Xuân Tình Sau Cưới - Chương 6: Mất kiểm soát
Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:17:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Gia Ngọc vỗ nhẹ lưng Vân Dĩnh, thấy sắc mặt chị dịu đôi chút mới về chỗ cũ.
Quả nhiên, Vân Dĩnh gác chủ đề , chuyển sang yêu cầu cô chia sẻ ấn tượng về Trâm Kim Tước.
"Trâm Kim Tước định vị ở dòng trang sức mang phong cách Trung Hoa tân thời, tệp khách hàng mục tiêu chủ yếu từ mười lăm đến ba mươi lăm tuổi, phần lớn là học sinh, sinh viên và giới trẻ thành thị. Gần ba phần năm sản phẩm chia thành ba phân khúc giá: cao, trung và thấp, dựa chất lượng chất liệu. Điều cực kỳ kích thích khao khát mua sắm những sản phẩm chất lượng cao hơn của khách hàng..." Nguyễn Gia Ngọc khẽ vuốt chiếc vòng ngọc bích cổ tay, trôi chảy trình bày những kết quả mà cô tự khảo sát từ cửa hàng trực tuyến chính hãng.
Vân Dĩnh gật gù tỏ vẻ tán thưởng. Chị liếc đồng hồ, thấy gần mười giờ liền cầm lấy bản sơ yếu lý lịch cùng tập hồ sơ năng lực của cô, dậy : "Em quan sát tỉ mỉ, đúc kết cũng vô cùng chuẩn xác. Thế nhé, em cứ về đợi thông báo , chúng sẽ báo kết quả phỏng vấn trong vòng ba ngày việc."
"Xin chị đợi một chút. Đây là bộ trang sức do mới thiết kế gần đây. Cá nhân thấy nó phù hợp với bộ sưu tập Kinh Thi Cổ Điển của quý công ty." Nguyễn Gia Ngọc cũng lên, hai tay đưa tệp tài liệu trong suốt chứa bản thảo phác họa.
Vân Dĩnh nhận lấy, lướt qua một vòng. Bước chân định rời bất giác khựng . Thiết kế của bộ trang sức thực sự quá đỗi kinh ngạc, đến mức một mười năm kinh nghiệm trong nghề như chị cũng tự thấy hổ thẹn bằng.
Đây đúng là một nhân tố xuất sắc. Vân Dĩnh gộp chung sơ yếu lý lịch và hồ sơ năng lực tệp kẹp tài liệu, chủ động chìa tay về phía Nguyễn Gia Ngọc: "Gia Ngọc, chân thành chào mừng em gia nhập Trâm Kim Tước. Mười giờ một cuộc họp quan trọng nên hôm nay chúng tạm thời trao đổi đến đây. Những tài liệu sẽ cất giữ cẩn thận và cố gắng hết sức để đề cử em với công ty. Nếu thành công, sẽ gửi trả qua đường bưu điện. Tất nhiên, tin chắc rằng nếu tuyển em, đó sẽ là tổn thất to lớn của Trâm Kim Tước chứ của em."
Nguyễn Gia Ngọc bắt tay chị, ánh mắt sáng ngời vì vui sướng: "Cảm ơn chị Vân, chào chị ạ!"
Vân Dĩnh mỉm vẫy tay chào tạm biệt Nguyễn Gia Ngọc rảo bước tiến về phòng họp lớn.
Lúc , Hứa Tất Khâm đang ở vị trí ghế chủ tọa, lắng Giám đốc Ngô Mục trình bày sơ lược về tình hình công ty. Anh liếc thấy Vân Dĩnh bước và nhận ngay đó là phụ nữ ở trong phòng họp nhỏ cùng Nguyễn Gia Ngọc.
Ngô Mục dừng bài thuyết trình, lên tiếng giới thiệu: "Đây là Giám đốc bộ phận Thiết kế Vân Dĩnh, phụ trách mảng kế hoạch và thiết kế. Tiếp theo, nhân tiện để cô trình bày chi tiết hơn với ngài về hai mảng quan trọng ."
"Chào sếp Hứa, là Vân Dĩnh. Đây là các tài liệu liên quan, mời ngài xem qua." Vân Dĩnh dùng hai tay đưa mấy tệp tài liệu trong suốt cho Hứa Tất Khâm. Khi chị chợt nhận tệp cùng chính là hồ sơ của Nguyễn Gia Ngọc thì quá muộn.
Hứa Tất Khâm rũ mắt xuống, bất ngờ chạm tấm ảnh thẻ dán sơ yếu lý lịch của Nguyễn Gia Ngọc. Chắc là ảnh chụp từ hai, ba năm , trông vẫn còn đọng chút nét trẻ con. chẳng hiểu , trong tâm trí tự động hiện lên hình ảnh con gái kiều diễm rạng rỡ trong bộ sườn xám trắng muốt ban nãy.
Vân Dĩnh định lên tiếng giải thích, nhưng thấy Hứa Tất Khâm đang vẻ hứng thú lật xem hồ sơ của Nguyễn Gia Ngọc, chị đành tạm thời ngậm miệng.
Đọc xong sơ yếu lý lịch, Hứa Tất Khâm tự nhiên mở tiếp sang phần hồ sơ năng lực. Anh nhanh chóng thu hút bởi một cặp nhẫn đôi. Cặp nhẫn từ chất liệu vàng nguyên khối, mặt nhẫn chạm khắc hoa văn đầu ngói hình hoa sen, tối giản, cổ mộc mang một vẻ tinh tế riêng. Ngoài , còn vài bộ trang sức khác, mỗi bộ đều mang một nét đặc sắc riêng biệt.
Cuối cùng là một bản vẽ tay phác thảo bộ trang sức lấy cảm hứng từ hoa sen. Hứa Tất Khâm chợt nhớ đến bình hoa sen đặt giữa phòng khách, hóa mấy tối nay cô bận rộn cặm cụi chính là vì thứ . Anh bật khẽ, tập trung ngắm nghía thật kỹ.
Vân Dĩnh vẫn luôn âm thầm quan sát Hứa Tất Khâm. Thấy vẻ tán thưởng bản thảo, chị mới lựa lời : "Đây là tài liệu của một ứng viên phỏng vấn hôm nay, là một nhân tố cực kỳ xuất sắc."
An Nhiên giật thót mí mắt, vội vàng cắt ngang lời Vân Dĩnh: "Giám đốc Vân định giới thiệu về mảng kế hoạch và thiết kế ? Xin mời bắt đầu ."
Vân Dĩnh sững sờ, nhưng ngay giây tiếp theo liền Hứa Tất Khâm lên tiếng: " là xuất sắc, nhận ."
Ngô Mục tít mắt vuốt đuôi: "Cảm ơn sếp Hứa bận tâm! Phiền Giám đốc Vân cuộc họp báo cho phòng Nhân sự, mau chóng phát thư mời nhận việc."
Vân Dĩnh gật đầu, trong lòng mừng rỡ như điên.
Nguyễn Gia Ngọc bước chân về đến biệt thự thì nhận tin nhắn báo trúng tuyển từ Trâm Kim Tước. Cô siết chặt điện thoại, gương mặt bừng lên niềm vui sướng.
Dì Tần thấy tò mò hỏi: "Có chuyện gì mà vui thế cháu?"
"Cháu đậu phỏng vấn dì ạ, thứ Hai tuần bắt đầu ." Nguyễn Gia Ngọc tươi đáp.
"Giỏi quá!" Dì Tần vỗ tay khen ngợi. Bà tán thưởng sự quyết tâm tiến thủ ở Nguyễn Gia Ngọc. Nếu là những cô gái bình thường khác, chắc chắn sẽ chỉ tối ngày ăn chơi hưởng lạc, dù nhà họ Hứa cũng dư sức nuôi. về lâu về dài, một khi biến cố xảy , việc tự bảo vệ sẽ trở nên vô cùng khó khăn.
Nguyễn Gia Ngọc ngại ngùng. Trò chuyện thêm vài câu, lúc cô định lên lầu thì dì Tần báo ngày mai bà xin nghỉ phép, nhờ cô chăm lo chuyện ăn ở cho Hứa Tất Khâm.
"Nếu cháu bếp thì gọi đồ ăn ngoài cũng ." Dì Tần chu đáo dặn dò: "Khâm Khâm thích đồ chua, ngoài cái đó thì thằng bé kiêng kỵ gì cả."
Nguyễn Gia Ngọc gật đầu đồng ý. Vừa bước lên lầu, cô thầm tính toán. Bữa sáng vẫn thể giữ nguyên thực đơn bánh mì nướng phết mứt và sữa tươi, nhưng bữa trưa và bữa tối thì ăn gì đây?
Cô mở ứng dụng đặt đồ ăn, sô pha phòng khách lướt lướt , cuối cùng chọn một quán đồ Tứ Xuyên. Ba món mặn một món canh, tổng cộng gần năm trăm tệ. Nguyễn Gia Ngọc liếc dư trong WeChat thêm các món chọn giỏ hàng, tự nhủ may mà thứ Hai tuần việc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-6-mat-kiem-soat.html.]
Sáng sớm hôm , Hứa Tất Khâm chạy bộ về, thấy Nguyễn Gia Ngọc đang chuẩn bữa sáng trong bếp thì khựng . Mất một lúc mới sực nhớ hôm nay dì Tần nghỉ phép.
Gần mười hai giờ trưa, Hứa Tất Khâm thấy tiếng Nguyễn Gia Ngọc điện thoại nhanh xuống lầu. Anh bên cửa sổ xuống, thấy cô đang nhận một túi đồ ăn căng phồng từ tay nhân viên giao hàng.
Hứa Tất Khâm bàn xuống. Anh chợt nhớ đây, những lúc dì Tần nhà, tự nấu vài bữa mì lót cho qua chuyện.
Chẳng bao lâu , giọng của cô vang lên ngoài cửa: "Anh Hứa, mời xuống nhà ăn cơm."
Nguyễn Gia Ngọc bày biện tươm tất ba món mặn và một món canh từ hộp nhựa bát đĩa. Vừa dọn xong, cô vội vàng lên lầu gọi , sợ để lâu thức ăn sẽ nguội mất.
Cũng may là lên tiếng đáp lời mở cửa, khi tiếng cảm ơn liền theo cô xuống lầu.
Hai đối diện . Hứa Tất Khâm ăn nhiều, ba món mặn mỗi món gắp vài đũa bắt đầu chuyển sang uống canh.
Nguyễn Gia Ngọc sợ đồ ăn hợp khẩu vị của , bèn hỏi: "Anh thích đồ ăn Tứ Xuyên ?"
Hứa Tất Khâm lắc đầu: "Không , chỉ là hôm nay thấy đói lắm."
"Ồ." Nguyễn Gia Ngọc gặng hỏi thêm, gắp một miếng thịt bò luộc cay đưa miệng.
Hứa Tất Khâm uống xong bát canh nhưng vẫn ý định rời bàn. Anh cầm điện thoại để sang một bên, thỉnh thoảng lướt lướt.
Phần ăn của quán khá ít, thế nên chỉ loáng một cái, Nguyễn Gia Ngọc dọn sạch sẽ ba đĩa thức ăn. Cô múc thêm một bát canh nữa, húp một cách vô cùng mãn nguyện.
Thấy cô chuẩn dọn dẹp bát đĩa, Hứa Tất Khâm bỏ điện thoại xuống, lên tiếng: "Cô nghỉ , để rửa cho."
Nguyễn Gia Ngọc sững sờ chôn chân tại chỗ. Cô ngây ngốc cởi khuy tay áo sơ mi đen, từ từ xắn hai ống tay áo lên.
"Sao thế, sợ rửa sạch ?" Hứa Tất Khâm thấy buồn .
Nguyễn Gia Ngọc lảng tránh câu hỏi, chạy biến bếp lấy chiếc tạp dề màu xanh đậm mà dì Tần dùng, vẫy vẫy mặt : "Cần buộc giúp ?"
" tự ." Hứa Tất Khâm nhận lấy chiếc tạp dề từ tay cô, cúi đầu tròng .
Chỉ vài cái bát đĩa, Hứa Tất Khâm đeo găng tay, nhỏ nước rửa bát bắt đầu cọ rửa. Những ngón tay của thon dài và linh hoạt. Nguyễn Gia Ngọc cạnh, thầm nghĩ, đôi bàn tay mà dùng để rửa bát thì thật sự là quá lãng phí.
Đang miên man suy nghĩ thì cất tiếng hỏi: "Buổi phỏng vấn hôm qua thế nào?"
"Đó là một công ty , đậu phỏng vấn , ngày bắt đầu ." Nguyễn Gia Ngọc mỉm đáp lời.
"Tốt." Hứa Tất Khâm gật đầu, xả sạch bát đĩa xếp gọn tủ sấy khử trùng.
Hai cùng lên lầu. Nguyễn Gia Ngọc định bước phòng ngủ thì bất ngờ Hứa Tất Khâm gọi giật : "Sau khi , cô vươn tới vị trí nào?"
Nguyễn Gia Ngọc cảm thấy câu hỏi của kỳ lạ, cô nheo mắt : "Đương nhiên là càng cao càng ."
Hứa Tất Khâm hiểu ý, tỏ vẻ tán thành: "Cần giúp đỡ gì thì cứ tìm bất cứ lúc nào."
"Cảm ơn , tự lo ." Nguyễn Gia Ngọc đáp lời cảm ơn xoay bước phòng.
Hứa Tất Khâm trở thư phòng, xử lý xong công việc thì ngả lưng lên chiếc sập mềm, định chợp mắt một lát. Trong cơn mơ màng nửa tỉnh nửa say, nhớ đến hình bóng Nguyễn Gia Ngọc trong bộ sườn xám trắng thuần. Cô chầm chậm bước tới, đôi bông tai ngọc trai khẽ đung đưa, khiến lòng ngứa ngáy khó chịu.
"Anh Hứa, xin hỏi thể hôn ?" Cô vòng tay ôm lấy vai , hé mở đôi môi, vòng eo mềm mại vô ngần.
Giây tiếp theo, Hứa Tất Khâm giật bật dậy khỏi sập, lao thẳng phòng tắm. Anh vốc một vốc nước lạnh lớn hất lên mặt, cả nhờ mà tỉnh táo .
Anh vốn luôn là tự kiềm chế, mà hết đến khác vì cô mà tâm thần bất định. Cảm giác mất kiểm soát thật tồi tệ. Hứa Tất Khâm chằm chằm bóng trong gương, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.