Xuân Tình Sau Cưới - Chương 28: Cắn anh
Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:28:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tắm rửa xong xuôi, Hứa Tất Khâm gương cài nút áo cùng của chiếc sơ mi trắng. Anh bước đến gõ nhẹ cửa phòng ngủ: "Gia Ngọc , về ngoại ô đây. Lát nữa em nhớ chốt cửa cẩn thận nhé."
Nguyễn Gia Ngọc ngó đồng hồ, chín giờ tối. Bình thường thì , nhưng hôm nay đường sá khó , để lái xe lúc thực sự khiến cô khỏi lo lắng.
"Đường vẫn còn đóng băng, nguy hiểm lắm. Hay là sáng mai hẵng về?" Cân nhắc một lúc, cô mở cửa đề nghị. Sợ hiểu lầm, cô vội thêm: "Anh cứ ngủ ở thư phòng cũng ."
"Cũng .”
Hứa Tất Khâm gật đầu, ân cần hỏi han: "Em thấy , trong chỗ nào khó chịu ?"
Cô lắc đầu, bước ngoài tìm Tại Tại.
Nhóc tì đang mải mê vờn quả bóng nhựa màu vàng cô mới mua, cào cắn, năng lượng tràn trề. Thấy cô tiến đến, nó bỏ quả bóng , kêu "meo" một tiếng nũng nịu.
Nguyễn Gia Ngọc đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ xíu mềm mại của nó, lấy cây gậy trêu mèo đưa cho Hứa Tất Khâm đang phía .
Đầu gậy gắn mấy sợi lông gà rừng, món đồ chơi khoái khẩu của Tại Tại. Anh chỉ vung nhẹ một cái, nhóc tì nhảy phốc từ sô pha xuống, chạy theo vồ lấy vồ để, vô cùng tập trung.
Một lát , cất gậy trêu mèo , khom bế Tại Tại lên ngắm nghía: "Mắt nó màu xanh thật đấy, cứ như nước hồ mùa thu, trong veo, tĩnh lặng."
Cô tán thành, về phía kệ đồ cạnh ổ mèo, định xé cho nó một thanh súp thưởng. cô còn kịp mở hộp, Tại Tại trong vòng tay bắt đầu giãy giụa.
"Đồ háu ăn." Anh đặt nó xuống sàn, ánh mắt chứa chan vẻ cưng chiều.
Nguyễn Gia Ngọc lấy một thanh súp thưởng vị cá ngừ, xé mép vỏ, buột miệng gọi: "Tại Tại, đây với nào."
Đến khi nhận hớ hênh thì muộn.
Cô là , thế thì Hứa Tất Khâm chẳng là bố ?
Ôi chao, ngượng c.h.ế.t mất!
Cô vội vã lưng , chẳng dám thẳng mặt .
dường như cố tình chịu buông tha. Anh bước tới, nắm lấy bả vai cô, trêu: "Em là , ai là bố?"
"Ghét ghê." Cô hờn dỗi, dúi luôn thanh súp thưởng tay chạy tót phòng ngủ.
Vừa định đóng cửa, cô thấy giọng từ ngoài phòng khách vọng , mang theo vẻ trêu chọc rõ rệt: "Muốn ăn ? Gọi bố ."
Nguyễn Gia Ngọc: "..."
Thoắt cái đến ngày việc trong tuần. Nguyễn Gia Ngọc đến công ty bao lâu thì nhận tin nhắn của Vân Dĩnh gọi lên văn phòng việc.
Cô bước , Vân Dĩnh đưa ngay cho cô một tập tài liệu: "Gia Ngọc, phiền em sang Tập đoàn Hứa thị một chuyến, đưa cái cho Phó Giám đốc nhé, càng nhanh càng ."
Thì Ngô Mục họp bên Tập đoàn Hứa thị mà quên mang theo tài liệu. Vân Dĩnh định tự mang sang, nhưng kẹt nỗi công việc bề bộn dứt , đành nhờ Nguyễn Gia Ngọc .
"Vâng ạ." Cô gật đầu nhận lấy, về chỗ dọn dẹp đồ đạc mang theo.
Thấy cô sửa soạn đồ, Tống Dã tò mò hỏi: "Gia Ngọc định đấy?"
"Em đưa tài liệu cho Phó Giám đốc." Cô xách chiếc túi nhỏ màu nâu lên, vẫy tay chào sải bước rời .
Lên xe, cô thở phào nhẹ nhõm. Lấy điện thoại từ trong túi , cô tranh thủ thời gian tiếp tục nghiên cứu các sản phẩm cạnh tranh.
Chẳng mấy chốc đến Tập đoàn Hứa thị. Bước sảnh lớn tầng một, cô nhắn tin báo cho Ngô Mục.
Ông gọi ngay lập tức. Cô bắt máy, thấy tiếng ông dặn: "Gia Ngọc, em báo với lễ tân một tiếng lên thẳng phòng 2103 nhé."
"Vâng ạ, em lên ngay đây, sếp đợi em một chút." Cô đáp lời. Sau khi thủ tục với lễ tân, cô thuận lợi bước thang máy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-28-can-anh.html.]
Trong thang máy vắng hoe. Khi lên đến tầng 15, một cô gái trạc tuổi cô bước . Cô nàng đôi mắt hạnh to tròn lanh lợi, khuôn mặt trái xoan thanh tú, trông vô cùng xinh . Nguyễn Gia Ngọc lịch sự lùi một chút nhường chỗ, nhưng chẳng hiểu cảm giác cô gái mấy thiện cảm với .
An Nhiên liếc cô gái với nhan sắc rạng rỡ mặt, bỗng thấy ngờ ngợ như gặp ở . Thấy cô bấm nút lên tầng 21 - tầng việc của sếp Hứa, An Nhiên lập tức cảnh giác: "Cô ở bộ phận nào, đeo thẻ nhân viên?"
" ở bên Trâm Kim Tước sang đưa tài liệu.”
Nguyễn Gia Ngọc trả lời, mắt vô tình lướt qua thẻ tên của đối phương. Thì cô tên là An Nhiên, thư ký của Hứa Tất Khâm.
Nghe đến ba chữ "Trâm Kim Tước", An Nhiên lập tức nhớ cô gái từng khiến sếp Hứa nán và đích tuyển dụng. Hình như tên là... Nguyễn Gia Ngọc thì .
"Nguyễn Gia Ngọc?" An Nhiên thăm dò.
Cô ngạc nhiên gật đầu: "Chị ?"
An Nhiên trả lời thẳng, vươn tay với giọng điệu lệnh: "Đưa tài liệu đây, cô về ."
"Không , đích giao cho lãnh đạo cơ." Cô ôm chặt tập tài liệu ngực, lắc đầu từ chối.
An Nhiên cô chằm chằm vài giây khẩy: "Dăm bữa nửa tháng gặp một kiểu như cô, cứ lấy cớ cớ nọ chạy tới đây, chỉ mong nhào lòng sếp Hứa."
"Khuyên cô nên sớm dẹp cái tư tưởng hão huyền , đừng để cho thối mũi." Thang máy sắp đến tầng 21, An Nhiên buông lời mỉa mai, ánh mắt ngập tràn sự khinh bỉ: "Sếp Hứa là mà ai trèo cao cũng ."
Vì đang vội giao tài liệu, Nguyễn Gia Ngọc c.ắ.n môi im lặng. Một lúc , cửa thang máy mở . Lúc ngang qua, An Nhiên ngần ngại đẩy cô sang một bên.
"Chị...”
Nguyễn Gia Ngọc nhíu mày định lên tiếng, nhưng chợt thấy giọng lạnh lẽo của Hứa Tất Khâm vang lên: "Thư ký An lấy cái tính khí lớn thế?"
Nhìn về phía phát âm thanh, cô thấy và Ngô Mục đang đó, vẻ mặt hầm hập tức giận.
An Nhiên sững , liếc Hứa Tất Khâm và Ngô Mục, đó nở nụ gượng gạo: " cứ tưởng cô Nguyễn cũng giống như mấy , lén lút trộn đây. Xin , thật sự xin ."
Nguyễn Gia Ngọc gì, bước tới đưa tập tài liệu cho Ngô Mục. Thấy Hứa Tất Khâm vẻ tiến đến chuyện với , cô vội vàng nháy mắt hiệu, ngăn cho để lộ mối quan hệ của hai .
Anh hiểu ý, liền chuyển hướng sang răn đe An Nhiên: "Lần bớt đa nghi , tập trung công việc ."
An Nhiên , vội vàng chuồn lẹ khỏi đó, nhưng trong lòng càng thêm để tâm đến Nguyễn Gia Ngọc.
Sau khi kiểm tra tài liệu xong xuôi, Ngô Mục híp mắt cảm ơn: "Cảm ơn Gia Ngọc nhé, em về , đường cẩn thận."
Vốn dĩ Ngô Mục Hứa Tất Khâm tình ý với cô nên định bụng nhân cơ hội mời cả hai cùng ăn trưa. thấy thái độ quan tâm mặt của lúc nãy, ông chùn bước dám liều.
"Vâng ạ.”
Nguyễn Gia Ngọc đáp lời xoay rời .
Buổi tối gặp Hứa Tất Khâm, càng nghĩ cô càng thấy tức. Cứ thế, cô túm lấy cánh tay , c.ắ.n một cái nhẹ cũng chẳng đau: "Cho chừa cái thói lăng nhăng bên ngoài !"
Anh nhăn mặt kêu "Á" một tiếng vì đau: "Anh lăng nhăng lúc nào chứ?"
"Chẳng An Nhiên bảo dăm ba hôm nhào lòng ? Còn kể mấy cô đây đến quấy rầy em nữa." Cô cúi vết răng in mờ mờ cánh tay , hậm hực : "Em quan tâm, chỉ phép là của riêng em thôi!"
Thì là đang ghen. Hứa Tất Khâm bừng tỉnh, ôm cô lòng, nửa nỉ non nửa thề thốt: "Em yên tâm, chỉ là của riêng em thôi."
Nguyễn Gia Ngọc ngẩng đầu lên, môi cô chạm khẽ đôi môi mềm mại của .
Giây tiếp theo, luồn tay gáy cô, chủ động cạy mở rào chắn để tiến sâu hơn.
Nụ hôn nồng cháy và kéo dài khiến cô râm ran tê dại, cả nhẹ bẫng như bay trung, thở cũng rối loạn từ lúc nào .