng. Cảm nhận xuống bên cạnh, cứ ngỡ là Nguyễn Gia Ngọc, mỉm thì thầm: "Sao trong mơ là hình bóng em..."

Loading...