Thời Vụ Thanh gì còn mắt mũi nào mà bình luận?
Cô dùng hết sức nhéo một cái mới tỉnh táo hơn chút.
Thời Vụ Thanh đến bên giường, Kỳ Loan, đầu tiên là luống cuống mất vài giây, đó mới run rẩy đưa tay cởi áo quần của đối phương.
[!!!]
[Tiện nhân c.h.ế.t !!]
[Tao thảo phạt cả dòng họ nhà mày!!]
[Thời Vụ Thanh - Nữ phụ gây buồn nôn nhất năm!]
[Ha ha, thấy cô với kỹ nữ lầu xanh cũng chẳng khác gì ]
Tay Thời Vụ Thanh chạm Kỳ Loan, đối phương mở bừng mắt, ánh mắt sắc lẹm chộp lấy cổ tay cô!
Thời Vụ Thanh sợ đến mức tim ngừng đập.
Kỳ Loan chỉ cô một giây nhắm mắt, buông tay cô . Giống như khoảnh khắc cảnh giác theo bản năng, nhận là cô thì an tâm mà ngủ tiếp.
Có chút kỳ lạ...
Thời Vụ Thanh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cô cởi áo ngoài của Kỳ Loan, cởi áo của chính , leo phía trong giường, đắp chăn mỏng lên, cứng đờ chờ đêm nay trôi qua.
Độc giả: [?]
Chỉ... chỉ thế thôi á?
Hết ?
Không gì thêm ?
Nhất thời, họ chẳng thể hiểu nổi rốt cuộc Thời Vụ Thanh cái gì.
Trong nguyên tác, nguyên chủ thể gần Kỳ Loan vì hễ chạm , sẽ cảnh giác tột độ và tỉnh ngay. Nguyên chủ đành giả vờ động phòng chứ thể thực sự tay.
Lúc đó độc giả xem đến đoạn đều hả hê vì quá sảng khoái.
đến lượt Thời Vụ Thanh ...
Cảm nhận đàn ông bên cạnh đang vô thức xích gần, Thời Vụ Thanh sợ hãi vội vàng co rúm góc tường.
Tay đàn ông chạm cánh tay cô, Thời Vụ Thanh gạt tay .
Hắn sáp tới, Thời Vụ Thanh lùi, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập vẻ hoảng hốt.
Độc giả: "..."
[Ơ, rõ ràng là Thời Vụ Thanh chủ động tay, cái tình cảnh giống như cô mới là ép buộc ?]
[... cũng ]
[Không hiểu, thật sự hiểu nổi, phát hiện những tình tiết liên quan đến Thời Vụ Thanh đều mù tịt]
[Không tại , dù Thời Vụ Thanh , nhưng cảnh vẫn buồn quá]
[Ha ha ha ha bà cô đơn ! Cái diễn biến quỷ dị gì thế ! Cười c.h.ế.t !]
[Cầu xin suy nghĩ nội tâm của Thời Vụ Thanh lúc ]
[Tránh xa bà (kinh hãi), đừng qua đây (sợ hãi), hu hu hết chỗ lùi (suy sụp)]
[Ha ha ha ha mặc kệ, cứ ]
Ở nơi Thời Vụ Thanh thấy, giá trị nhân khí của cô đang tăng vùn vụt, hiện tại lên đến tám nghìn.
Lúc cô đang vô cùng mong chờ trời mau sáng, cái đêm cô thể chịu đựng thêm một giây nào nữa hu hu!
Ngại quá mất.
Xấu hổ c.h.ế.t .
Chóng... chóng mặt quá.
Cuối cùng, tác dụng của men rượu, Thời Vụ Thanh mơ màng .
...
Ngày hôm .
Khi Kỳ Loan tỉnh dậy, đầu vẫn còn đau.
Hắn mở mắt ngay, nhưng ý thức dần dần tỉnh táo .
Kỳ Loan nhớ tin tức nhận hôm qua, nhớ sự đạo đức giả của Hoàng đế, nhớ việc say rượu, và nhớ thiếu nữ khuôn mặt kiều diễm uống rượu cùng , gục xuống bàn dùng đôi mắt trong veo sạch sẽ .
Kỳ Loan mở mắt, đáy mắt thoáng qua một nụ ý vị.
Uống cùng ...
Một mùi hương thanh mát thoang thoảng dễ chịu, Kỳ Loan hít nhẹ một , nhớ hương trầm trong phòng mùi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-13-ta-se-chiu-trach-nhiem-voi-nang.html.]
Không mùi ... Hửm???
Cơ thể Kỳ Loan bỗng chốc cứng đờ.
Hắn cứng ngắc đầu , thấy thiếu nữ đang co ro trong góc tường, khuôn mặt ửng hồng.
Một cánh tay trắng nõn của cô lộ ngoài, làn da như tuyết vô cùng chói mắt, nhưng đó lúc lốm đốm những vết xanh tím.
Bộ não của Kỳ Loan "Oành" một tiếng nổ tung!
Hắn, ... tối hôm qua ??!
"Ưm..." Như cảm nhận ánh của , thiếu nữ khẽ rên một tiếng, giọng mềm mại đầy tủi : "Đừng đến nữa... tránh ..."
Giọng cô khản đặc, cứ như thể... la hét lâu .
Kỳ Loan c.h.ế.t , cả hóa đá, khuôn mặt bốc khói!
Tình huống , tối qua gì , quá rõ ràng .
Hắn... mà ...
Trong suốt hai mươi năm cuộc đời, Kỳ Loan từng luống cuống đến thế, sắp là ai nữa !
Tuy đúng là chút tâm tư khác lạ với tân nương tử, nhưng mà... nhưng mà chính còn xác định rõ ràng, ... ...
Kỳ Loan vùng dậy bỏ chạy ngay lập tức, lý trí mách bảo cần tìm một chỗ để bình tĩnh .
đúng lúc , thiếu nữ khẽ trở , một bàn tay vô tình rơi trúng ngón tay .
"..." Kỳ Loan.
Nếu rời , liệu cô thức giấc ?
Tay cô mềm quá, cũng nóng quá, nóng đến mức m.á.u huyết trong như sôi lên.
Kỳ Loan im bất động, hồn vía bay mất một nửa.
thế vẫn đủ, thiếu nữ khi chạm tay , như kích hoạt ký ức cơ thể, đột ngột nắm chặt lấy tay !
"!!!" Kỳ Loan.
Cổ họng khô khốc dữ dội, xúc cảm mềm mại gần như khiến lập tức phản ứng.
Thiếu nữ siết c.h.ặ.t t.a.y , đẩy nhẹ về phía , đó rụt về góc tường.
Kỳ Loan câm nín.
Khi Thời Vụ Thanh tỉnh dậy, cô vẫn tìm ký ức tối qua. Rượu mạnh cổ họng cô khô rát đau đớn, cô đưa tay dụi mắt, định dậy.
cử động, chăn trượt xuống vai, cô liền cảm nhận ánh của bên cạnh.
Cô đầu, bắt gặp ánh mắt phần tối nghĩa của nam chính.
"..." Thời Vụ Thanh.
Xong xong xong... xong đời !
Nam chính bây giờ chắc chắn là khó chịu nhỉ!
Bị cô hủy hoại sự trong trắng!
Thời Vụ Thanh rụt về phía trốn tránh, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy chăn, lắp bắp : "Vương... Vương gia."
Kỳ Loan dời mắt , tai đỏ như nhỏ máu, khàn giọng : "Gọi tên ."
"Kỳ Loan." Thời Vụ Thanh cúi đầu, tiếng nhỏ như muỗi kêu.
"A Loan."
"Dạ?"
"Sau hãy gọi là A Loan... Ta sẽ chịu trách nhiệm với nàng." Giọng nam chính chút kỳ lạ, nhưng giống như đang tức giận chán ghét.
Thời Vụ Thanh cứ cảm thấy diễn biến gì đó sai sai, nhưng cô cũng sai kịch bản...
"A Loan." Cô đành ngoan ngoãn gọi.
"Tối qua..." Kỳ Loan một nửa, bất chợt nghĩ đến những vết tích cánh tay cô, trong đầu hiện lên vài hình ảnh tưởng tượng... Hắn mặt để đối phương thấy sắc mặt lúc , giọng càng thêm khàn: "Xin ."
"Vương gia cần gì xin ? Chúng vốn là phu thê mà." Thời Vụ Thanh tỏ thấu hiểu, trong lời còn mang theo vài phần thẹn thùng: "Sau Vương gia đối xử với thần hơn đấy nhé."
Câu giống như lời nũng nịu giữa tình nhân hơn là vin lầm của Kỳ Loan để đòi hỏi bằng sự áy náy.
Yết hầu Kỳ Loan chuyển động lên xuống, trong lòng nảy sinh những cảm xúc khó tả: "Ừ... Lăng Lăng."
Thời Vụ Thanh mở to mắt, sững sờ.
Lăng Lăng?
[Lăng Lăng?!]
[A chứ! Kỳ Loan! Mang não theo ơi! Mấy vết đó là do Thời Vụ Thanh tự nhéo đấy! Anh hề chạm cô ! Cô cũng là Lăng Lăng!]