"Sang sô pha nhé?”
Hứa Tất Khâm cọ cọ mũi chóp mũi Nguyễn Gia Ngọc, cất giọng trầm khàn hỏi.
"Vâng." Cô khẽ đáp.
Thấy cô đồng ý, bế bổng cô lên, sải bước về phía chiếc sô pha.
Trên n.g.ự.c áo sườn xám của cô gắn một chiếc khóa vàng nạm ngọc, bên đính ba quả chuông nhỏ. Theo từng nhịp bước của , những tiếng đinh đang khe khẽ vang lên vui tai.
Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống sô pha, ngón tay vuốt ve đôi môi mềm mại của cô, cúi đầu hôn xuống.
Bốn bề tĩnh lặng như tờ, nhịp thở của cả hai dần trở nên nặng nề, dồn dập.
Nụ hôn kết thúc, Nguyễn Gia Ngọc thấy cả nóng rực. Cô đưa tay lên định tháo hàng cúc cổ áo sườn xám.
Hứa Tất Khâm theo phản xạ mặt , chợt cô bật : "Anh sợ gì chứ, bên trong em mặc áo lót mà."
Nói đoạn, cô vươn ngón trỏ thon dài, miết dọc từ yết hầu của xuống , móc cổ áo . Cô rướn lên, chủ động đặt một nụ hôn lên môi .
Cách hôn của cô vụng về, chẳng theo một quy tắc nào. sự dẫn dắt từng chút một của , thứ dần trở nên nhịp nhàng, hòa hợp.
Ngay lúc hai đang chìm đắm trong cảm xúc mãnh liệt, chiếc điện thoại đang úp sấp bàn bỗng rung lên bần bật.
Hứa Tất Khâm thì thầm một tiếng xin , dậy, nhíu mày cầm điện thoại lên. Thấy tên Tuế Xước màn hình, nét mặt dịu đôi chút. Anh ấn nút từ chối cuộc gọi, mở WeChat nhắn cho cô .
Lúc , Nguyễn Gia Ngọc đang tựa lưng sô pha, cúi đầu nghịch ngợm chiếc khóa vàng n.g.ự.c áo.
Anh ôm cô lòng, khẽ hỏi: "Còn tiếp tục ?"
"Có, nhưng em mệt, lên giường ." Cô gật đầu, giọng mềm nhũn, ngọt ngào đến mức khiến lòng ngứa ngáy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-31-dan-vao-nep.html.]
Hứa Tất Khâm bế cô phòng ngủ, tiện tay với bật chiếc đèn ngủ ở đầu giường. Ánh sáng dìu dịu tỏa , đủ để hai rõ .
Nguyễn Gia Ngọc cởi bỏ lớp áo sườn xám bên ngoài, chỉ chừa chiếc váy lót màu trắng tinh khôi. Yết hầu Hứa Tất Khâm chuyển động, cúi xuống hôn lên vành tai cô. Đôi môi nóng rực, khiến cơ thể cô khẽ run lên bần bật.
Đây là điểm nhạy cảm của cô. Chẳng rõ là khó chịu dễ chịu, Nguyễn Gia Ngọc nhíu mày, đưa tay đẩy nhẹ vòm n.g.ự.c săn chắc của .
Anh ngơ, vươn tay vuốt ve vành tai bên của cô, mỉm hỏi: "Ngày mai đổi gió nhé, đến căn biệt thự ngoài bờ biển thì ?"
"Sao thế , ở đây ?" Cô thắc mắc.
"Chỗ mới gần biển hơn, rộng rãi hơn, cả hồ bơi riêng nữa..." Lời giải thích của dứt thì thấy cô gật đầu cái rụp.
Đương nhiên hồ bơi là thứ hấp dẫn nhất đối với cô , là mấy bộ đồ bơi mua hôm cuối cùng cũng đất dụng võ.
Anh hiểu ý, định cúi xuống hôn tiếp thì cô xoay tránh : "Hôm nay em mệt , để mai hẵng hôn."
"Được ." Thấy cô vẻ mệt mỏi thật, cũng miễn cưỡng. Đặt một nụ hôn lên trán cô, tắt đèn lặng lẽ bước ngoài.
"Cạch" một tiếng, cửa phòng đóng . Nguyễn Gia Ngọc vươn vai một cái thật sảng khoái, nhanh chóng chìm giấc ngủ bình yên.
Sáng hôm , ăn sáng xong xuôi, hai cùng di chuyển đến căn biệt thự ven biển.
Hồ bơi ở đây là hồ bơi ngoài trời, nước trong veo thấu đáy. Cô đưa tay xuống thử nhiệt độ nước, vội vàng chạy đồ bơi. Lúc trở , cô thấy cũng đồ xong và đang chuyện điện thoại. Không phiền, cô lồng phao cẩn thận bước xuống hồ.
Khua khoắng một hồi ở khu vực nước nông, cô đ.á.n.h bạo bơi dần chỗ nước sâu. Lúc đầu chuyện vẫn suôn sẻ, nhưng đột nhiên cô hụt chân, cả bắt đầu luống cuống, vùng vẫy loạn xạ.
Vừa chuyện với Tuế Xước, vẫn luôn để mắt đến cô. Thấy cô chới với, vứt ngay điện thoại xuống, nhảy ùm xuống hồ bơi đỡ lấy cô, dịu dàng trấn an: "Đừng sợ, ở đây ."
Nghe tiếng , Nguyễn Gia Ngọc mới hồn, dần lấy bình tĩnh. Dưới sự dẫn dắt của , cô từ từ bơi vùng nước nông.
Cuộc gọi điện thoại vẫn ngắt. Lúc leo lên bờ, định bước đến chỗ ghế dài, cô loáng thoáng thấy một giọng đầy vẻ lo lắng vang lên từ đầu dây bên : "Tất Khâm, đấy?!"