Xuân Tình Sau Cưới - Chương 7: Sóng gió chực chờ
Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:17:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chập tối, Nguyễn Gia Ngọc quyết định tự nấu ăn. Cô lấy hai chiếc bát, pha sẵn nước xốt, chế nước sôi thả mì sợi nhỏ luộc chín tới, mỗi bát thêm một quả trứng ốp la, cuối cùng rỏ thêm vài giọt dầu mè. Rất nhanh, hai bát mì nước trong dọn lên bàn.
Thế nhưng Hứa Tất Khâm ngoài, thậm chí cửa phòng cũng chẳng mở. Anh chỉ ném một câu " đói" im bặt.
Nguyễn Gia Ngọc bàn ăn, và và mấy và ăn sạch bát mì của . Cô ăn nốt bát còn nhưng khổ nỗi bụng no căng, đành chịu.
Đang phân vân nên đổ thùng rác thì dì Tần bất ngờ mở cửa bước . Nguyễn Gia Ngọc mừng rỡ vội vàng hỏi han: "Dì Tần ăn tối ạ?"
"Cháu nấu ?" Dì Tần lắc đầu, kéo ghế xuống. Bà gắp một đũa mì đưa miệng, tấm tắc khen ngợi: "Ngon quá mất, mau kể cho dì cháu nấu kiểu gì !"
Nguyễn Gia Ngọc ngoan ngoãn chia sẻ công thức pha nước xốt. Dì Tần cẩn thận ghi nhớ từng chút một, hỏi: "Chắc Khâm Khâm cũng thích lắm nhỉ?"
Nguyễn Gia Ngọc lắc đầu: "Anh ăn, bảo là đói ạ."
Dì Tần hiểu rõ: "Thằng bé cứ tâm sự là thế đấy. Không , trong tủ lạnh vẫn còn bánh mì, lát nữa nếu đói quá nó sẽ tự mò tìm đồ ăn thôi."
Một như mà cũng tâm sự ? Nguyễn Gia Ngọc chớp chớp mắt, cảm thấy chuyện thật là hiếm lạ.
Ánh trăng ngoài cửa sổ sáng trong vằng vặc. Nguyễn Gia Ngọc chống cằm bàn ăn, ngẩng đầu ngắm vầng trăng sáng giữa trời, thầm lên kế hoạch nghề nghiệp lâu dài cho bản .
Cô chỉ hài lòng với việc nhận Trâm Kim Tước. Đó chắc chắn là một bệ phóng , nhưng khi nắm rõ các quy trình, cô càng mong đợi thể tự tay sáng lập một thương hiệu thiết kế trang sức nguyên bản của riêng . Con đường vươn tới mục tiêu chắc chắn sẽ đầy rẫy gian nan và chông gai, nhưng cô cam tâm tình nguyện đối mặt.
Màn hình điện thoại đang tắt chợt sáng lên. Nguyễn Gia Ngọc nhấn màn hình, thấy tin nhắn của Hứa Tất Khâm.
Hứa Tất Khâm: [Từ đây đến công ty mất bao lâu?]
Nguyễn Gia Ngọc mở ứng dụng bản đồ, tra cứu xong liền rũ mắt gõ phím trả lời.
Hứa Tất Khâm một tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Không bao lâu , nhận câu trả lời của cô.
Nguyễn Gia Ngọc: [Cũng xa lắm, đổi từ xe buýt sang tàu điện ngầm thì tổng cộng mất hơn một tiếng.]
Hứa Tất Khâm: [Thế nếu tự lái xe thì ?]
Nguyễn Gia Ngọc: [Bình thường thì bốn mươi phút. Nếu tính cả giờ cao điểm sáng tối, chắc cũng mất hơn một tiếng.]
Tuần Nguyễn Gia Ngọc nếm mùi tắc đường giờ cao điểm ở thủ đô, mấy kẹt cứng đường nhúc nhích nổi. Cô lờ mờ đoán ý định của , vội vàng gõ thêm một câu.
Nguyễn Gia Ngọc: [Không cần phiền , tự .]
Hứa Tất Khâm: [Danh cá nhân] Trần Túy Hứa Tất Khâm: [Đây là trợ lý Trần. Cô kết bạn , việc của cô sẽ do phụ trách.] Hứa Tất Khâm: [Đi phương tiện công cộng mệt lắm, cần thiết.]
Nguyễn Gia Ngọc mím môi, gõ một đoạn tin nhắn cảm ơn. Nghiêng đầu suy nghĩ một lát, cô thấy vẻ dư thừa nên xóa sạch, chỉ nhắn một chữ "Vâng".
Trợ lý Trần nhanh chấp nhận lời mời kết bạn của Nguyễn Gia Ngọc. Sau khi nắm rõ thời gian và tan của cô, liền im lặng lặn mất tăm.
Sáng sớm thứ Hai, Nguyễn Gia Ngọc và Hứa Tất Khâm cùng bước khỏi biệt thự. Ngay lập tức, cô thấy trợ lý Trần cạnh chiếc Lexus màu bạc.
Trần Túy chào hỏi Hứa Tất Khâm, mở cửa xe cho Nguyễn Gia Ngọc: "Mời Hứa phu nhân lên xe."
Đây là đầu tiên Nguyễn Gia Ngọc gọi là Hứa phu nhân, cả cô khó chịu yên: "Anh cứ gọi là Nguyễn Gia Ngọc là ."
Trần Túy mỉm : "Hứa phu nhân, như hợp quy củ ạ. Xin phu nhân vững, chúng xuất phát thôi."
Nguyễn Gia Ngọc đành bỏ cuộc, để mặc gọi thì gọi.
Hôm nay đường tắc lắm nên nhanh đến lầu Trâm Kim Tước. Trần Túy nhanh nhẹn xuống xe, mở cửa cho cô: "Chào Hứa phu nhân, chúc phu nhân một ngày việc vui vẻ."
"Cảm ơn trợ lý Trần, chào ." Nguyễn Gia Ngọc đáp lời cảm ơn đẩy cửa bước Trâm Kim Tước.
Còn tận ba mươi phút nữa mới đến giờ việc, quầy lễ tân một bóng . Nguyễn Gia Ngọc chọn một chiếc sô pha cạnh cửa sổ xuống, lấy điện thoại từ chiếc túi xách nhỏ , nhắn tin cho Vân Dĩnh.
Ốp lưng điện thoại của cô gắn một mặt dây chuyền đá bích tỷ hình nút thắt bình an cỡ chừng móng tay cái, cứ khẽ đung đưa theo từng nhịp gõ phím của cô.
Lác đác bắt đầu nhân viên chấm công. Nguyễn Gia Ngọc cảm nhận đủ loại ánh mắt chĩa về phía : tò mò , kinh ngạc , bỡn cợt cũng ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-7-song-gio-chuc-cho.html.]
Cô vốn quen với việc những ánh mắt như vây quanh nên chẳng hề bận tâm, chỉ kiên nhẫn đợi tin nhắn từ Vân Dĩnh.
Vân Dĩnh đỗ xe xong, mở khóa điện thoại. Thấy tin nhắn của Nguyễn Gia Ngọc, chị vội vàng gửi một tin nhắn thoại: "Gia Ngọc, em cứ đợi ở đó, đến ngay đây."
Nguyễn Gia Ngọc hiểu ý, dậy. Hôm nay cô diện một chiếc váy dài cổ chữ V màu hồng nhạt thêu chìm họa tiết hoa hồng, trông vô cùng thanh thoát nhẹ nhàng.
Vân Dĩnh đẩy cửa bước , thấy ngay Nguyễn Gia Ngọc liền tươi gọi: "Chào buổi sáng Gia Ngọc, hoan nghênh em gia nhập Trâm Kim Tước!"
"Chào chị Vân buổi sáng, em cảm ơn chị ạ." Nguyễn Gia Ngọc cất giọng trong trẻo đáp lời.
"Đi thôi, chúng lên tầng hai." Vân Dĩnh bước lên nửa bước, dẫn đường cho cô.
Trâm Kim Tước tổng cộng ba tầng. Bộ phận Thiết kế ở tầng hai với gian mở gồm mười mấy chỗ , trong đó vài chỗ còn trống.
Vân Dĩnh đưa tay chỉ về phía ba chỗ trống: "Em thì cứ tự nhiên chọn nhé."
Nguyễn Gia Ngọc để mắt tới vị trí cạnh cửa sổ. Vân Dĩnh bật : "Trùng hợp thật, chỗ đó ngay cạnh Tống Dã."
Một trai tên Tống Dã lúc tới. Cậu liếc Nguyễn Gia Ngọc một cái, đôi mắt cún con híp : "Giám đốc Vân giao mới cho em dẫn dắt nữa đấy ?"
Cậu tính cách hoạt bát, hai năm kinh nghiệm việc, xử lý các quy trình vô cùng trơn tru. Từ mùa hè năm ngoái, cứ hễ mới là Vân Dĩnh giao cho kèm cặp, cũng quen với việc từ lâu.
"Ừ, đây là đồng nghiệp mới của bộ phận Thiết kế chúng , Nguyễn Gia Ngọc. Chắc phiền chỉ bảo cô ." Vân Dĩnh gật đầu, giới thiệu: "Gia Ngọc, đây là Tống Dã. Em vấn đề gì hiểu thì cứ hỏi nhé."
Nguyễn Gia Ngọc mỉm chào: "Chào Tống, là Nguyễn Gia Ngọc, mong chỉ giáo nhiều hơn."
"Đừng khách sáo thế, đều là đồng nghiệp cả mà." Tống Dã tháo chiếc túi đeo chéo bằng vải bạt xuống, cầm một cây bút bàn xoay tít lơ đãng giữa các ngón tay, khởi động máy tính: "Giám đốc Vân cứ yên tâm, em sẽ hướng dẫn cô chu đáo."
"Tốt." Vân Dĩnh . Mới bước vài bước, chị Tống Dã gọi giật .
"Giám đốc Vân, dự án 'Cuốn Rèm Châu' em thể giao cho mới ? Dự án mới khởi động tuần , thích hợp để quen với bộ quy trình." Tống Dã chỉ tay mục 'Cuốn Rèm Châu' bảng tiến độ dự án, ngước mắt hỏi.
"Cậu cứ đưa Gia Ngọc thủ tục nhận việc , để cô hiểu sơ qua về quy trình việc. Mười một giờ chúng lên phòng họp nhỏ tầng ba họp một lát, lúc đó sẽ bàn cụ thể về dự án ." Vân Dĩnh nâng cổ tay xem đồng hồ căn dặn.
Tống Dã gật đầu hiểu ý, sang gọi Nguyễn Gia Ngọc, đưa cô xuống phòng Nhân sự thủ tục.
Thủ tục nhận việc quá rườm rà. Nguyễn Gia Ngọc nhanh chóng lấy vân tay ở máy chấm công tầng một, nhận một chiếc thẻ nhân viên cùng một thùng nhỏ đựng văn phòng phẩm.
Vừa bước khỏi văn phòng phòng Nhân sự, cô tình cờ tiếng thì thầm to nhỏ truyền đến từ phía .
"Người chính là đích sếp Hứa chỉ định tuyển đấy ?" " , là cô đấy." "Đẹp thế , liệu ..." " thấy khả năng. Nếu là 'bình hoa' thì giữ việc ở Tập đoàn Hứa thị chẳng hơn , gần gũi dễ tiếp cận, việc gì cất công đưa sang bên ." "Ai chứ, hơn nữa..." "Hơn nữa cái gì?" Tống Dã chút gai tai, định lên tiếng ngăn thì Nguyễn Gia Ngọc nhanh chân hơn bước vòng trở , lạnh lùng lên tiếng hỏi.
Hai đương nhiên dám hó hé thêm nửa lời, giả vờ cúi đầu cắm cúi việc, chỉ hận thể đuổi cô cho khuất mắt.
Nguyễn Gia Ngọc cố tình theo ý bọn họ. Cô kéo một chiếc ghế gần đó qua, lười biếng xuống: "Có chuyện gì thì cứ rõ ràng mặt , đỡ để lát nữa mấy nghĩ ngợi lung tung."
Tống Dã tựa lưng khung cửa, nhịn đến mức ruột gan lộn tùng phèo. Công ty vài kẻ chuyên thích lưng khác, hai ở phòng Nhân sự chính là thành phần cộm cán nhất. Đồng nghiệp mới nể nang mà tẩn cho một trận, thật sự khiến hả hê hết sức.
Một trong hai cuối cùng chịu nổi áp lực, Tống Dã cầu cứu nhưng kết quả, đành tiu nghỉu lên tiếng: "Cũng chỉ là tin đồn thất thiệt thôi... Nghe sếp Hứa gần gũi nữ sắc, là cong..."
"Sếp Hứa?" Nguyễn Gia Ngọc ngơ ngác. Cô hứng thú với đời tư của khác, chỉ tại vị sếp Hứa quyết định chọn . Cô nghi ngờ là Hứa Tất Khâm, nhưng thấy thể nào trùng hợp đến thế .
"Là tổng giám đốc của Tập đoàn Hứa thị, Hứa Tất Khâm." Người còn thấy Nguyễn Gia Ngọc vẻ mặt mờ mịt liền lên tiếng giải thích.
"Hứa Tất Khâm?" Nguyễn Gia Ngọc lẩm bẩm, một ngọn lửa giận dữ bùng lên từ tận đáy lòng. Sao cô đến Trâm Kim Tước phỏng vấn, và lấy quyền gì mà tự ý can thiệp kết quả phỏng vấn của cô?
Lúc , Hứa Tất Khâm đang trả lời email thì đột nhiên một tin nhắn WeChat hiện lên. Anh cau mày thoát WeChat máy tính để tập trung soạn thảo văn bản.
Một tiếng , khi xử lý xong bộ email, cầm chiếc điện thoại đang úp bàn lên. Vừa mở WeChat, liền thấy tin nhắn của Nguyễn Gia Ngọc.
Nguyễn Gia Ngọc: [Tối nay Hứa rảnh , chuyện với một lát.]
Hứa Tất Khâm khẽ giật . Chần chừ một lát, gõ phím trả lời.
Hứa Tất Khâm: [Được, ăn tối xong gặp ở phòng khách tầng ba.]
Cô định chuyện gì nhỉ? Anh dậy khỏi ghế, mạc danh dâng lên vài phần mong đợi.