Xuân Tình Sau Cưới - Chương 24: Thư phòng
Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:28:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Giáng Trình Hứa Tất Khâm với ánh mắt đầy kinh ngạc. Mới kết hôn một tháng, chẳng lẽ con trai bà thực sự lòng Nguyễn Gia Ngọc ?
Sợ ông nội Hứa để ý, Hứa Ngạn Chí khẽ ho khan một tiếng, hiệu cho vợ đừng quá chuyện lên.
Ngô Giáng Trình hiểu ý, bèn chống chế: "Xin , đang chuyện dở với Xước Xước nên rõ, con ."
Nuốt cục tức xuống bụng, Nguyễn Gia Ngọc nhanh nhẹn lặp lời chào.
Ngô Giáng Trình gật đầu, ừ hử đáp lời lấy lệ sang trò chuyện với Tuế Xước, nở nụ rạng rỡ: "Lúc nãy chúng đến nhỉ?"
Tuế Xước ngờ cô chú Hứa thái độ lạnh nhạt với Nguyễn Gia Ngọc như . Cô tiếp tục câu chuyện với hai , âm thầm suy tính kế hoạch của riêng .
Nói một cách công bằng, cô từng tình cảm với Hứa Tất Khâm. Hơn chục năm xa cách, nay hội ngộ, tình cảm thiết thuở nhỏ dù pha trộn đôi chút gượng gạo, nhưng nền tảng vẫn còn sâu đậm. Thêm đó, Hứa Tất Khâm giờ đây rũ bỏ vẻ ngây ngô thời niên thiếu, trở nên chín chắn, điềm đạm, quả thực dễ khiến rung động.
Chỉ cần ý, cô bận tâm chuyện từng kết hôn. Chỉ là thái độ của đối với Nguyễn Gia Ngọc thực sự khiến cô khó đoán.
Đó là sự bảo vệ thật lòng, chỉ là diễn kịch qua mắt ?
Tuế Xước mân mê lọn tóc, quyết định tìm cơ hội để thử lòng .
Nghĩ , lúc tan tiệc, cô cố tình sánh bước cùng Nguyễn Gia Ngọc. Chờ khi vài câu chuyện phiếm, cô huơ huơ điện thoại: "Kết bạn WeChat nhé, phiền ?"
Nguyễn Gia Ngọc từ chối, mở điện thoại quét mã QR của Tuế Xước.
Trên đường về biệt thự, Tuế Xước chấp nhận kết bạn liền gửi một icon mặt . Nguyễn Gia Ngọc cũng gửi icon tương tự, đó ma xui quỷ khiến thế nào ấn Vòng bạn bè của cô nàng.
Vòng bạn bè của Tuế Xước cài đặt chế độ chỉ hiển thị trong ba ngày, vỏn vẹn một bài đăng đơn giản: dòng chữ "Chúc ngủ ngon" kèm theo icon mặt trời, bên là bức ảnh chụp bầu trời hoàng hôn rực rỡ và tráng lệ tại sân bay. Phía một thả tim. Đó là ảnh đại diện quen thuộc với Nguyễn Gia Ngọc, là của Hứa Tất Khâm.
Nguyễn Gia Ngọc cất điện thoại, điềm nhiên sang đàn ông bên cạnh. Anh vẻ mệt mỏi, đang nhắm mắt dưỡng thần, hàng mi thỉnh thoảng khẽ rung động.
là trai thật. Nguyễn Gia Ngọc thầm xuýt xoa chiêm ngưỡng. trai đến mấy thì cũng chẳng thuộc về cô. Cô vuốt ve chiếc vòng ngọc bích, hạ quyết tâm từ nay chỉ chuyên tâm sự nghiệp, để tâm tư rối bời vì đàn ông nữa.
Thế nhưng liên tiếp hai tháng đó, tuần nào cũng vài "bóng hồng" si tình Hứa Tất Khâm tìm đến cô, ngỏ ý chuyện.
Nguyễn Gia Ngọc quấy rầy đến phát bực. Nghĩ rằng Thẩm Ký Nguyệt giở trò, cô đùng đùng gọi điện thoại gửi tin nhắn .
Thẩm Ký Nguyệt cứ tưởng cô nghĩ thông suốt, hắng giọng vẻ kiêu kỳ: " , cơ hội chỉ một thôi. nếu cô chịu cầu xin , thì sẽ xem xét ."
Nguyễn Gia Ngọc tức tối: "Ai thèm hợp tác với cô? chỉ hỏi, dạo mấy cứ đến tìm gây rối, do cô giật dây ?"
Thẩm Ký Nguyệt liền lớn tiếng đáp trả, như sỉ nhục ghê gớm lắm: "Thẩm Ký Nguyệt rảnh mấy trò ruồi bu đó . Cô mà hỏi Tất Khâm nhà cô . Dạo cũng xây dựng hình tượng nam nhân chung tình, hễ tiếp khách là y như rằng nhắc đến Hứa phu nhân."
"Có điều..." Thẩm Ký Nguyệt kéo dài giọng, rõ vẻ hả hê: " thấy tám phần là lấy cô bia đỡ đạn thôi. Hơn nữa, Tuế Xước về nước tiếp quản công ty gia đình, dạo gần đây thường xuyên hợp tác ăn với Tất Khâm. Nguyễn Gia Ngọc , cô nhắm cửa thắng ?"
"Cảm ơn cô cung cấp thông tin. Chuyện của cần cô bận tâm. Chào.”
Nguyễn Gia Ngọc cúp máy, xoay xoay chiếc vòng ngọc tay. Vốn định cố nhịn thêm một chút, nhưng ngay lúc gần tan , một vị tiểu thư đỏng đảnh xông thẳng Trâm Kim Tước loạn, khiến cô tức nghẹn họng.
Sau khi tăng ca giải quyết đống công việc trì hoãn, cô trở về biệt thự, xồng xộc thẳng lên lầu ba. Vứt túi xách xuống sô pha, cô lao thẳng thư phòng của Hứa Tất Khâm.
Khi việc buổi tối, Hứa Tất Khâm thói quen chỉ bật một ngọn đèn bàn, gian trong phòng khá tối. Phải đến khi cô bước giữa phòng, mới nhận là Nguyễn Gia Ngọc.
"Có chuyện gì ?" Anh gập máy tính , ôn tồn hỏi.
"Anh thể quản lý đám bóng hồng vây quanh ?”
Nguyễn Gia Ngọc cố nén cơn giận, rành rọt từng chữ.
Hứa Tất Khâm lên, vòng qua bàn việc bước tới gần cô, vẻ mặt khó hiểu: "Bóng hồng nào cơ?"
"Thì những đang nhăm nhe vị trí Hứa phu nhân chứ còn ai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-24-thu-phong.html.]
Nguyễn Gia Ngọc mím môi bực tức: "Ngày thường thì ba bữa nửa tháng ầm ĩ đòi nhường chỗ. Vừa nãy còn xông thẳng Trâm Kim Tước loạn, báo hại công ty gà bay ch.ó sủa."
"Cô tên gì?”
Hứa Tất Khâm nhíu mày, nét mặt lập tức trở nên đanh .
"Anh thời gian thì dằn mặt bọn họ là , mà nhớ nổi tên.”
Nguyễn Gia Ngọc thấy vẻ tức giận, sợ tay nặng quá nên trả lời qua quýt.
Hứa Tất Khâm định gật đầu đồng ý thì bất chợt nghĩ đến một khả năng dù mong manh, trái tim bỗng đập liên hồi.
Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, từng bước dồn cô góc tường. Ánh mắt thâm trầm, nóng rực: "Sao thế, ghen ?"
Ánh sáng lờ mờ, thở của phả thẳng mặt khiến tim Nguyễn Gia Ngọc đập hẫng một nhịp. Nghĩ đến Tuế Xước, cô vội vã ngoảnh mặt : "Không , bọn họ ảnh hưởng đến công việc của ."
"Được .”
Hứa Tất Khâm lùi vài bước, tiện tay với lấy công tắc điện. "Tách" một tiếng, ánh sáng rực rỡ tràn ngập căn phòng, như thể bóng tối ban nãy chỉ là một ảo giác.
Nguyễn Gia Ngọc chạy trốn về phòng ngủ như một kẻ bại trận, đầu óc mơ màng, hoang mang tột độ.
Rõ ràng tình ý với Tuế Xước, cớ còn trêu chọc cô?
Hứa Tất Khâm tắt đèn, ngã phịch xuống chiếc sập mềm, cảm thấy vô cùng hối hận vì sự bốc đồng .
Dù Nguyễn Gia Ngọc cũng chẳng mảy may tình cảm với . Chi bằng mượn cớ dọn ngoài, trả cho cô chút tự do tự tại.
Nghe tin dọn đến ở ngoại ô, dì Tần tỏ vẻ nghi ngờ: "Nhất thiết chuyển con?"
Hứa Tất Khâm gật đầu: "Công ty chi nhánh ở ngoại ô mới thành lập, chuyện tăng ca là khó tránh khỏi. Đi về về bất tiện lắm ạ."
"Thế Ngọc Ngọc cùng con ?" Dì Tần chỉ tay lên lầu, nhíu mày thắc mắc.
"Công ty của cô gần đây hơn, cần dọn theo gì.”
Hứa Tất Khâm trấn an bà: "Dì yên tâm, lúc nào rảnh con sẽ về thăm nhà."
Dì Tần mới nở nụ : "Thế thì , con , nhớ giữ gìn sức khỏe. Xong việc thì mau chóng dọn về nhé."
Anh đáp lời, cất bước khỏi biệt thự. Trước khi bước lên xe, còn ngoái đầu lên căn phòng lầu ba một lúc lâu mới chịu rời .
Nguyễn Gia Ngọc tan về, tin chuyển , trong lòng bỗng dâng lên một trống vắng khó tả.
Lần gặp tiếp theo là giữa tháng Mười Một. Ông nội Hứa vẫn nhớ sinh nhật của cô nên đặc biệt tổ chức một bữa tiệc nhỏ. Hứa Tất Khâm là đích đến đón cô.
Nửa tháng gặp, dường như chẳng đổi chút nào.
Nguyễn Gia Ngọc định lên tiếng hỏi thăm dạo , thì Hứa Tất Khâm lấy từ trong túi áo măng tô một chiếc hộp nhung nhỏ xíu, cỡ chừng lòng bàn tay: "Gia Ngọc, sinh nhật vui vẻ!"
"Cảm ơn ." Cô đưa tay nhận lấy, lòng chợt ấm áp lạ thường. Từ ngày mất vì bạo bệnh, cô từng tổ chức sinh nhật. Bố thì bận rộn chạy theo nịnh nọt kế, hết đến khác bỏ quên ngày sinh của cô. Lâu dần, Nguyễn Gia Ngọc cũng chán chẳng buồn tổ chức nữa. Thoáng cái mà tám năm trôi qua.
Xe nổ máy, cô từ từ mở nắp hộp. Bên trong là một chiếc nhẫn vàng hình dải băng Mobius, thiết kế vô cùng tinh xảo và độc đáo.
"Cô thích ?”
Hứa Tất Khâm cô, khóe môi hiện lên một nụ dịu dàng.
"Ý nghĩa của dải băng Mobius là tình yêu vô tận dành cho chính ." Thấy cô đeo chiếc nhẫn ngón giữa, cất giọng trầm ấm: "Chúc cô một đời luôn yêu thương bản ."