Xuân Tình Sau Cưới - Chương 40: Gương vỡ lại lành

Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:28:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ý em là ?”

Hứa Tất Khâm ngẩn , c.h.ế.t trân tại chỗ.

Nguyễn Gia Ngọc khẩy một tiếng. Cô mở điện thoại, lấy bức ảnh và đoạn video mà Thẩm Ký Nguyệt gửi cho cô hôm , chuyển tiếp sang máy . Sau đó, cô huơ huơ chiếc điện thoại mặt , ý bảo tự xem cho rõ.

Anh vội rút điện thoại từ trong túi áo , bấm xem từng cái một. Đôi lông mày nhíu chặt , gặng hỏi: "Cái ?"

"Chuyện đó quan trọng." Cô khoanh hai tay ngực, giọng lạnh tanh.

"Đây là tối cái hôm chúng từ Tam Á về. Hôm đó với Tuế Xước chạy deadline đến tận 9 giờ tối. Vốn dĩ định về thăm em, nhưng cô rủ ăn tối cùng." Anh thở dài, hạ giọng giải thích: "Chắc em , nửa năm qua và Tuế Xước hợp tác ăn ăn ý. Cô còn dốc hết sức lo liệu cho dự án của công ty chi nhánh bên ngoại ô hết đến khác. Cho nên, mới tiện từ chối. Trong bữa ăn, cô lỡ uống nhiều nên ngà ngà say, lo lắng mới đích đưa cô về. Gia Ngọc , nghĩ việc gì là vượt quá giới hạn cả."

Hóa sự thật là ? Cô ngước , ngọn lửa giận dữ trong lòng bỗng chốc nguội lạnh. mà khoan , còn chuyện cho theo dõi cô thì ? Nghĩ đến đây, cô quyết định cho nhẽ: "Vậy tại trợ lý Trần em chuyển đến khu Sướng Hòa Gia Viên? Rồi cả chuyện em thăng chức nữa, rõ mồn một như ?"

"Vấn đề thứ nhất, kiểm tra camera an ninh của biệt thự, đó giao cho Trần Túy theo biển xe để tìm chỗ em ở. Vấn đề thứ hai, phòng Nhân sự của Trâm Kim Tước gửi cho một bản chép email thăng chức của em." Anh rành rọt giải đáp từng câu hỏi một.

Nghe xong, cô buông thõng hai tay xuống, sự căng thẳng cũng dần tan biến. Anh tiến lên một bước, dè dặt đưa tay ôm cô lòng. Lần , cô còn đẩy nữa.

"Xin em, Gia Ngọc. Thời gian qua quá vô tâm, nghĩ đến cảm nhận của em. Từ nay sẽ chú ý hơn, sẽ cố gắng để em luôn cảm thấy an khi ở bên . Tha thứ cho nhé, em?" Anh dịu dàng vuốt ve lưng cô, ánh mắt chan chứa sự xót xa.

"Vâng." Một lát , cô khẽ đáp, vòng tay ôm chặt lấy : "Em cũng . Đáng lẽ em nên hỏi cho rõ ràng chuyện, chứ vội vàng quy chụp cho ."

"Còn nữa, em và Tống Dã chỉ là bạn bè đồng nghiệp bình thường thôi, gì hơn cả." Cô ngước , nghiêm túc khẳng định.

"Anh ." Anh gật đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô.

Tại Tại chẳng lon ton chạy từ lúc nào, cứ quấn lấy chân hai , cái đuôi ve vẩy liên hồi.

Anh bật : "Bố hòa , Tại Tại vui nào?"

Nhóc tì ngẩng đầu , kêu "meo" một tiếng nũng nịu. Đôi mắt nó sáng long lanh, trông yêu c.h.ế.t .

Cô cúi xuống bế bổng Tại Tại lên, chỉ thơm chụt một cái cái đầu nhỏ xíu .

Đoán ý định của cô, kề sát tai cô thì thầm: "Hôn nó thà hôn còn hơn."

Nguyễn Gia Ngọc đặt Tại Tại xuống, bắt gặp ánh mắt thâm tình của , cô kìm lòng mà cọ cọ mũi chóp mũi : "Đây là tự đấy nhé."

Nói đoạn, cúi xuống phủ lấy đôi môi mềm mại của cô. Nụ hôn lúc đầu còn nhẹ nhàng thăm dò, nhưng chỉ vài giây , mạnh bạo cạy mở rào chắn để tiến sâu hơn, cuốn lấy cô trong một nụ hôn mãnh liệt.

Bị nụ hôn của cho đê mê, cô vô thức túm chặt lấy vạt áo sơ mi đen của . Anh một tay ôm eo cô kéo sát , tay thì luống cuống giật tung chiếc cà vạt vướng víu, đôi mắt rực lên ngọn lửa khao khát cháy bỏng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-40-guong-vo-lai-lanh.html.]

lúc đó, dì Tần gõ cửa gọi hai xuống ăn tối.

Cô giật đẩy mạnh , cuống cuồng chạy đến gương chỉnh trang quần áo. Hôm nay cô mặc một chiếc áo len mỏng màu hồng nhạt khoác ngoài, lúc nãy giằng co thế nào mà bung mất một cúc áo, cô vội vàng cài cho ngay ngắn.

Anh cũng chỉnh cổ áo sơ mi, tháo hẳn cà vạt , cùng cô bước ngoài.

Thấy hai cùng , sắc mặt rạng rỡ hẳn lên, dì Tần đoán chắc là chuyện giải quyết êm xuôi, lòng nhẹ nhõm vô cùng.

Ăn tối xong, vẫn chịu về mà cứ lẽo đẽo theo cô lên phòng, tiện tay khóa luôn cửa .

Cô cởi áo khoác len , thấy vẫn đực chằm chằm thì hỏi: "Sao vẫn chịu về thế?"

Anh tiến gần, chớp chớp mắt cô đầy chân thành: "Có em ở đây, nỡ về."

Ngừng một lát, ướm hỏi: "Gia Ngọc , dọn sang đây sống với em nhé?"

"Không ." Cô lắc đầu từ chối thẳng thừng: "Chuyện tính ."

Dọn đến ở cùng nghĩa là sống chung với , cô vẫn thực sự sẵn sàng cho chuyện đó.

"Được ." Anh gật đầu đồng ý. Im lặng một lát, nhắc đến chiếc nhẫn họa tiết đầu ngói hoa sen.

Cô mở ngăn kéo, lấy chiếc nhẫn . Anh đón lấy, cẩn thận đeo ngón áp út cho cô: "Lần chuyện gì khúc mắc, tuyệt đối để qua đêm, hỏi cho nhẽ ngay trong ngày, nhớ ?"

"Em hứa với ." Cô hôn nhẹ lên môi , trịnh trọng thề thốt. Giây tiếp theo, cô nhấc bổng lên, đặt xuống chiếc giường êm ái.

Anh khóa chặt hai tay cô đỉnh đầu, cúi xuống mơn trớn, hôn lên vành tai cô.

Bị khống chế , cộng thêm những nụ hôn ướt át của , cô nhũn như một vũng nước.

"Tất Khâm, đừng mà." Cô lắc đầu, giọng run rẩy van lơn.

"Anh ." Anh đưa môi tìm kiếm đôi môi hé mở của cô, nhịp thở ngày một dồn dập, nặng nhọc hơn.

Nụ hôn kết thúc, lưu luyến vuốt ve đôi má ửng hồng của cô vội vã chạy phòng tắm. Tiếng vặn nước vang lên xối xả, cuốn trôi những dấu vết của một đêm xuân mặn nồng.

 

 

 

Loading...