Xuân Tình Sau Cưới - Chương 25: Tiệc sinh nhật

Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:28:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Gia Ngọc lời cảm ơn và từ chối món quà. Dù đó cũng là tấm lòng của .

Suốt dọc đường, cả hai ai với ai câu nào. Ngay lúc cô đinh ninh rằng Hứa Tất Khâm sẽ giữ im lặng cho đến cuối chặng thì bất ngờ cất tiếng: "Dạo khỏe ?"

Nguyễn Gia Ngọc nghiêng đầu, bắt gặp ánh mắt đầy quan tâm của . Cô cân nhắc một lát đáp: "Vẫn , còn ?"

" cũng bình thường." Anh đáp . Lát , hỏi tiếp: "Bọn họ đến phiền cô nữa chứ?"

Cô lắc đầu: " là yên tĩnh hơn hẳn."

Hứa Tất Khâm gật đầu, giọng đầy vẻ áy náy: "Xin cô, lúc do suy nghĩ thấu đáo."

"Không .”

Nguyễn Gia Ngọc khẽ vuốt ve chiếc nhẫn, tỏ vẻ bận tâm.

Xe chạy ngang qua Lầu Trống, bầu trời bên ngoài trong vắt, xanh thẳm. Ánh mắt Nguyễn Gia Ngọc lướt qua những bức tường đỏ au và những hàng cây khô khốc, trơ trụi bên đường. Cảm xúc bỗng trào dâng, cô sang hỏi: "Ở Bắc Kinh tuyết ?"

"Có chứ, thường thì tầm tháng Mười Hai.”

Hứa Tất Khâm vờ như vô tình hỏi : "Cô thích tuyết ?"

"Vâng.”

Nguyễn Gia Ngọc gật đầu đáp. "Thành phố Phong năm nào cũng tuyết rơi. Em nhớ hồi nhỏ tuyết rơi dày lắm. Lúc gian tĩnh lặng, thể rõ mồn một tiếng tuyết rơi. Anh , tiếng tuyết rơi khác lắm nhé. Có lúc thì xào xạc như tiếng hạt muối rải xuống, lúc nhẹ bẫng, êm ru như lông ngỗng. Nếu tuyết rơi dày quá, cành cây khi còn gãy gập xuống cơ. Những dải tuyết trắng xóa phủ kín đèo Tần Lĩnh, đôi khi trời hửng nắng cả tuần cũng chịu tan, y như một bức tranh thủy mặc ."

"Ở đây cũng gần giống thế.”

Hứa Tất Khâm . "Tháng là cô sẽ ngắm tuyết thôi, nhưng công nhận là dạo tuyết rơi ít hơn hẳn ngày ."

"Oa, thích quá mất!" Cô reo lên đầy thích thú, đôi mắt sáng rực.

Khóe môi Hứa Tất Khâm khẽ nhếch lên thành một nụ . Anh định rủ cô ngắm tuyết cùng nhưng sợ như thế thì đường đột quá.

Chẳng bao lâu , xe đậu ngay ngắn cổng nhà cổ. Cả hai cùng bước xuống xe, sánh vai tiến sân rộng lớn.

Ngô Giáng Trình lấy lý do công tác nên mặt. Hứa Ngạn Chí mặt vợ trao quà cho Nguyễn Gia Ngọc. Cô đưa hai tay nhận lấy, cúi đầu lời cảm ơn.

Hứa Hách Đình sang hỏi cháu trai: "Quà cháu chuẩn cho Ngọc Ngọc ?"

Nguyễn Gia Ngọc giơ tay lên, khoe chiếc nhẫn lấp lánh ngón giữa: "Anh tặng cháu ạ."

Ông cụ chiếc nhẫn, liếc xuống tay của hai vợ chồng, tò mò hỏi: "Nhẫn cưới của hai đứa ?"

Hứa Tất Khâm giật thót . Trăm ngàn tính toán thế nào mà sót mất chi tiết quan trọng . Hai họ nhẫn cưới. Đang lúc luống cuống trả lời cho thỏa thì Nguyễn Gia Ngọc nhanh trí rút miếng ngọc bội hình phượng hoàng đang đeo cổ , : "Bọn cháu dùng đôi ngọc bội như ý mà ông tặng tín vật đấy ạ."

"Thì là thế!" Ông cụ thì rạng rỡ, sang giục Nguyễn Gia Ngọc cắt bánh kem: "Bánh là ông dặn Khâm Khâm đặt đấy, cháu xem ưng ."

Chiếc bánh kem mang một màu hồng pastel ngọt ngào, viền quanh là những bông hoa tường vi nhạt màu. Chính giữa bánh dòng chữ "Chúc mừng sinh nhật" nặn nắn vô cùng tinh xảo. Điểm xuyết bên cạnh là hình một chú mèo con đội mũ sinh nhật, trông dịu dàng vô cùng đáng yêu.

"Cháu thích lắm ạ." Cô gật đầu. Không ngờ một khô khan như lúc tâm lý, lãng mạn thế . Thật là đáng yêu quá mức cho phép!

"Này, còn cái nữa.”

Hứa Ngộ Ninh cầm chiếc mũ sinh nhật đưa cho Hứa Tất Khâm, nháy mắt hiệu cho đội lên đầu vợ.

Anh đón lấy chiếc mũ, cẩn thận chỉnh quai đeo bước tới đội lên đầu Nguyễn Gia Ngọc. Hai sát rạt , Hứa Tất Khâm một nữa ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, thanh khiết toát từ cô.

Nguyễn Gia Ngọc cảm ơn, tự tay thắp nến tuổi lên bánh.

Hứa Hách Đình sai kéo rèm cửa sổ . Không gian xung quanh lập tức trở nên mờ ảo. Trong tiếng hát chúc mừng sinh nhật rộn ràng, Nguyễn Gia Ngọc nhắm mắt, chắp tay thành kính nguyện cầu ba điều ước:

Điều ước thứ nhất: Cầu mong luôn mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc. Điều ước thứ hai: Mong cho công việc suôn sẻ, ý tưởng thiết kế luôn tuôn trào. Và điều ước thứ ba: Hy vọng Hứa Tất Khâm sẽ sớm đề nghị ly hôn để trả tự do cho cô.

Ước xong, cô thổi tắt nến. Một cảm giác nhẹ nhõm, khoan khoái kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể, cứ như thể điều ước sẽ thành hiện thực .

Cô chia chiếc bánh thành năm phần bằng . Vừa định lấy đĩa giấy thì đ.â.m sầm Hứa Tất Khâm đang ngay phía để định giúp một tay.

"Xin .”

Nguyễn Gia Ngọc vội vàng xin , hai chóp tai bất giác đỏ lựng lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-25-tiec-sinh-nhat.html.]

"Có đau ở ?" Tim đập hẫng một nhịp, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ bình tĩnh hỏi han.

Cô lắc đầu. Tiếng thiện ý của ông nội Hứa và Hứa Ngộ Ninh vang lên, cô vội vàng chia bánh mời .

Lúc đưa đĩa bánh cho Hứa Tất Khâm, tay của vô tình sượt nhẹ qua những ngón tay cô. Chỉ diễn trong vỏn vẹn một tích tắc nhưng cuống cuồng rụt tay .

Tai Nguyễn Gia Ngọc một nữa đỏ bừng. Cô lúng túng xúc một miếng bánh nhỏ ăn để che đậy sự ngượng ngùng của .

Bánh ngọt. Ăn đến miếng cuối cùng, những ký ức tuổi thơ về những bữa tiệc sinh nhật ngập tràn tiếng bên gia đình bỗng ùa về. Khóe mắt cô bất giác cay cay.

Mọi biểu cảm của cô đều Hứa Tất Khâm thu tầm mắt. Khi đưa cô về biệt thự, lập tức rời thẳng lên cầu thang.

Nguyễn Gia Ngọc khựng bước, cảm giác chút lo lắng, căng thẳng. Ngại dì Tần còn đang đó nên cô đành miễn cưỡng theo .

Tại Tại lâu gặp Hứa Tất Khâm. Nó nấp rèm cửa, thò cái đầu nhỏ xíu lén lút quan sát.

"Lại đây nào Tại Tại.”

Hứa Tất Khâm thụp xuống giữa phòng khách, vỗ vỗ hai tay gọi nó.

Cục bông nhỏ thấy tiếng gọi quen thuộc, nghiêng đầu ngẫm nghĩ một lúc mới mon men bước tới.

Anh bế bổng nó lên ôm lòng, : "Tại Tại nặng thêm . Chắc dạo ăn nhiều pate, súp thưởng với pudding lắm đây."

"Cũng tàm tạm thôi . Mèo nào mà chẳng ham ăn chứ.”

Nguyễn Gia Ngọc bước gần, vuốt ve đầu nó. Thấy chú mèo lim dim mắt tận hưởng, cổ họng phát tiếng "grừ grừ" sảng khoái, sự căng thẳng trong cô phần nào cũng vơi .

"Chúng chuyện một lát ?”

Hồi lâu , Hứa Tất Khâm thả Tại Tại xuống, đóng cửa phòng khách xuống một đầu sô pha.

"Được." Cô gật đầu, nhẹ nhàng xuống đầu sô pha bên .

"Quãng thời gian qua thực sự cảm ơn sự hợp tác của cô.”

Hứa Tất Khâm lựa lời một hồi mới nghiêm túc : " nhớ cô từng hỏi rằng khi nào thì chúng ly hôn là phù hợp nhất. Xin cô, đến bây giờ vẫn thể xác định thời gian cụ thể."

" một điều thể khẳng định, đó là sẽ luôn tôn trọng ý kiến của cô.”

Hứa Tất Khâm ngừng một chút chân thành thêm: "Việc chuyển đến sống ở ngoại ô cũng là để cô thoải mái hơn."

Sự chân thành trong từng lời của khiến Nguyễn Gia Ngọc khỏi xúc động. Chần chừ một lát, cô chủ động nhắc đến Tuế Xước: " nếu chúng cứ tiếp tục thế , thì Tuế Xước ?"

"Tuế Xước á?" Anh ngơ ngác: "Chuyện của chúng thì liên quan gì đến cô ?"

"Cô chẳng là 'ánh trăng sáng' của ?”

Nguyễn Gia Ngọc kinh ngạc, buột miệng hỏi.

"Ánh trăng sáng nào cơ? Cô ai ?”

Hứa Tất Khâm dở dở . Lời đồn thất thiệt về nhiều vô kể, cái danh "ánh trăng sáng”

Này chắc cũng là một trong đó. Cơ mà chuyện cơ chứ?

"Là Thẩm Ký Nguyệt . Cô bảo và Tuế Xước là thanh mai trúc mã, từ nhỏ lớn lên bên . Còn ... luôn chờ đợi cô ..." Giọng Nguyễn Gia Ngọc càng lúc càng nhỏ dần. Chẳng hiểu càng , cô càng cảm thấy tủi một cách kỳ lạ.

"Chuyện chúng lớn lên bên thì đúng, nhưng những chuyện khác đều là tin đồn nhảm cả.”

Hứa Tất Khâm đưa tay day mi tâm, giọng đầy bất lực: "Cô đừng lời cô linh tinh. và Tuế Xước chỉ là bạn bè lâu năm mà thôi."

"Thật ?" Cô ngước lên , sâu thẳm trong tim thứ gì đó đang âm thầm nảy nở.

"Hoàn là sự thật.”

Hứa Tất Khâm thẳng mắt cô, nghiêm túc khẳng định.

Vậy , thời gian qua cô buồn bã, ủ rũ là vì ghen với Tuế Xước ? Nghĩ đến đây, tim đập rộn lên.

Thôi thì đành đợi một trận tuyết đầu mùa . Khi tuyết đầu mùa rơi, sẽ tỏ tình với cô .

 

Loading...