[?]
[??? Đây là trò gì nữa?]
[Không cô sớm đoán nam chính ngày sẽ g.i.ế.c nên chuẩn chứ? (Nghĩ xa quá )]
[Đừng đùa, khi đúng đấy.]
[Cái giả thuyết còn hợp lý hơn là ẩn tình gì đó.]
[Emmm lừa đúng là nghề đấy Thời Vụ Thanh! Ấn tượng của về cô ngày càng rõ nét , thực sự choáng váng.]
[Còn ? Nhìn xem bé thỏ ngây thơ lừa thành cái dạng gì ! Không tiếc đốt cháy nội đan, tự sát cũng cứu Thời Vụ Thanh! Thời Vụ Thanh tài đức gì chứ!]
[Khoan chuyện đó, đoán xem, Thời Hằng An thấy cuốn sách nghi là phía còn nhiều nội dung "sến súa" , liệu còn g.i.ế.c Thời Vụ Thanh ?]
[...]
[...]
[Không chứ? Tao ** cả nhà nó!!!]
Thời Hằng An cứng đờ một lúc, đó vẻ mặt lơ đãng mặt nhạt dần.
Hắn vô cảm lật sang trang tiếp theo.
[Hồng Lệ năm thứ ba, tháng ba, Xuân.]
[Ta sợ quá, thực sự sợ! Ca ca thật sự quái vật ăn thịt ?]
Nét bút non nớt. Bởi vì khi đó Thời Vụ Thanh đến mười tuổi. Tháng ba là thời gian bắt đầu ghi chép, nên tháng nhiều dòng nhật ký, đa phần là câu ngắn.
[Uyển Uyển dối, cũng ca ca.]
[Ca ca giận nên mấy năm nay đến tìm Thanh Thanh chơi.]
[Tại họ đều gọi ca ca là quái vật, tại cho tìm ca ca?]
[Ta mơ một giấc mơ, mơ thấy ca ca đang giãy giụa trong cơ thể quái vật, bảo cứu ... nhưng ...]
Trang tiếp theo.
[Hồng Lệ năm thứ ba, tháng năm, Hạ.]
[Lại gặp đó , trông thật lợi hại, mà thể bay !]
[Huynh quái vật là ca ca, ca ca quái vật ăn thịt !]
[Huynh giúp .]
[Kỳ lạ quá, thật sự như ?]
[ quái vật cũng đau mà.]
[ ca ca cũng đau mà.]
[ mà...]
[Ta tìm thấy ca ca, ca ca giống như , lén lút đến thăm , với , còn cho chơi đuôi nữa.]
Đó là chuyện của lâu lâu về , khi đó Thời Vụ Thanh còn nhỏ, còn sõi, cũng hiểu khái niệm "quái vật". Thời Hằng An lén gặp nàng, với nàng là ca ca, nàng bèn tin.
Đó là thời gian duy nhất Thời Vụ Thanh và Thời Hằng An chung sống hòa bình.
Sau , cùng với sự trưởng thành của Thời Vụ Thanh: “ca ca" biến thành "quái vật".
Thời Hằng An lạnh lùng những dòng chữ . Giọng văn hỗn loạn, câu từ lủng củng, thể thấy chủ nhân của những dòng chữ vô cùng hoang mang.
[Hồng Lệ năm thứ ba, tháng tám, Thu.]
[Ta ? Ta thật sự thể với cha ? ca ca cũng là con của họ mà.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-274-mot-su-that-kinh-hoang.html.]
[Hồng Lệ năm thứ ba, tháng chín, Thu.]
[Không, , Thần tiên ca ca đúng, cha và đều sợ quái vật, bây giờ , họ sẽ tin .]
[Ta lời Thần tiên ca ca.]
Đọc đến đây, tuy rốt cuộc xảy chuyện gì, nhưng cụm từ "Thần tiên ca ca" khiến Thời Hằng An cảm thấy vô cùng chướng mắt.
Hắn mất kiên nhẫn lật nhanh vài trang, bỏ qua những nội dung "Thần tiên ca ca".
[Hồng Lệ năm thứ bảy, tháng sáu, Hạ.]
[Ta sắp kiên trì nữa , đau quá.]
[Ta giao dịch là công bằng, nhưng đôi khi vẫn ích kỷ đa nghi, nghi ngờ Thần tiên ca ca lừa ... Bởi vì một , khi đưa đồ cho , ánh mắt giống như đang một miếng bánh ngọt ngon lành .]
[Hồng Lệ năm thứ tám, tháng hai, Xuân.]
[Thứ t.h.u.ố.c cho là thể kích thích linh hồn ca ca thức tỉnh, dùng hết ... bôi roi, bỏ trong thức ăn, bỏ trong đủ thứ.]
[Quái vật đau, , cảm nhận .]
[ khó để đồng cảm với , chỉ ca ca về.]
Đôi mắt đen của Thời Hằng An ngày càng âm trầm. Đồ vật, bánh ngọt, giao dịch, thuốc, linh hồn thức tỉnh...
Ngày càng nhiều từ ngữ khiến nhận , đằng Thời Vụ Thanh đang che giấu một sự thật kinh hoàng và khó tin.
Hắn lướt nhanh những nội dung phía :
[Đôi khi nghĩ, rõ ràng còn chẳng nhớ rõ dáng vẻ ca ca dắt chơi hồi nhỏ, tại cố chấp theo đuổi như ?]
[Không nữa, thể là ấm, hoặc cũng thể là chấp niệm chăng?]
[Từ khi gặp vị thần tiên đó, cả đời và ca ca thể tách rời... Tất cả thứ đều chứng minh điều đó.]
[Ca ca sẽ ghét .]
[Ta sợ quá.]
[Không còn cách nào khác.]
[Rất đau.]
[Đau quá.]
[Đau.]
[Ca ca...]
Những dòng ghi chép phía ngày càng ngắn, thậm chí từ nét chữ thể thấy sự run rẩy của .
Phía nữa Thời Hằng An hủy mất , xem nội dung tiếp theo.
chỉ với những nội dung phía , thấy quá nhiều cảm xúc tiêu cực của Thời Vụ Thanh.
Thời Hằng An bực bội gấp sách , chỉ cảm thấy cả như đang treo dây thép. Hắn khao khát đến bờ bên , sự thật là gì, nhưng lờ mờ sợ hãi bên là vực thẳm.
nếu gì cả, sẽ mãi mãi treo lơ lửng trong sự giày vò.
"Ngươi những gì?”
Giọng Thời Hằng An lạnh đến quá mức.
Giọng của Tiểu Hề còn lạnh hơn : "Ta sở thích trộm đồ của Thanh Thanh."
Ý là, cô bé từng xem trộm nên gì cả.
Thời Hằng An bèn thèm để ý đến cô bé nữa. Hắn bước đến bên giường, định đ.á.n.h thức Thời Vụ Thanh, trực tiếp ép hỏi chính chủ.
...