Xuân Tình Sau Cưới - Chương 38: Trái ý nguyện

Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:28:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm thứ Hai, Nguyễn Gia Ngọc và Tống Dã cùng rời khỏi khu chung cư. Sắp đến Trâm Kim Tước, cô vờ dừng mua đồ để tách Tống Dã : "Anh lên , em ghé qua mua ly cà phê ."

"Ừ, nhưng nhanh lên nhé, kẻo muộn ." Tống Dã vẫy tay chào .

Cô bước tiệm cà phê, ngước bảng thực đơn quầy thu ngân và chọn một ly Latte Vanilla.

Đang đúng giờ cao điểm nên tiệm khá đông. Cô cầm hóa đơn chờ lấy đồ uống, nép góc cửa, lén quan sát động tĩnh xung quanh công ty. Lúc , cửa Trâm Kim Tước chiếc xe nào đậu cả, thỉnh thoảng mới vài chiếc tấp lề phóng ngay.

Chắc đến . Thế cũng , ít nhất cô nộp đơn xin nghỉ việc. Rũ rèm mi xuống, cô thầm nghĩ, giá như cứ thế mà cắt đứt liên hệ với Hứa Tất Khâm thì cũng nhẹ lòng. chẳng hiểu , tim cô nhói lên một cái, trống rỗng đến hụt hẫng, cứ như ai đó tàn nhẫn khoét một mảnh .

Chẳng mấy chốc, hệ thống nhận đồ uống vang lên. Cô quầy lấy ly cà phê thong thả bước về phía Trâm Kim Tước.

Bên , Ngô Mục tin Hứa Tất Khâm đến thăm thì luống cuống hủy ngay cuộc họp giao ban, chinh xuống tận sảnh tầng một đón tiếp.

Chiếc Bentley đen bóng đỗ xịch bên đường. Ngô Mục chực sẵn với nụ tươi rói môi. Thấy bước xuống xe, ông khúm núm hỏi: "Sếp Hứa, ngài gặp gỡ các trưởng bộ phận ạ?"

"Không cần , ông thu xếp cho một phòng họp yên tĩnh một chút, gọi Nguyễn Gia Ngọc lên đây.”

Hứa Tất Khâm sải bước nhanh tòa nhà Trâm Kim Tước, buông lời lệnh.

"Nguyễn Gia Ngọc á?”

Ngô Mục ngớ một giây, vội vàng gật đầu tuân lệnh.

Nguyễn Gia Ngọc đang cặm cụi sửa nội dung kịch bản thì bất ngờ nhận tin nhắn của Vân Dĩnh, bảo cô lên phòng họp 6 tầng ba.

Trong trí nhớ của cô, phòng họp 6 vốn mở cửa cho nhân viên sử dụng. Cứ nghĩ Ngô Mục gọi việc, cô chẳng mảy may nghi ngờ mà lên ngay.

Cửa phòng họp đang khép hờ. Cô đẩy cửa bước , chợt khựng khi thấy Hứa Tất Khâm bên trong. Cô vội vã ngoắt định chạy , nhưng nhanh tay chặn cửa : "Gia Ngọc, chúng chuyện một lát ?"

Còn chuyện gì để nữa ? Phải đ.â.m chọc vết thương của , khó xử đến mức mới lòng ? Cô nhíu mày: "Sếp Hứa chuyện gì?"

Giọng điệu xa lạ, đặc biệt là cách cô gọi bằng "sếp Hứa" khiến giật thon thót. Buông thõng tay xuống, trầm giọng hỏi: "Sao tự nhiên em chuyển ?"

"Như vấn đề gì ?" Cô ngước lên thẳng mắt , cảm thấy con thật vô lý hết sức. Anh thích Tuế Xước, ở bên cô luôn , cớ còn đến trêu chọc cô gì cơ chứ?

"Em cứ đùng đùng bỏ thế , dì Tần sẽ nghi ngờ đấy." Anh ngừng một lát, cân nhắc từng câu chữ.

Anh chỉ sự thật, nhưng tai Nguyễn Gia Ngọc, nó sặc mùi đe dọa. Cô khẽ vuốt ve chiếc vòng ngọc bích, cố nén cơn giận đang sôi sục: "Vậy ý , dọn về đó, chúng tiếp tục mối quan hệ mập mờ, chẳng ?"

"Sao là mập mờ, chẳng ?" Anh ngơ ngác, hiểu nổi. Rõ ràng hai đang là yêu của mà.

"Anh rõ còn cố tình hỏi." Cô hừ lạnh một tiếng, lách qua , định bụng thẳng cửa.

Bước chân cô dứt khoát, kiên quyết, khiến tim thắt . Linh tính mách bảo nếu giữ cô , sẽ vĩnh viễn mất cô. Trong cơn hoảng loạn, buông lời ép buộc: "Nếu nhớ lầm thì em nghĩa vụ phối hợp với để ông nội yên tâm. Tình trạng hiện tại, thể ăn với dì Tần . Vì , yêu cầu em nhanh chóng dọn về."

"Bắt buộc ?" Cô trầm ngâm một lát, bi thương dâng trào, giọng yếu ớt cất lên.

"Bắt buộc là em." Anh quả quyết.

"Được, dọn về." Cô sâu mắt : " chuyện giữa chúng kết thúc tại đây, xin hãy tự trọng."

"Gia Ngọc..." Anh định gọi cô , nhưng kịp thêm gì thì cô sải bước bỏ .

Ngô Mục vẫn luôn lấp ló quan sát tình hình. Thấy cô , ông vội vã chạy , gõ cửa e dè: "Sếp Hứa?"

"Đợi một lát." Anh đáp . Một lát , cố gắng lấy bình tĩnh, mở cửa bước : "Ông cứ việc , vấn đề gì thì liên lạc với ."

Nhìn theo chiếc Bentley đen dần khuất bóng, Ngô Mục thong thả về văn phòng, bụng thầm nghĩ sếp Hứa quan tâm Nguyễn Gia Ngọc đến thế, chắc chắn đối xử với cô mới .

Tống Dã tin cô tối nay sẽ chuyển thì vô cùng kinh ngạc: "Gấp thế á? Em chắc chắn chuyển chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-38-trai-y-nguyen.html.]

"Vâng, thật sự xin phiền ." Cô gật đầu, áy náy .

"Có gì , em đừng khách sáo." Tống Dã xua tay, lấy điện thoại chuyển trả tiền thuê nhà cho cô: "Anh chuyển tiền nhà đấy, em kiểm tra xem nhận nhé."

"Em ở bốn ngày..." Cô mở máy tính lên định tính toán tiền nong thì Tống Dã ngăn cản: "Khỏi cần, hôm nào rảnh rỗi mời bữa cơm là ."

"Cảm ơn Tống." Cô lời cảm ơn, định việc thì nhận tin nhắn của Trần Túy.

Trần Túy: [Chào cô Hứa, tối nay sẽ đợi cô sảnh công ty, lát nữa phiền cô nán một chút nhé.]

Cố tình nhấn mạnh như , rõ ràng là sự chỉ đạo của Hứa Tất Khâm. Cô nhíu mày, gõ phím đáp .

Cô Hứa: [ , tối gặp .]

Cô Hứa: [Xin đừng gọi là cô Hứa nữa, tên, là Nguyễn Gia Ngọc.]

Trần Túy đậu xe xong, thấy tin nhắn của Nguyễn Gia Ngọc, kết hợp với thái độ bất thường của sếp Hứa, lờ mờ đoán hai đang chiến tranh lạnh. Cậu cũng chẳng dại gì mà khăng khăng gọi cô là cô Hứa nữa, nhỡ vạ lây thì khổ: [Vâng, chào cô Nguyễn, tối gặp cô.]

Trời nhá nhem tối lúc sáu giờ, Nguyễn Gia Ngọc cùng Tống Dã bước khỏi cửa công ty, ngay lập tức thấy chiếc Lexus màu bạc quen thuộc đỗ cách đó xa.

Trần Túy mở cửa xe, kính cẩn mời: "Cô Nguyễn, mời cô lên xe."

Không xe Bentley, Hứa Tất Khâm ở đây. Cô yên tâm chào Tống Dã bước lên xe.

"Cô Nguyễn, trong cốp xe một chiếc vali, lát nữa cô cần mang lên giúp ?" Trần Túy nổ máy xe, cô qua gương chiếu hậu, mỉm hỏi.

"Dạ cần , khu thang máy, tự mang lên ." Cô ngả lưng ghế, rũ mắt vân vê chiếc móc khóa bình an bằng đá Tourmaline vàng treo điện thoại.

Tiếng hướng dẫn chỉ đường vang lên báo rẽ, cô chợt nhận từng cho ai địa chỉ ở Sướng Hòa Gia Viên. Chẳng cần đoán cũng , Hứa Tất Khâm đang cho theo dõi cô.

Cô đưa tay vuốt ve chiếc vòng ngọc bích, ánh mắt vô định ngoài cửa sổ. Chút luyến tiếc còn sót bỗng chốc tan biến còn dấu vết. Cứ kết thúc như , cô , còn , giả tạo, tham lam, chẳng là điểm dừng, căn bản xứng với cô.

Xe dừng cổng Sướng Hòa Gia Viên. Nguyễn Gia Ngọc nhận lấy vali từ tay Trần Túy, một xách đồ bộ trong khu chung cư.

Lúc Tống Dã về đến nơi, cửa phòng ngủ phụ đang khép hờ, cô đang lúi húi dọn dẹp đồ đạc.

"Có cần giúp một tay ?" Cậu lên tiếng hỏi.

Cô khéo léo từ chối, mở chiếc vali màu vàng nhanh chóng chất đầy đồ trong. Mở tiếp chiếc vali thứ hai, cô tiếp tục gom đồ. Chẳng mấy chốc, thứ đấy.

"Anh Tống, em xuống nhà một lát lên ngay nhé." Cô kéo hai chiếc vali ngoài, đặt chiếc túi đựng Tại Tại ở phòng khách, vẫy tay chào Tống Dã về phía thang máy.

Trần Túy thập thò ngoài cổng khu chung cư, thấy Nguyễn Gia Ngọc kéo vali bước từ một tòa nhà, vội vàng chạy tới xách hộ: "Cô Nguyễn, nhà vẫn còn đồ đúng ? Để lên xách phụ cô một tay."

"Không cần , cứ đợi ở đây là ." Cô bước về phía tòa nhà. Giờ thì ngoài Tại Tại , chỉ còn chăn đệm, thức ăn cho mèo, ổ , khay cát và mấy thứ linh tinh nữa thôi.

Nguyễn Gia Ngọc kiểm tra một lượt gọi Tống Dã: "Anh Tống ơi, em nhớ tầng một bà cụ cho mèo hoang ăn, thời gian thì mang đồ của Tại Tại xuống cho bà giúp em nhé."

"Nhất trí luôn." Tống Dã vui vẻ nhận lời. Thấy cô xách chiếc túi đựng Tại Tại lưng, loay hoay định ôm nốt đống chăn đệm đất, vội vàng chạy ôm hộ: "Đi thôi, mang xuống cho em."

Đống chăn đệm quả thực cũng khá nặng, cô từ chối sự giúp đỡ của : "Cảm ơn Tống, đống em định mang bỏ thùng quyên góp quần áo cũ lầu."

"Dạo thời tiết cũng tạnh ráo, em cần nhét thùng , cứ vứt đại ngoài, đảm bảo một lúc là nhặt ngay." Tống Dã hiểu ý, cùng cô bước thang máy.

Trần Túy vẫn chờ ở gần tòa nhà lúc nãy. Chẳng bao lâu , thấy cô bước cùng một đàn ông, hai chuyện vẻ khá thiết.

Khi hai tiến gần hơn, Trần Túy nhận đàn ông đó chính là Tống Dã. Cậu sững sờ, hàng loạt suy đoán chạy lướt qua trong đầu.

Không thể nào, phu nhân vì giận dỗi mà bỏ nhà , mà là đang rục rịch bỏ trốn cùng tình ư? Lượng thông tin quá lớn khiến Trần Túy đưa tay gãi đầu, vội vàng rút điện thoại chụp một tấm hình. Trong ảnh, Tống Dã đang xoa xoa đầu Tại Tại, còn Nguyễn Gia Ngọc thì mỉm dịu dàng . Bức tranh hai một mèo trông vô cùng hài hòa, đầm ấm.

 

Loading...