“Ai bảo chứ, nếu công chúa Lạc Nguyệt hòa , thì công chúa Tễ Nguyệt chắc chắn cả đời bước chân khỏi lãnh cung .”
“Hoàng thượng cũng quá nhẫn tâm .” Có thở dài.
Người dân thường nhiều suy tính phức tạp như quan . Họ chỉ mong cuộc sống yên bình, gia đình sum vầy, sợ chiến tranh. Vốn dĩ tin Đông Khánh mấy năm gần đây liên tục thôn tính các nước nhỏ xung quanh, ai nấy đều lo lắng Nam An sẽ rơi cảnh khói lửa.
Nay công chúa Tễ Nguyệt hòa , dân chúng đều thở phào nhẹ nhõm, ít nhất trong thời gian tới Nam An sẽ bình yên. Bởi , dân đều kính trọng vị công chúa rời xa quê hương .
Công chúa Tễ Nguyệt hy sinh bản vì Nam An chúng .
Từ xa vọng tiếng vó ngựa, dân Nam An ai nấy đều ngóng trông, hy vọng thấy dung nhan công chúa Tễ Nguyệt.
Đoàn xe Đông Khánh mấy ngày tiến thành, giờ đang hộ tống một chiếc xe ngựa chậm rãi tới. Ngược , đội hộ vệ của Nam An đẩy phía ngoài cùng. Thất hoàng t.ử phong tư tuấn tú cưỡi lưng ngựa, phía xe ngựa xa.
Chiếc xe ngựa mái vàng, tường hồng, bốn góc treo những chiếc lục lạc vàng tinh xảo, khẽ lay động theo nhịp xe. Gió nhẹ thổi, những dải lụa mỏng màu đỏ buông rủ xung quanh, che khuất bóng dáng tuyệt mỹ bên trong, khiến khỏi tiếc nuối.
Dân chúng đều tin rằng trong xe ngựa chính là công chúa Tễ Nguyệt, liền đồng loạt di chuyển theo xe, hướng về phía cổng thành.
Tiếng ồn ào náo nhiệt bên ngoài xe ngựa lọt trong. Vân Xu thầm ngạc nhiên, nàng từ nhỏ sống trong lãnh cung, từng gặp chỉ đếm đầu ngón tay. Hóa bên ngoài hoàng cung nhiều đến . Dù vén rèm, nàng vẫn cảm nhận khí náo nhiệt bên ngoài.
Tú Nguyệt hầu hạ bên cạnh xe, lo lắng hỏi: “Công chúa ? Có chỗ nào thoải mái ?” Từ hoàng cung đến đây nửa canh giờ , nàng sợ Vân Xu quen với việc xe ngựa xóc nảy.
“Tạm .” Vân Xu đáp lời. Bên trong xe ngựa lót đệm bông mềm mại, giảm bớt cảm giác xóc nảy khi di chuyển.
Đi thêm một đoạn nữa. Tú Nguyệt lên tiếng, giọng mang theo chút cảm khái: “Công chúa, cổng thành đến . Sắp tới chúng sẽ rời khỏi vương đô Nam An.” Nàng và Vân Xu sống ở hoàng cung Nam An mấy năm, dù ưa hoàng thất, lúc lòng nàng cũng thấy phức tạp.
Qua lớp lụa mỏng nơi cửa sổ, Vân Xu lờ mờ thấy bức tường thành xám xịt và cánh cổng lớn màu đỏ thắm. Chúng im lặng bảo vệ vương đô bao năm qua, tiễn đưa vô dân thường và quý tộc, hôm nay chuẩn tiễn công chúa Tễ Nguyệt hòa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-van-chung-me-hon/chuong-367.html.]
Vân Xu cuối cùng cũng cảm nhận sự thật rằng sắp rời . Bước qua cánh cổng , e rằng nàng vĩnh viễn thể trở Nam An. Nghĩ đến đây, nàng khỏi vén rèm xe, tận mắt ngắm phong cảnh quê hương cuối.
Ngoảnh đầu , cung điện nguy nga lộng lẫy trở nên mờ ảo. Chỉ còn những ngôi nhà ngói giản dị của dân thường lọt tầm mắt. Xung quanh là con đường nhỏ với dòng đưa tiễn, miệng ngớt chúc đoàn xe hòa thuận buồm xuôi gió.
Vân Xu khẽ mỉm với những dân đang chúc phúc cho . Mỹ nhân như ánh trăng rằm vén nhẹ tấm lụa hồng, khóe môi khẽ cong lên.
Khu vực ồn ào náo động bỗng chốc im lặng như tờ. Mọi ngơ ngác công chúa Tễ Nguyệt lộ diện, nghẹn lời câu nào. Trên đường phố hình thành một sự đối lập rõ rệt, một bên tĩnh lặng đến quỷ dị, bên vẫn ồn ào nhốn nháo.
“Chuyện gì ? Sao im hết ?” Người mới chen qua tò mò về phía xe ngựa, lập tức cũng chung phản ứng, ngơ ngác .
Khi tấm rèm buông xuống, dung nhan khuynh quốc khuynh thành một nữa che khuất. Người dân như kích thích, điên cuồng xô về phía .
“Tễ Nguyệt công chúa!”
“Công chúa! Xin đừng rời khỏi Nam An!”
“Công chúa, cầu xin hãy chúng thêm một nữa!”
Tiếng gọi ầm ĩ vang lên hết đợt đến đợt khác. Những may mắn thấy dung nhan công chúa đều nàng rời . Công chúa Tễ Nguyệt là của Nam An, cớ đến Đông Khánh? Nàng rõ ràng là công chúa của Nam An!
Vệ binh phát hiện động tĩnh vội vàng chạy tới ngăn cản đám đông đang kích động. Chuyện gì xảy ? Sao dân chúng nãy còn bình thường trở nên kích động như , hệt như lật đổ cả xe ngựa?
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
“Buông ! tìm công chúa!” Vệ binh tay cầm vũ khí, sức chống đỡ đám đông. Vừa lúc đó, liếc mắt về phía xe ngựa, tấm lụa mỏng vẫn lay động, trông gì bất thường. Chàng bực bội thu hồi ánh mắt.