[...]
[...]
[Mẹ kiếp, đàn ông ch.ó má, đều là đàn ông ch.ó má, c.h.ế.t hết !]
[Ai đến giúp Thanh Thanh với, tại , rốt cuộc tại .]
[Ngạt thở quá.]
[Thanh Thanh nữa a! Phiền c.h.ế.t ! Hỏi hỏi hỏi, hỏi ông nội mày! Không tình yêu là c.h.ế.t !]
[(Lửa giận bùng cháy.jpg)]
Môi Thời Vụ Thanh mấp máy. Lãnh Thần rõ tiếng cô, ghé sát gần, cố chấp . đó tên , chỉ là một âm tiết mơ hồ rõ, giống như "Y". Cô cuối cùng chẳng gì, ngất , khuôn mặt tái nhợt quá mức, sưng đỏ một mảng. Người phụ nữ khi ngất , ngay cả lồng n.g.ự.c phập phồng cũng yếu ớt đến đáng thương, Lãnh Thần đang trong cơn thịnh nộ, cũng khỏi một khoảnh khắc sinh hoảng sợ. Bởi vì trông quá giống c.h.ế.t . Anh khựng , đưa tay thử thở của cô, trái tim ngừng đập lúc mới tiếp tục đập trở . Sau cơn kinh hãi, cơn giận kìm nén bùng lên dữ dội. Lãnh Thần bế lên, động tác chút thương hoa tiếc ngọc.
...
Khi Thời Vụ Thanh tỉnh nữa, bốn bề tối đen như mực, cô cử động, đó vang lên tiếng xích sắt kéo. "?" Thời Vụ Thanh. Sao quen quen thế nhỉ?
"Mẹ, tỉnh !" Giọng non nớt đột nhiên vang lên bên cạnh. Thời Vụ Thanh giật . Lãnh Không bật đèn tầng hầm lên, hì hì đến bên cạnh Thời Vụ Thanh, ngẩng đầu hỏi: "Mẹ, thấy Tiểu Không, cảm thấy bất ngờ ?"
“...”
Cô thấy kinh dị thì . Thời Vụ Thanh mặt cảm xúc bé. Tiếp đó, cô thấy nụ mặt bé dần biến mất: "Mẹ, bây giờ đến với Tiểu Không một câu, cũng nữa ?”
“..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-141-mot-giay-bo-lo.html.]
Vẫn nhận hồi đáp, Lãnh Không , rót cho một ly sữa, đó bưng ly sữa đó, đến bên cạnh Thời Vụ Thanh. "Không .” bé : "Mẹ ngoan, là , cảm thấy Tiểu Không là gánh nặng, phiền phức nhưng Tiểu Không thể khiến trở nên ngoan ngoãn, thích Tiểu Không.”
“...!" Lời giống hệt biến thái khiến Thời Vụ Thanh lạnh sống lưng.
[?!]
[Lãnh Thần một đủ, còn để Lãnh Không đến hành hạ Thanh Thanh ?]
[Nó mới chỉ là một đứa trẻ thôi mà, Lãnh Thần nghĩ gì thế?]
[Đừng nữa, hai đều hắc hóa , lý trí gì với hắc hóa chứ.]
[Lo cho Thanh Thanh quá (Sụp đổ ôm đầu).]
"Con sẽ mềm lòng với ." Lãnh Không . Thời Vụ Thanh cử động, xích sắt phát tiếng leng keng. Tiếp đó, cánh cửa cách đó xa mở , Lãnh Thần mặc một bộ đồ đen, như t.ử thần, mang theo đầy lệ khí, bước . "Bố." Lãnh Không ngoan ngoãn gọi. "Con đang gì?”
“Tiểu Không hối hận." Lãnh Không vẻ mặt vô hại . Lãnh Thần gì nữa, lạnh lùng Thời Vụ Thanh. Lãnh Không hiểu đây là sự ngầm đồng ý, bèn ôm cốc, đến mặt Thời Vụ Thanh, giơ lên, giọng mềm mại: "Mẹ, Tiểu Không uống sữa, nếu ngoan ngoãn đút cho Tiểu Không, Tiểu Không sẽ lấy kim châm ." Nói , như ảo thuật, từ tay lấy một cây kim bạc dài bằng ngón tay.
“...”
Thời Vụ Thanh. Không, ! Thế giới bối cảnh hiện đại , còn kinh khủng hơn cổ đại thế!! Cho dù cô cảm thấy đau, cây kim đó cũng đáng sợ mà! Thời Vụ Thanh bây giờ nếu "bệnh tự kỷ", cảm nhận với thế giới bên ngoài xa lạ thì theo ! Kinh khủng quá !
"Sao cầm cốc?" Lãnh Không nghiêng đầu. Độ dài dây xích dài, đủ để Thời Vụ Thanh lấy cốc, nhưng cô chỉ Lãnh Không, hề động đậy. Một giây, hai giây. Biểu cảm của Lãnh Không dần trở nên đáng sợ. "Chẳng lẽ tưởng, Tiểu Không vẫn sẽ thương như ?"
---