Hứa Tất Khâm khom lưng, đưa tay vén mấy lọn tóc mây gió thổi tung bay lòa xòa mặt cô tai: "Nếu em ở chơi thêm vài ngày cũng , bảo Trần Túy bay qua đây với em."
"Thôi, em cần .”
Nguyễn Gia Ngọc lắc đầu, rũ mắt vân vê chiếc nhẫn dải băng Mobius ngón tay. Một lúc , cô leo xuống võng, bắt đầu thu dọn đồ đạc: "Em về cùng ."
Trên xe sân bay, thấy Nguyễn Gia Ngọc cứ mải mê hướng mắt ngoài cửa sổ, Hứa Tất Khâm tưởng cô đang tiếc rẻ vì chơi cho thỏa thích. Anh cất giọng dịu dàng dỗ dành: "Nếu em thích nơi , chúng sẽ đến đây thường xuyên nhé."
"Vâng." Cô chỉ ậm ừ qua loa, ánh mắt vẫn vô định thả trôi ngoài khung kính. Lát , cô rút điện thoại từ trong túi xách , nhắn tin cho Tuế Xước.
Nguyễn Gia Ngọc: [ về Bắc Kinh sớm hơn dự kiến. Tối nay cô rảnh ?]
Nhận tin nhắn, Tuế Xước cũng gặp cô tối nay. vì còn bàn bạc giải pháp cho dự án Phù Viên với Hứa Tất Khâm nên đành xin hoãn sang hôm .
Tuế Xước: [Thật ngại quá, tối nay bận mất . Tám giờ tối mai cô?]
Tối nay bận ư? Bàn tay đang xoa xoa chiếc vòng ngọc bích của Nguyễn Gia Ngọc chợt khựng . Cô liếc Hứa Tất Khâm đang cắm mặt máy tính việc bên cạnh, một suy nghĩ xẹt qua trong đầu: Tuế Xước tối nay rảnh, chẳng lẽ là vì ở bên cạnh ?
Cô mím môi, do dự một hồi lên tiếng hỏi: "Tối nay về biệt thự ở bên ngoại ô?"
"Xong việc chắc cũng muộn lắm , chắc là sẽ ngủ ngoại ô thôi." Anh ngừng tay, nắm lấy bàn tay của cô: "Sao thế, xa nên thấy nhớ ?"
Đầu Nguyễn Gia Ngọc như tiếng ong vỡ tổ, cô vội vàng rụt tay : "Đâu ."
Xe chạy ngang qua một khu dân cư. Bên đường, một đôi tình nhân đang ôm mỗi một trái dừa, thong dong tản bộ. Chẳng rõ họ đang chuyện gì mà đùa vang vọng cả một góc đường.
Thu hết cảnh tượng tầm mắt, lòng Nguyễn Gia Ngọc càng thêm trĩu nặng.
Suốt chặng đường, cả hai ai với ai câu nào. Máy bay hạ cánh, Hứa Tất Khâm dặn dò Trần Túy đưa cô về biệt thự, còn thì vội vã lao đến chi nhánh công ty ở ngoại ô.
Về đến biệt thự, dì Tần lăng xăng đỡ lấy vali tay Nguyễn Gia Ngọc, tươi hỏi han: "Đi chơi vui cháu?"
"Cũng vui lắm dì ạ." Cô gật đầu, định bước lên phòng nghỉ ngơi.
"Chỉ là ngắn ngày quá, hôm qua mới hôm nay về." Dì Tần chép miệng thở dài. Quan sát nét mặt cô, dì kéo cô xuống sô pha: "Tính thằng Khâm Khâm nhà thì cái gì cũng , chỉ cái tội tham công tiếc việc quá. Cháu ráng thông cảm cho nó nhé."
Nguyễn Gia Ngọc ngoan ngoãn gật đầu. Dừng một nhịp, cô tò mò hỏi: "Dì cô Tuế Xước ạ?"
"Biết chứ, con bé là thanh mai trúc mã của Khâm Khâm mà." Dì Tần đáp liền, tay còn giơ lên điệu bộ mô tả: "Lần đầu dì gặp Xước Xước, nó mới cao thế thôi, tóc xoăn tít, yêu lắm."
"Khâm Khâm vốn ít bạn, Xước Xước là đứa bạn nhất của nó đấy.”
“Dì nhớ hồi năm lớp mười một, Xước Xước mới chuyển trường, cứ đến cuối tuần là thằng Khâm Khâm chạy tìm con bé. Xước Xước sang nước ngoài du học, nghiệp xong ở bển luôn, mãi đến năm ngoái mới chịu về."
Kể lể về Tuế Xước một hồi, dì Tần mới thắc mắc: "Sao tự nhiên cháu hỏi chuyện ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-34-lua-sem-long-may.html.]
"Dạ gì ạ, cháu chỉ tiện miệng hỏi thôi.”
Nguyễn Gia Ngọc lên, từ chối nhã ý giúp mang hành lý của dì Tần, tự xách chiếc vali lên tầng ba.
Chỉ là bạn thôi mà, việc gì bận tâm đến thế. Cô ngả xuống sô pha, vuốt ve cái đầu nhỏ xíu của Tại Tại, tự nhủ thầm trong lòng.
Bên , Hứa Tất Khâm và Tuế Xước đang ráo riết bàn bạc, vạch các phương án giải quyết công việc. Mãi đến chín giờ tối mới xong xuôi chuyện.
Nhớ câu hỏi của Nguyễn Gia Ngọc lúc chiều xem tối nay ngủ ở , định bụng về biệt thự để tạo cho cô một bất ngờ. Vừa định thì Tuế Xước gọi giật : "Đi ăn chút gì ?"
Anh định từ chối, nhưng nghĩ thời gian cô hao tâm tổn trí vì dự án Phù Viên nhiều, nên đành tặc lưỡi nhận lời.
Nhà hàng là do Tuế Xước chọn, một nhà hàng đồ Tây khá sang trọng. Hai tìm chỗ gần cửa sổ. Trong lúc chờ món ăn mang lên, cô nàng hỏi: "Cậu nghỉ dưỡng ở thế?"
"Tam Á.”
Hứa Tất Khâm trả lời, mở điện thoại nhắn tin cho Nguyễn Gia Ngọc. Bây giờ là 9 giờ 36 phút, ăn xong đưa Tuế Xước về, biệt thự chắc cũng hơn mười một giờ đêm, nhỡ phiền giấc ngủ của cô thì .
Tất Khâm: [Tối nay sang , em ngủ sớm nhé. Chúc em ngủ ngon.]
Tất Khâm: [Nhãn dán Hôn môi]
Tất Khâm: [Nhãn dán Chúc ngủ ngon]
Lúc , Nguyễn Gia Ngọc đang úp sấp giường xem phim, tâm trí lửng lơ. Thấy tin nhắn của , cô uể oải mở WeChat xem.
Một chú thỏ con đội mũ ngủ màu xanh vẫy tay chào cô, chui tọt chăn ngáy khò khò.
Đó là nhãn dán cô dùng. Hứa Tất Khâm thấy dễ thương nên lưu xài.
Cũng chẳng ngoài dự đoán, cô thờ ơ nhắn câu chúc ngủ ngon tiếp tục dán mắt màn hình xem bộ phim dở dang.
Đến lúc phim gần hết, điện thoại cô bỗng rung lên báo tin nhắn.
[Kết bạn WeChat với , chuyện gấp như lửa sém lông mày, liên quan đến Tất Khâm đấy.]
Cô giật thót tim, mở tin nhắn lên. Đọc lịch sử trò chuyện, quả nhiên là Thẩm Ký Nguyệt gửi tới. Không cần suy nghĩ nhiều, cô lập tức từ chối.
[Không hứng thú.]
Vừa định bấm nút chặn thì một tin nhắn MMS gửi đến. Một lúc lâu , cô mới dám bấm tải về. Là một bức ảnh.
Trong ảnh, Hứa Tất Khâm và Tuế Xước đang đối diện , vô cùng tự nhiên, vui vẻ. Khung cảnh phía lưng họ là ở văn phòng công ty, mà là ở một nhà hàng sang trọng.