Thời Vụ Thanh chằm chằm, mặt thoáng qua một nét mất tự nhiên nhanh, đó nở nụ dịu dàng: "Tiêu công t.ử hỏi, bản Vương phi xin mạn phép đôi lời về kiến giải của ."
"Tiếng đàn của công chúa âm điệu cao vút, mang chí lớn chọc trời. Vĩ thanh leng keng tựa như chim non so cao thấp với bầu trời, khiến trong lòng trào dâng cảm xúc. Chỉ một khúc ngắn ngủi thể chí khí cao xa, kiên cường bất khuất của công chúa. Người khác tuy thể mô phỏng tiếng đàn , nhưng cái khí vận thì e là khó mà chép ."
Mọi mà ngẩn tò te. Nếu chính tai tiếng đàn của công chúa và thầm chê bai trong bụng, thì giờ chắc họ tin sái cổ là Trưởng công chúa đàn tuyệt đỉnh !
Vị Kỳ Vương phi , c.h.é.m gió thành thần thật!
Ngày thường chỉ đồn đại tiểu thư Thời gia tri thư đạt lễ, nào ngờ cô còn tài ăn và bản lĩnh mở mắt hươu vượn thế !
"Tiêu công tử, ngài ?" Thời Vụ Thanh xong một cách nghiêm túc, còn mỉm "nhắc khéo" Tiêu Trì.
Tiêu Trì cô chằm chằm, nụ môi đổi: "Hóa là , Vương phi thật giỏi nhận, Tiêu mỗ chỉ giáo."
Những khác cũng hùa theo. Kể cả hiểu về đàn, lúc cũng sẽ ai dại dột mà phản bác.
Tiêu Trì lui về chỗ , trong lòng lạnh liên hồi.
Thời Vụ Thanh phản ứng nhanh thật đấy. Câu trả lời bịa đặt rõ ràng như khiến thể nghi ngờ việc cô đàn. Cùng lắm họ chỉ nghĩ cô đang nịnh bợ Hoàng gia mà thôi! Ai thể ngờ rằng cô vốn dĩ mù tịt về đàn, chẳng cái gì chuyên môn chứ!
mà... tưởng thế là xong ?
Ba. Hai. Một.
"Ngươi là Kỳ Vương phi ? Ngươi đàn hơn ?" Tiểu công chúa tuy khen thì vui, nhưng cũng vì thế mà càng thêm kiêu ngạo. Cô bé nghĩ Thời Vụ Thanh khen như , chắc chắn là đàn bằng .
Thời Vụ Thanh nhẹ đúng mực: "Công chúa điện hạ, chỉ sơ sơ đôi chút."
Câu đó nghĩa là bằng cô bé. Sắc mặt tiểu công chúa dịu , đang định bỏ qua cho Thời Vụ Thanh thì bỗng thấy tiếng bàn tán từ :
"Tiếng đàn của Kỳ Vương phi, ngay cả Từ Tâm đại sư cũng từng khen ngợi đấy."
"Nàngấy đang giữ thể diện cho công chúa thôi, chứ nếu so thật thì ăn đứt Trưởng công chúa!"
"Đừng Trưởng công chúa, trong thiên hạ e rằng chẳng mấy ai bì kịp! Người là bản lĩnh thật sự!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-27-ty-thi-cam-ky.html.]
Trưởng công chúa càng càng giận, ngoắt nhưng thấy các quý nữ đều quy củ, chẳng tìm ai leo!
Cô bé trừng mắt Thời Vụ Thanh: "Đấu với bản công chúa một trận, ngươi dám ?"
Thời Vụ Thanh lắc đầu: "Công chúa..."
"Bớt nhảm! Ngươi mà đấu, bản công chúa sẽ bảo Phụ hoàng trị tội ngươi!" Trưởng công chúa điêu ngoa quát.
Hoàng đế vẫn luôn dung túng hành vi của tiểu công chúa, lúc thấy con gái , Thời Vụ Thanh: "Giai Nhi, đừng loạn nữa, con còn nhỏ. Kỳ Vương phi, hôm nay là tiệc sinh thần của Giai Nhi, ngươi cũng đừng so đo với nó."
Hắn thả lỏng cho tiểu công chúa càn là để mài bớt nhuệ khí của Kỳ Vương phủ. tiếng đàn của Thời Thư Lăng cũng từng qua, nếu so thật với tiểu công chúa thì mất mặt chỉ Hoàng gia.
"Phụ hoàng, ngay cả cũng thấy con bằng nàng ?" Trưởng công chúa tức giận dậm chân.
Ngay khi cục diện sắp thể cứu vãn, một quý nữ khí chất ôn nhu bước : "Bệ hạ, Công chúa điện hạ, năm ngoái thần nữ từng tỷ thí với Kỳ Vương phi một trận. Do cổ tay thương nên để Kỳ Vương phi thắng. Thần nữ về nhà khổ luyện cầm nghệ, hôm nay khó khăn lắm mới gặp Vương phi, nhân dịp tiệc vui của Công chúa, chi bằng để thần nữ và Kỳ Vương phi tỷ thí một phen, góp vui cho ạ? Công chúa điện hạ cầm nghệ xuất chúng, thể tùy tiện chứ?"
Quý nữ xong, khóe môi cong lên. Ả ngốc, công chúa rõ ràng ghét ai đàn hơn , ả dại gì mà đ.â.m đầu . Chỉ cần Kỳ Vương phi đồng ý, ả sẽ để Vương phi đàn . Đã là tỷ thí, Vương phi chắc chắn thể đàn qua loa, nếu sẽ mất mặt nhất tài nữ và Kỳ Vương phủ. Mà hễ đàn , công chúa chắc chắn sẽ thấy cướp mất hào quang và ghim thù!
Còn đợi Kỳ Vương phi đàn xong, ả sẽ cáo bệnh đột xuất đàn nữa! Đến lúc đó, bao nhiêu sự mất mặt thù hận đều đổ lên đầu con tiện nhân Thời Thư Lăng hết!
Hoàng đế ngẫm nghĩ thấy cũng : "Kỳ Vương phi thấy thế nào?"
Trưởng công chúa hừ một tiếng: "Cái !"
Chuyện đến nước , Thời Vụ Thanh thể từ chối nữa. khổ nỗi, cô đàn !
Đoạn là cốt truyện bắt buộc , nên Thời Vụ Thanh cũng ngạc nhiên diễn biến . Ngược , điều cô cần là mất mặt, là lộ cái sơ hở " đàn" ngay tại đây.
Vì thế, Thời Vụ Thanh cố gắng diễn tả tâm lý của nguyên chủ, chần chừ, nụ trở nên gượng gạo: "Chuyện ..."
"Kỳ Vương phi đừng chần chừ nữa, hãy để chúng mở mang tầm mắt." Tiêu Trì nhếch môi: "Hay là Vương phi nỗi niềm khó , cầm kỹ thụt lùi ?"
"..." Thời Vụ Thanh , thần sắc cứng đờ.