Xuân Tình Sau Cưới - Chương 27: Cơ ngực
Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:28:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm về khuya. Nguyễn Gia Ngọc mân mê chiếc nhẫn họa tiết hoa sen mà Hứa Tất Khâm tặng, ngắm nghía mãi thôi. Lát , cô đặt nó cùng với chiếc nhẫn dải băng Mobius lên gối, tiếng gió rít ngoài cửa sổ, trằn trọc lật qua lật mấy tiếng đồng hồ mới chợp mắt .
Sáng thức dậy, gió tuyết ngừng hẳn. Đứng bên cửa sổ xuống, mắt cô là một trắng xóa, tinh khôi.
Chuông điện thoại reo vang, Nguyễn Gia Ngọc chạy giường cầm máy lên, thấy màn hình hiển thị tên Hứa Tất Khâm liền ấn .
"Em ăn gì , mua mang qua cho." Đầu dây bên , giọng vang lên ấm áp kèm theo tiếng khẽ.
"Anh qua đây ?”
Nguyễn Gia Ngọc khấp khởi mừng thầm.
"Ừ, đang đường cao tốc , tầm một tiếng nữa là tới.”
Hứa Tất Khâm liếc màn hình bản đồ chỉ đường.
"Đường đóng băng trơn trượt ?" Cô lo lắng hỏi thăm sự an của .
"Không , chạy chậm mà.”
Nghe sự quan tâm trong giọng của cô, nụ môi càng sâu hơn.
"Thế cứ qua , trong tủ lạnh vẫn còn bánh mì với sữa tươi đấy.”
Nguyễn Gia Ngọc nhanh: "Anh tập trung lái xe nhé, lát gặp."
"Được .”
Hứa Tất Khâm dứt lời thì cuộc gọi cô ngắt máy.
Đường đầy tuyết nên khó . Tới lúc xe tiến khu biệt thự thì cũng gần chín giờ sáng.
Nghe thấy tiếng xe ngoài sân, Nguyễn Gia Ngọc ngó đầu cửa sổ , ba chân bốn cẳng chạy xuống lầu. Vừa rẽ qua chiếu nghỉ tầng hai thì chạm mặt Hứa Tất Khâm, cô chẳng thèm suy nghĩ, nhào thẳng lòng .
"Tối qua em chẳng ngủ mấy, cứ nhớ mãi thôi." Cô dụi dụi mũi n.g.ự.c , ngước đôi mắt long lanh ngập nước lên .
"Anh cũng thế.”
Hứa Tất Khâm nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô, chần chừ một lúc ngập ngừng hỏi: "Hay là... dọn về đây nhé?"
Nguyễn Gia Ngọc đẩy nhẹ , nghiêm túc từ chối: "Không , tụi mới quen thôi mà. Cho thêm chút thời gian nữa ."
"Ừ, em ." Thấy cô kiên quyết, Hứa Tất Khâm cũng ép, dắt tay cô xuống bếp.
Chẳng mấy chốc, bánh mì nướng và sữa tươi nóng hổi bày biện gọn gàng bàn ăn. Hai đối diện .
Thấy dùng d.a.o cẩn thận phết từng lớp mứt việt quất lên lát bánh mì, động tác từ tốn, tao nhã, Nguyễn Gia Ngọc cứ mải mê ngắm đến ngẩn ngơ.
Phát hiện ánh mắt của cô, Hứa Tất Khâm hỏi: "Sao em ăn ?"
Cô giật , vội vàng cầm con d.a.o phết mứt lên: "Ăn ngay đây."
Bàn tay thật đấy. Cô nhai miếng bánh mì to đùng, thầm cảm thán trong lòng.
"Lát nữa ngoài chơi nhé?”
Hứa Tất Khâm đề nghị.
Nguyễn Gia Ngọc gật đầu cái rụp, trong bụng thầm tính chơi xong về ngủ bù là .
Một lát , hai mặc đồ ấm áp, bộ công viên rừng sinh thái gần đó.
Khu quảng trường trung tâm công viên khá đông . Có một nhóm trẻ con đang í ới gọi chơi ném tuyết, chạy nhảy nô đùa vô cùng náo nhiệt.
Bị khí vui nhộn lây nhiễm, Nguyễn Gia Ngọc cúi xuống vo tròn một nắm tuyết, thừa lúc Hứa Tất Khâm để ý, ném thẳng về phía .
Bị "tập kích" bất ngờ, Hứa Tất Khâm ngớ , nhưng ngay giây bắt đầu phản công.
Trước giờ chơi ném tuyết bao giờ. Mấy quả đầu vo chặt nên ném chẳng bao xa rơi lả tả xuống đất. nhanh, nắm bí quyết, vo những quả cầu tuyết chắc nịch, lực chiến đấu cũng tăng lên đáng kể.
Dần dần thêm nhiều tham gia trò chơi. Chơi một lúc, cả hai đều mệt lử, đành xin rút lui.
Hứa Tất Khâm vốn khỏe mạnh nên chẳng vẻ gì là mệt mỏi. Trái , Nguyễn Gia Ngọc mặt mày đỏ bừng, thở hổn hển .
Anh giúp cô phủi những bông tuyết bám quần áo, rủ cô dạo con đường mòn trong rừng.
Cô gật đầu đồng ý. Đi dạo một lúc, nhịp thở của cô mới dần trở bình thường.
Tuyết đọng lối trắng tinh khôi, dẫm lên phát tiếng "lạo xạo" vui tai. Thỉnh thoảng cành cây cao cất lên tiếng chim hót líu lo, khiến lòng cảm thấy bình yên đến lạ.
Cuối con đường mòn là một sườn dốc thoai thoải. Hứa Tất Khâm định nhắc cô cẩn thận, nhưng kịp mở lời thì thấy cô trượt chân. Anh vội vươn tay kéo cô lòng để che chở, kết quả là cả hai cùng lăn lông lốc xuống dốc.
Trời đất cuồng, đến lúc dừng , Nguyễn Gia Ngọc mở mắt thì thấy đang đè thẳng lên Hứa Tất Khâm.
Bốn bề tĩnh lặng như tờ, đủ để rõ mồn một nhịp tim đang đập thình thịch của đối phương.
Nguyễn Gia Ngọc luống cuống chống tay định dậy, ngờ bàn tay vô tình ấn đúng lồng n.g.ự.c săn chắc, cuồn cuộn cơ bắp của .
"Xin... xin ..." Cô ấp úng xin , hai vành tai bỗng chốc đỏ rực.
Thấy cô thương, Hứa Tất Khâm bật : "Có gì xin , là bạn trai em mà."
"Không tối qua em mất ngủ , về nhà ngủ bù thôi." Thấy cô vẫn ngây đó, thôi, bồi thêm một câu: "Đừng lo, hứa sẽ đụng chạm gì đến em ."
Anh kiểu thích ép buộc ai. Suy cho cùng, nếu hai thật lòng yêu , thì "chuyện " tự khắc sẽ đến lúc thích hợp thôi.
Nguyễn Gia Ngọc thở phào nhẹ nhõm. Về đến biệt thự, cô lao thẳng lên tầng ba. Lúc sắp phòng ngủ, cô khựng , đầu hỏi : "Còn thì ?"
"Anh thư phòng giải quyết chút công việc.”
Hứa Tất Khâm đáp: "Em ngủ ngoan nhé, chúc ngủ ngon."
"Vâng." Cô đáp bước phòng. Hứa Tất Khâm định bước thư phòng thì thấy tiếng chốt cửa phòng ngủ vang lên cái "cạch". Bước chân khẽ khựng , lắc đầu trừ bất lực.
Nguyễn Gia Ngọc ngả lưng xuống chiếc giường êm ái, ấm áp, chẳng bao lâu chìm giấc ngủ sâu.
Trong giấc mơ, hình bóng Hứa Tất Khâm ngập tràn. Mặc kệ, đằng nào cũng chẳng ai , cô đ.á.n.h bạo đè xuống giường, cuồng nhiệt hôn lên bờ môi ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-27-co-nguc.html.]
Đang ngủ ngon thì cái bụng rỗng sôi réo rắt báo thức. Nguyễn Gia Ngọc lờ mờ mở mắt, đầu óc vẫn còn nặng trĩu. Cầm điện thoại lên xem, ba giờ chiều.
Sửa soạn xong xuôi bước ngoài, cô thấy Hứa Tất Khâm vẫn đang việc trong thư phòng.
Nhìn cánh cửa thư phòng khép hờ, cô nhớ đến nụ hôn nồng cháy giữa hai cách đây một tháng, cả giấc mơ hoang đường nữa. Tất cả cứ lượt ùa về trong tâm trí.
Cô vội vã vân vê chiếc vòng ngọc bích, xua đuổi những suy nghĩ kỳ quặc đó khỏi đầu, đưa tay gõ nhẹ lên cửa phòng: "Tất Khâm, vẫn còn việc ?"
Anh ngẩng đầu lên: "Còn chút việc vặt nữa là xong. Em đói ? Muốn ăn gì nào?"
"Ăn gì cũng ạ." Cô trả lời qua loa.
Hứa Tất Khâm hiểu ý, lên bước về phía cô: "Đi ăn đồ Tây nhé?"
Cô gật đầu đồng ý.
Nhà hàng chọn cách biệt thự xa lắm, xe bốn mươi phút.
Ngồi ghế phụ, cô cài dây an tò mò hỏi: "Sao hai ngày nay là tự lái xe thế?"
Đợi cô cài xong dây an , mới nổ máy: "Những chuyện mang tính cá nhân, riêng tư thì thường tự lái xe. Ví dụ như tỏ tình, là hẹn hò chẳng hạn."
Cô đung đưa hai chân, trong lòng dâng lên một cỗ ngọt ngào, hạnh phúc.
Hai chọn một chỗ sát cửa sổ. Ánh nắng buổi chiều ấm áp, chan hòa khiến con cũng cảm thấy thư thái, dễ chịu hơn hẳn.
Xem thực đơn một hồi, Nguyễn Gia Ngọc quyết định gọi mì Ý xốt cà chua cay và món tráng miệng là bánh Souffle kem vani.
Hứa Tất Khâm gọi một phần salad Caesar. Liếc danh sách đồ uống, sang hỏi cô: "Uống một ly nhé? Dù cũng là để ăn mừng mà."
Bình thường cô ít khi uống rượu, nhưng vì là tiệc ăn mừng nên uống chút xíu chắc cũng chẳng .
Thấy cô gật đầu, gọi thêm một chai Moscato nồng độ nhẹ.
Một lát , món ăn dọn lên đầy đủ. Hứa Tất Khâm rót rượu ly, đưa cho cô một ly, ly còn giữ cho .
"Chúc cho chúng mãi hạnh phúc.”
“Chúc cho chúng mãi hạnh phúc."
Hai ly thủy tinh cụng phát âm thanh lanh lảnh, vui tai.
Loại rượu Moscato uống thanh mát, dễ chịu. Mải trò chuyện, Nguyễn Gia Ngọc uống hết hai ly lúc nào .
Định rót thêm ly thứ ba thì ngăn : "Uống ít thôi em, kẻo say đấy."
Cô lắc đầu nguầy nguậy, vươn tay định với lấy chai rượu: "Không chịu , cho em xin một ly nữa ."
Anh chăm chú cô, thấy ánh mắt vẫn còn khá tỉnh táo nên đành chiều theo ý cô.
Ai dè, mới bước chân khỏi nhà hàng, Nguyễn Gia Ngọc bắt đầu bộc lộ biểu hiện của say rượu.
"Tất Khâm, em vui lắm. Em cực kỳ, cực kỳ thích ." Cô ngả ngớn dựa hẳn , lè nhè bằng chất giọng ngọt xớt.
"Anh cũng thích em." Anh dịu dàng đáp , cẩn thận đỡ cô ghế ngay ngắn, báo tài xế lái xe thuê bắt đầu xuất phát. Lục tìm lọ t.h.u.ố.c giã rượu quen thuộc, vặn nắp chai nước suối, đưa cả hai cho cô: "Thuốc uống, hiệu quả lắm, em uống thử xem."
Nguyễn Gia Ngọc đẩy viên t.h.u.ố.c , giật lấy chai nước tu một ngụm lớn: "Không uống , em say cơ chứ."
Anh bất lực thở dài, thầm nhủ thôi thì để về nhà ép cô uống cũng muộn.
Xe đỗ xịch cửa biệt thự. Thanh toán tiền ứng dụng xong, đợi tài xế khuất, Hứa Tất Khâm mới mở cửa xe, dìu Nguyễn Gia Ngọc xuống.
Càng lúc cô càng say mềm, bước chân lảo đảo, loạng choạng. Thấy , dứt khoát bế bổng cô lên, thẳng một mạch lên phòng ngủ tầng ba. Vừa định chạy phòng khách tìm hộp y tế lấy t.h.u.ố.c giã rượu thì cô níu chặt lấy vạt áo.
Cô túm chặt vạt áo vest của , đầu óc cuồng, lắp bắp chẳng thành câu: "Đừng mà... Tụi ngủ... cùng ..."
Từ "ngủ" cuối cùng cô nhỏ, nhưng lọt tai thì chẳng khác nào một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai.
Anh xoay , gỡ bàn tay đang bám víu vạt áo , dịu dàng dỗ dành: "Ngoan nào, uống t.h.u.ố.c hẵng ngủ, em?"
Cô gật gù, đôi mắt lim dim ngái ngủ: "Nói lời giữ lấy lời đấy nhé, uống t.h.u.ố.c xong là ngủ cùng em, cấm nuốt lời."
Hứa Tất Khâm đành câm nín. Anh vội vã phòng khách tìm t.h.u.ố.c giã rượu, chằm chằm ép cô nuốt trọn viên thuốc. Anh thầm nghĩ, tửu lượng kém cỏi thế , tuyệt đối thể để cô một uống rượu ở bên ngoài.
Uống t.h.u.ố.c xong, cô tiện tay đặt cốc nước lên tủ đầu giường, dang hai tay về phía : "Đi ngủ thôi."
Anh ngập ngừng một lát, cởi bỏ áo vest, mặc nguyên quần áo xuống bên cạnh cô.
Cô mãn nguyện rúc lòng , từ từ chìm giấc ngủ say sưa.
Anh cẩn thận kéo chăn đắp cho cả hai , chẳng bao lâu cũng . Lúc tỉnh dậy, Nguyễn Gia Ngọc vẫn còn đang chìm trong cõi mộng. Anh định dậy thì bất ngờ cô vung tay ôm ghì lấy.
Cô đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, bỗng chạm một vùng săn chắc mà độ đàn hồi. Theo bản năng, cô nắn bóp thử vài cái. Hình như là... cơ n.g.ự.c đàn ông thì ?
"Giấc mơ chân thực ghê, sờ sướng tay thật đấy..." Cô lẩm bẩm trong miệng, nhịn nắn thêm vài cái nữa.
Yết hầu Hứa Tất Khâm chuyển động. Anh tóm chặt lấy bàn tay đang loạn của cô, giọng khàn đặc gọi: "Gia Ngọc, tỉnh em."
Cô giật b.ắ.n choàng tỉnh. Vừa mở mắt thấy Hứa Tất Khâm đang chình ình giường , đầu óc cô đình công.
"Đừng hiểu lầm, là do em say rượu, chịu uống thuốc, khăng khăng bắt ngủ cùng em đấy chứ." Sợ cô hiểu lầm, lên tiếng giải thích . Anh dậy bước xuống giường, để lộ bộ quần áo nhăn nhúm nhưng vẫn tương đối chỉnh tề.
Cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng chợt nhớ đến màn sờ mó cơ n.g.ự.c trong mơ, lưng cô cứng đờ, mặt dám .
Anh cầm cốc nước đầu giường đưa cho cô: "Tửu lượng của em kém lắm, ráng tránh nhậu nhẹt bên ngoài một nhé."
Cô gật đầu cái rụp, nhưng ánh mắt cứ len lén liếc về phía khuôn n.g.ự.c của . C.h.ế.t dở, cái áo sơ mi mà nhăn nheo t.h.ả.m hại thế ... Bàn tay cô siết chặt cốc nước, hai má đỏ bừng lên như gấc.
Lờ mờ đoán nguyên nhân khiến cô ngượng ngùng, viện cớ chạy vội khỏi phòng, định tút tát bản một chút.
Nguyễn Gia Ngọc lao thẳng phòng tắm, vặn vòi nước lạnh tạt liên tục lên mặt để xua tan men, trong lòng bồn chồn yên.
Mở ứng dụng Tiểu Hồng Thư lên, cô gõ dòng chữ tìm kiếm: Lỡ tay sờ trúng cơ n.g.ự.c bạn trai thì ?
Bình luận nhiều thả tim nhất: "Có thích ? Xin vía lấy may nhé!"
Cô tắt phụt điện thoại, trong đầu chỉ còn quanh quẩn ba chữ: Có thích .