Xuân Tình Sau Cưới - Chương 22: Bị thương

Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:28:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Rất tiếc, hứng thú.”

Nguyễn Gia Ngọc ăn nốt miếng bánh matcha cuối cùng, điềm nhiên quét mã thanh toán. Hợp tác với Thẩm Ký Nguyệt khác nào tự rước họa . Biết sự tồn tại của Tuế Xước, cô tuy hụt hẫng, nhưng cũng đến mức mất lý trí.

Thẩm Ký Nguyệt hừ lạnh, tức tối đập bàn: " khuyên cô nhất nên suy nghĩ cho kỹ. Đừng để đến lúc 'ánh trăng sáng' của Tất Khâm trở về mới hối hận kịp."

" còn công ty việc, xin phép . Cô Thẩm cứ từ từ dùng.”

Nguyễn Gia Ngọc lên, đôi co thêm.

"Nguyễn Gia Ngọc, đừng tưởng lai lịch của cô. Xuất từ một gia đình thấp kém, nếu nhờ ông nội Hứa hứa hôn từ nhỏ, thì cả đời cô cũng đừng hòng cửa gặp Tất Khâm. Đừng mới Hứa phu nhân vài ngày quên mất là ai!" Thẩm Ký Nguyệt càng càng hăng, buông lời đe dọa: "Hôm nay cô hợp tác với , ngày mai sẽ lúc cô tống cổ khỏi nhà họ Hứa!"

"Ồ, thế ?”

Nguyễn Gia Ngọc khựng . Nhìn bộ dạng tức tối nhảy đổng lên của đối phương, cô bật : "Cho dù rời khỏi nhà họ Hứa, thì chẳng vẫn còn 'ánh trăng sáng' của sờ sờ đó . Yên tâm , vị trí Hứa phu nhân , dù thế nào cũng đến lượt cô ."

"Cô!" Thẩm Ký Nguyệt uất nghẹn. Nhìn Nguyễn Gia Ngọc đẩy cửa bước ngoài, cô ả nghiến răng rít lên: "Đợi đến lúc mày Tất Khâm đuổi cổ khỏi nhà, tao thiếu gì cách để xử lý mày!"

Nguyễn Gia Ngọc rảo bước về phía Trâm Kim Tước, đầu óc mơ hồ như mộng du. Bàn tay vô thức mân mê chiếc vòng ngọc bích, cô cay đắng thừa nhận sự thật: bản bắt đầu rung động mất .

Hứa Tất Khâm quả thật vô cùng tuấn, phong độ, đối xử với cô cũng đỗi ân cần. Thế nhưng, giữa hai suy cho cùng cũng chỉ là một bản hợp đồng hôn nhân lạnh lẽo. Ngày đường ai nấy cũng sẽ đến.

Cô lấy tư cách gì để bận tâm đến chuyện đời tư của ?

Nguyễn Gia Ngọc thở hắt một , tạm gác những xót xa trong lòng, rảo bước nhanh về phía công ty.

Vài ngày đó, cô cố tình tránh mặt Hứa Tất Khâm, hy vọng thể tự cắt đứt những vương vấn nên .

Lúc ăn tối ngày thứ Sáu, bệnh viện thú y gửi tin nhắn nhắc nhở đến lịch tiêm phòng cho Tại Tại. Nguyễn Gia Ngọc bỏ điện thoại xuống, chần chừ một lát hỏi: "Sáng mai bận gì ?"

Hứa Tất Khâm vốn lờ mờ nhận Nguyễn Gia Ngọc đang cố ý lảng tránh . Nay thấy cô chủ động mở lời, mừng thầm: "Có chuyện gì thế? Đợi đến ngày mốt ? Sáng mai sân bay đón một bạn ở nước ngoài về."

Cái tên Tuế Xước lập tức vụt qua trong đầu Nguyễn Gia Ngọc. Cô khẽ lắc đầu, qua loa: "Bệnh viện thú y báo Tại Tại đến lịch tiêm mũi vắc-xin đầu tiên, để tự đưa nó cũng ."

"Được.”

Hứa Tất Khâm gật đầu hiểu ý. Anh định thêm gì đó thì thấy Nguyễn Gia Ngọc buông bát đũa, dậy rời bàn.

Đợi cô lên lầu, dì Tần mới hạ giọng hỏi: "Khâm Khâm, con gì phật lòng Ngọc Ngọc đấy? Dạo dì thấy con bé ủ rũ, thiếu sức sống lắm."

Hứa Tất Khâm ngơ ngác: "Dạ ạ."

Dì Tần vỗ nhẹ vai , bảo: "Chuyện tình cảm, con gái thường nhạy cảm và lo lo mất lắm. Tranh thủ lúc nào rảnh rỗi, hai đứa chuyện với cho hiểu, đừng phụ tấm lòng của con bé."

Hứa Tất Khâm gật đầu, thầm nghĩ nếu cô thực sự tình cảm với thì sầu não đến thế .

Thứ Bảy, trời nắng rực rỡ. Nguyễn Gia Ngọc mở chiếc túi vận chuyển dành cho mèo, cẩn thận lót ba lớp tã giấy, dịu dàng gọi: "Tại Tại đây nào, tiêm nhé."

Nhóc tì đang ườn trong ổ, ôm con cá đồ chơi gặm nhấm ngon lành. Nghe tiếng Nguyễn Gia Ngọc, nó nghiêng đầu sang.

"Tại Tại ngoan, đây!" Cô vẫy vẫy tay.

Tại Tại ngoạm luôn con cá đồ chơi, chạy tót đến túi vận chuyển, dè dặt thò thử một chân trong thăm dò.

"Đừng sợ, , an lắm.”

Nguyễn Gia Ngọc xoa xoa cái đầu nhỏ xíu của nó, kiên nhẫn dỗ dành.

Tại Tại kêu "meo" một tiếng chui tọt túi. Cô vội vàng kéo khóa . Vừa mới xách túi lên, nhóc tì kêu gào inh ỏi vì hoảng loạn.

Đã chuẩn sẵn tinh thần từ , Nguyễn Gia Ngọc xách túi xuống cầu thang, lấy từ ngăn bên hông một thanh súp thưởng. Cô xé một lỗ nhỏ, thò qua lỗ thông gió đưa cho Tại Tại.

Lần đầu tiên nếm mùi vị của súp thưởng, cục bông nhỏ tò mò l.i.ế.m một cái. Ngay lập tức, nó quên khuấy nỗi sợ hãi, chỉ chăm chăm l.i.ế.m lấy l.i.ế.m để thanh súp thưởng thơm lừng.

Trần Túy lái xe đợi sẵn lầu, mở cửa mời Nguyễn Gia Ngọc lên xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-22-bi-thuong.html.]

Xe nổ máy, cô đặt túi vận chuyển lên đùi, hé mở phần lưới nhựa để quan sát Tại Tại. Ăn mấy miếng súp thưởng, nhóc tì bắt đầu lim dim buồn ngủ, hai chân ôm ghì lấy con cá đồ chơi, trông bộ dạng ngái ngủ cực kỳ đáng yêu.

Nguyễn Gia Ngọc mỉm yên tâm, thả trôi ánh mắt ngoài khung cửa sổ. Nghĩ đến cảnh giờ Hứa Tất Khâm đang hân hoan chờ đón Tuế Xước, trong lòng cô trào dâng nỗi xót xa khó tả.

Mày và bao giờ kết quả , Gia Ngọc , tỉnh mộng . Bàn tay cô miết nhẹ chiếc vòng ngọc bích, cố dặn lòng thật bình tĩnh.

Chẳng mấy chốc, xe đỗ ven đường. Trần Túy xuống hỏi: "Cô cần cùng ạ?"

"Không cần , khi nào xong sẽ gọi ." Cô xách túi bước xuống xe, tiến bệnh viện thú y.

Cô lễ tân đon đả đón. Sau khi điền xong vài thông tin cần thiết, Nguyễn Gia Ngọc hướng dẫn phòng khám.

Bác sĩ mở túi bế Tại Tại , đặt nó lên bàn cân. Nhóc tìchun mũi hít hít ngửi ngửi, dáng vẻ rụt rè, e sợ.

Nguyễn Gia Ngọc vuốt ve đầu Tại Tại, giọng ngọt ngào an ủi: "Tại Tại ngoan, đừng sợ, ở đây ."

Có lẽ vì môi trường lạ lẫm nên lời dỗ dành của cô chẳng mấy tác dụng. Tại Tại kêu "ao" một tiếng rợn , cuộn tròn thành một cục, căng cứng như dây đàn.

Bác sĩ túm gáy Tại Tại nhấc lên định cân thử xem bao nhiêu ký, ai dè đặt xuống bàn cân, nó vùng vằng bỏ chạy. May mà cô y tá cạnh nhanh tay lẹ mắt tóm gọn .

Phải chật vật lắm mới cân xong. Mũi kim tiêm còn kịp chạm da, Tại Tại giãy nảy lên, khè phì phò nhảy tót khỏi bàn, chui tọt góc tường trốn biệt tăm.

"Tại Tại!”

Nguyễn Gia Ngọc xổm xuống gọi, nhưng nó ngơ như thấy. Hết cách, cô đành lôi nửa thanh súp thưởng còn để dụ dỗ.

Quả nhiên, sức hấp dẫn của đồ ăn là thể chối từ. Tại Tại bắt đầu thò cái đầu nhỏ xíu , từng chút từng chút một. Thừa lúc nhóc tì đang mải mê l.i.ế.m láp, cô y tá lao đến tóm gọn nó đặt lên bàn.

Để đề phòng bất trắc, y tá lấy luôn chiếc vòng chống l.i.ế.m (loa cổ) tròng cổ Tại Tại. Nhờ , mũi tiêm phòng mới thực hiện trót lọt.

"Cô Nguyễn, cô đưa bé phòng theo dõi nghỉ ngơi một lát nhé. Nửa tiếng nếu biểu hiện gì bất thường thì thể về ." Cô y tá tháo chiếc vòng chống l.i.ế.m , mỉm hướng dẫn.

Nguyễn Gia Ngọc bế Tại Tại lên, định bỏ túi thì bất ngờ nó cào cấu một đường rõ mạnh cổ tay. Cô kêu lên một tiếng thất thanh, nén đau kéo vội khóa túi cúi xuống xem xét vết thương.

Hai vết xước dài và sâu hoắm, m.á.u tươi ứa túa lụa.

Bác sĩ kêu lên một tiếng thất kinh, vội vàng lấy cồn sát trùng giúp cô, ân cần dặn dò: "Cô Nguyễn, vết thương chảy m.á.u nhiều như , nhất cô nên đến bệnh viện kiểm tra ngay ."

Cô y tá cũng hùa theo: " đấy ạ, cô cứ để bé Tại Tại ở đây, lát nữa đón cũng ."

Nguyễn Gia Ngọc gật đầu đồng ý, liền nhắn tin giục Trần Túy qua đón.

Vừa thấy vết thương rớm m.á.u chói mắt cổ tay Nguyễn Gia Ngọc, Trần Túy thót tim. Nhân lúc cô đang chờ đến lượt khám, chạy ngoài gọi điện báo cáo tình hình cho Hứa Tất Khâm.

Bên , Hứa Tất Khâm thấy bóng dáng Tuế Xước xuất hiện, tin Nguyễn Gia Ngọc mèo cào, nụ môi lập tức tắt lịm.

Tuế Xước rảo bước tiến về phía Hứa Tất Khâm, vẫy vẫy tay chào. Mái tóc uốn lọn màu nâu hạt dẻ của cô óng lên ánh nắng mặt trời.

Thấy sắc mặt nặng nề, Tuế Xước thắc mắc: "Có chuyện gì ?"

"Vợ mèo cào thương, chắc đến bệnh viện xem .”

Hứa Tất Khâm đáp lời.

"Cho tớ cùng với ?" Tuế Xước cùng về phía thang máy, giọng đầy kinh ngạc: "Trời đất, cái đồ đầu gỗ nhà rốt cuộc cũng ngày yêu đấy !"

"Có gì mà ?”

Hứa Tất Khâm nhíu mày khó hiểu.

"Thế thì , tiện thể mắt vợ luôn." Tuế Xước vuốt ve đôi khuyên tai tua rua, trêu chọc: "Nói thật nhé, tớ cứ đinh ninh là sẽ ở giá cả đời cơ. Sao, ông nội ép cưới ?"

Lời dứt thì cửa thang máy cũng mở . Hứa Tất Khâm rảo bước ngoài, chẳng vô tình cố ý mà Tuế Xước vẫn nhận câu trả lời cho câu hỏi .

 

Loading...