Độc giả: [...]
[Nếu đây là nam nữ chính.]
[ sẽ thấy đang phát cơm tró, thơm quá!]
[ đây là nam chính và bạch liên hoa độc ác.]
[ chỉ , *** *** cái *** ***.]
[Ha ha ha ha các đang gì thế! Nối từ !]
[Lầu , ông còn ? buộc khâm phục định lực của các hạ.]
[Không , mấy là ít tiểu thuyết , loại tình tiết , cái là tại !]
Thấy độc giả phát biểu, các độc giả khác lập tức tò mò: [Gì thế gì thế!]
[Có cái gì mà VIP cà chua cao quý như !]
[Nói chi tiết xem nào!]
Độc giả dương dương tự đắc: [Mọi hiểu ? Cái gọi là motif! Viết nam chính nữ phụ độc ác mê hoặc , đợi nữ chính xuất hiện, nam chính nhận nữ chính mới là chân thiện mỹ thực sự, đá bạch liên hoa xa mười vạn tám ngàn dặm, thích nữ chính! Thế mới nổi bật sức hút của nữ chính nhà chúng chứ!]
Phải là, thoạt thì lý. mà... [ mà, cảm thấy bây giờ nam chính cũng Thời Vụ Thanh "chân thiện mỹ" mà.] Lãnh Thần "cà khịa" Thời Vụ Thanh đến mức nào ! Câu nào câu nấy đều nhắc nhở đối phương đừng diễn nữa! Nhìn thế nào cũng giống vì thấy cô chân thiện mỹ mới thích cô !
[...] Độc giả bỗng nhiên im bặt. Hồi lâu , cô cứng đầu : [Dù motif chính là cái motif , thích tin thì tùy.]
[Bọn tin.]
[, tin.]
[Y Y mới là nữ chính, dù vô lý thế nào, nam chính cũng thể thích Thời Vụ Thanh .]
[Ừ ừ.]
Độc giả ngờ khu bình luận đổi chiều, đều tin cô . Mặc dù, cứ cảm thấy những sự tin tưởng ... đều mùi tự lừa dối .
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-104-co-ay-co-tinh-hat-lech.html.]
Thời Vụ Thanh cảnh tượng mắt, rơi sự im lặng giống hệt độc giả. lý do cô im lặng là... cảnh tượng cũng quá hổ . Đây chính là uy lực của tổng tài bá đạo ? Giữa chốn đông , màng đến thể diện của bao nhiêu gia tộc, trực tiếp bắt họ xếp hàng để tạt rượu? Giống tiểu thuyết ghê. Được , đây đúng là tiểu thuyết.
Nhìn mấy cô thiên kim dám giận dám , còn thực sự uất ức ngoan ngoãn xếp hàng, Thời Vụ Thanh một nữa nhận thức sự lớn mạnh của Lãnh Thần. Người e rằng trong giới thượng lưu cũng là tầng lớp chóp bu . Thảo nào phản diện lật đổ , tiếc kiên nhẫn dùng ba năm để lấy lòng tin của Doãn Y Y. thật, nếu đây là tiểu thuyết ngôn tình, Doãn Y Y cuối cùng định sẵn sẽ chiếm trái tim Lãnh Thần, thì... chỉ thể , kế hoạch của phản diện chỉ là dã tràng xe cát mà thôi. Dù , như Lãnh Thần, bất kể ngoài mặt trong lòng đều thờ ơ với , thể thực sự yêu sâu đậm một chứ?
Thất thần một lát, cô thiên kim tiểu thư ban đầu hất rượu Thời Vụ Thanh ở đầu hàng, vẻ mặt nhục nhã đưa ly rượu . "Lãnh... Lãnh phu nhân, sai ."
Lãnh Thần nghiêng đầu, liếc Thời Vụ Thanh: "Cầm lấy."
“...”
Thời Vụ Thanh. Nói thật lòng, cô thật sự hất a! Bây giờ hất thì sướng đấy, đợi cô nữ chính vạch trần, Lãnh Thần bảo vệ cô nữa thì cô đám xé xác mới lạ!
"Nhanh lên." Giọng Lãnh Thần lạnh hơn. Thời Vụ Thanh nhận lấy ly rượu. "Động thủ."
“...”
Cô gật đầu, định tay thì thấy giọng từ tính của đàn ông: "Trước khi động thủ, mắng hai câu ."
"?" Thời Vụ Thanh. Không , đây là hiện trường dạy cô nữ phụ độc ác ?
Sắc mặt Hứa Nguyệt vốn khó coi, Lãnh Thần xong càng thêm khó coi. Xung quanh im phăng phắc, nhưng cô , chắc chắn ánh mắt của cả hội trường đều đang đổ dồn . Họ sẽ thấy cô sỉ nhục, lăng mạ, hất đầy rượu lên ... rời còn chút tôn nghiêm. Đến nước , Hứa Nguyệt hối hận vì nãy kiếm chuyện, nhưng... hối hận là hối hận, nhưng nếu cơ hội, cô nhất định sẽ trả nỗi nhục gấp trăm lên Thời Vụ Thanh! Đều tại cô , đều tại cô ! Giả vờ đáng thương cái gì chứ! Chưa hai câu ! Giỏi thế diễn viên ! Tiện nhân!! Đáng c.h.ế.t!!!
dù trong lòng c.h.ử.i rủa ác liệt thế nào, thực tế cô cũng dám ho he một câu, chỉ đành cúi đầu, che giấu sự hận thù trong mắt. "Vâng... em ." Giọng dịu dàng yếu ớt vang lên, đáp ứng yêu cầu mắng của Lãnh Thần. Hứa Nguyệt nắm chặt tay, cô mắng cái gì? Sỉ nhục thế nào? Đợi đấy, cô nhất định sẽ báo thù...
"Hung dữ với , cô đáng đời!" Chưa nghĩ xong, cô gái bắt đầu mắng. Nếu câu bằng giọng điệu chế giễu thì chắc chắn sẽ kéo thù hận, nhưng trớ trêu chủ nhân giọng giọng mềm mại dịu dàng, ngữ điệu cũng chẳng chút đắc ý nào, còn mang theo chút run rẩy, cứ như ép buộc mắng ... Nghe giống nũng hơn.
Giây tiếp theo, Hứa Nguyệt thấy vạt váy của hất lên chút rượu vang đỏ. Là vạt váy thật, lệch một tí tẹo thôi là dính giọt nào luôn. Còn nhiều bằng chỗ rượu lúc nãy cô tự sóng tay . Thời Vụ Thanh hất lệch?
Hứa Nguyệt kinh ngạc ngẩng đầu, đó thấy đôi mắt trong veo ầng ậng nước của cô gái. Trong đó hề chút bất ngờ nào. Cô cố tình hất lệch.
“...”
Hứa Nguyệt trong nhất thời, đầu óc đơ . Cô gái ôn hòa: "Hứa tiểu thư, đắc tội ." Cô đó, vẫn sạch sẽ tinh khôi, là dáng vẻ vô tội mà Hứa Nguyệt ghét nhất. mà... Liên hệ với vệt rượu váy, dù Hứa Nguyệt liên tục tự nhủ Thời Vụ Thanh chỉ đang giả vờ rộng lượng, giả vờ lương thiện thôi... Cô cũng khỏi nghĩ rằng, Lãnh Thần chủ, Thời Vụ Thanh vốn thể quá đáng hơn. nhẹ nhàng buông tha cho cô như .
Hứa Nguyệt cụp mắt, bỏ chạy.
---