Xuyên Nhanh: Vạn Người Ghét Phấn Đấu Trở Thành Nhân Vật Được Yêu Thích Nhất (No.1) - Chương 243: Phiên ngoại · Ám Diệt và Thần (2)

Cập nhật lúc: 2025-12-21 07:23:28
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy nhiên, những ngày gần đây gia nhập càng lúc càng đông, còn xuất hiện nhiều tin đồn về việc Chân Thần hiển linh. Người chơi liên tục cảnh báo bản nhẹ cả tin, nhưng cũng kìm mà vì thế mà tâm trạng rối bời.

Rất nhiều suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, một trong đó là: Nhiều đại lão gia nhập như ... là thật thì ...

Bị chằm chằm, Nguyệt Túc dường như hiểu lầm gì đó, áy náy: "Không quét sạch bộ thi trùng để giải quyết nguy hiểm, chỉ là nhiệm vụ đếm ngược quan trọng hơn, phần thưởng dành cho chơi thành , ngay cả cũng thể từ chối ."

Mặc dù chuyện lịch sự và ôn hòa, nhưng tất cả chơi đều hàm ý: bận, ngoại trừ của Ám Diệt thì rảnh mà giúp.

Lời thì m.á.u lạnh nhưng bình thường, ngược việc cứu Diệp Hoài trong cơn nguy khốn mới là bất thường...ở cái thời đại , cùng một tổ chức mà thấy c.h.ế.t cứu mới là chuyện cơm bữa.

Sự bảo vệ dành cho chơi của Ám Diệt lộ trong lời khiến một chơi thâm niên lâu bắt đầu d.a.o động.

"Đại lão Nguyệt Túc, thể gia nhập Ám Diệt ?"

Mọi vẫn đang chạy trốn về phía , ánh sáng chập chờn, đường hầm chật hẹp.

Nghe thấy câu hỏi, Nguyệt Túc nghiêng đầu, tính khí cực : "Đương nhiên là ."

Người hỏi ngờ đơn giản như , ngạc nhiên mừng rỡ: "Vậy bây giờ tính là gia nhập ?"

Thế cũng quá đơn giản !

Những khác cũng nghĩ như .

Tiếp đó, bọn họ thấy thiếu niên thực lực đáng sợ đến mức nghiền ép tất cả chơi mặt ở đây, đôi mắt xanh lam lúc bình tĩnh đến mức quỷ dị, dường như tâm tư nhỏ nhặt của đối phương thấu , nhưng chẳng hề bận tâm.

Nguyệt Túc thản nhiên : "Đương nhiên. Có điều, nhắc nhở một câu...kể từ khi gia nhập Ám Diệt, nhất cử nhất động của đều trong sự dõi theo của Thần."

"...”

Đáy lòng chơi chợt dâng lên một luồng khí lạnh. Có lẽ là ảo giác, thực sự cảm thấy xung quanh một đôi mắt vô hình đang xuống từ cao.

Nguyệt Túc : "Thần đang dõi theo mỗi một trong Ám Diệt, cố lên nhé. Nếu thể nhận sự công nhận của Người, Người sẽ ban cho sự che chở thực sự, còn thể thấy bản tôn của Thần nữa đấy."

Diệp Hoài nãy giờ vẫn im như thóc, đến đây nhịn mà hỏi: "Đại lão Nguyệt Túc, gặp Người ?"

Mặc dù gia nhập Ám Diệt, nhưng thật lòng thì niềm tin vẫn mạnh mẽ lắm. Sở dĩ gia nhập, trắng là để tìm cho một chỗ dựa tinh thần.

Câu hỏi của Diệp Hoài dứt, theo bản năng nhẹ bước chân , dỏng tai lên chờ đợi câu trả lời của đối phương.

Rõ ràng chỉ mới một giây trôi qua, nhưng họ cảm thấy như lâu giọng của thiếu niên mới vang lên: "Đương nhiên."

Đương nhiên.

Cậu gặp Thần.

Người chơi đều mở to mắt đầy kinh ngạc và cảm thấy hoang đường.

Thế nhưng đợi bọn họ suy nghĩ nhiều, phía nơi ánh nến chiếu rọi, một màu trắng xóa ngập trời đang lao tới với tốc độ cực nhanh!

"Là thi trùng!”

Diệp Hoài nín thở.

Lũ thi trùng nhiều đến mức lấp đầy cả con đường hầm rộng lắm, chúng nhúc nhích, quấn lấy , bò trườn, giống như một quả cầu tuyết khổng lồ lăn về phía chơi!

Mà phía họ, tiếng bò lổm ngổm cũng đang nhanh chóng áp sát!

"Mẹ kiếp!"

"Có điên !"

Trong cơn kinh hãi, ít chơi buột miệng c.h.ử.i thề.

Ngay đó, tất cả bọn họ đều hẹn mà cùng về phía thực lực mạnh nhất ở đây!

"Đại lão Nguyệt Túc, bây giờ?"

Nguyệt Túc thả Diệp Hoài xuống, định gì đó thì lũ thi trùng phía xuất hiện trong tầm mắt chơi!

Số lượng của chúng gấp ba lúc ban đầu! Cũng chất chồng lên cao bằng trưởng thành!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-243-phien-ngoai-am-diet-va-than-2.html.]

"Sao thế... Tốc độ nhanh hơn gấp mấy chứ?"

" c.h.ế.t! c.h.ế.t!"

Trước đều chặn, chơi giống như đàn cừu non chờ thịt, chạy thoát, chỉ nước chờ c.h.ế.t!

Mặt mày ai nấy đều trắng bệch, thở dốc liên hồi.

Mắt thấy thi trùng ngày càng đến gần, bọn họ hoảng loạn hét lên:

"Đại lão Nguyệt Túc! Cứu với!"

" gia nhập Ám Diệt!"

" cũng gia nhập!"

"Cả nữa!"

Nghe tiếng kêu gào của , Nguyệt Túc nhếch môi một cách rõ ràng, giả vờ an ủi: "Yên tâm , sẽ bảo vệ mỗi trong Ám Diệt."

Lời thốt , những lên tiếng hoặc chuẩn t.ử chiến cũng đều nhao nhao thất thần, bày tỏ gia nhập Ám Diệt.

"Mọi tự bảo vệ cho .”

Nguyệt Túc , đó quanh dâng lên khí thế mạnh mẽ, uy áp khủng bố khiến chơi cảm thấy khó thở.

"Bùm!”

Thi trùng liên tục nổ tung, nhưng m.á.u và thịt vụn còn kịp b.ắ.n ngoài thì nổ thành tro bụi.

"Bùm!"

"Bùm!"

"Bùm!"

Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên ngớt, chơi tiếng nổ bao lâu, xung quanh mới yên tĩnh trở .

Tai bọn họ ong ong, cảm giác như sắp điếc đến nơi . Tuy nhiên chẳng ai thời gian để so đo chuyện đó, họ vội vàng quan sát tình hình thi trùng ở hai bên.

Hết .

Một chút màu trắng cũng còn.

Chỉ còn dấu vết cháy đen của vụ nổ.

Diệp Hoài kinh ngạc đến thất thanh: "Bị g.i.ế.c hết ... Vừa nãy, ít nhất nổ đến một tiếng đồng hồ chứ nhỉ? Đại lão Nguyệt Túc... mạnh quá!"

"Một tiếng đồng hồ?”

Bên cạnh, một chơi thất thần khác tiếp lời: "Không, ít nhất ba tiếng, cảm giác của sai ."

Ba tiếng đồng hồ.

Vậy rốt cuộc bao nhiêu thi trùng chứ?

Tất cả chơi đều trầm mặc, Nguyệt Túc mạnh đến mức quá đáng .

Bọn họ đầu , thấy thiếu niên lúc sắc mặt tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi, thở hổn hển, bộ dạng như cạn kiệt sức lực.

thế nào thì nguy cơ cũng giải trừ.

Diệp Hoài thở phào nhẹ nhõm, bước lên quan tâm: "Đại lão Nguyệt Túc, vẫn chứ? Chúng nghỉ ngơi một lát tiếp nhé."

"Không...

“ Nguyệt Túc ngước mắt lên, thần sắc ngưng trọng: " cảm nhận , vẫn còn mối nguy hiểm lớn hơn nữa."

...

 

Loading...