Xuyên Nhanh: Vạn Người Ghét Phấn Đấu Trở Thành Nhân Vật Được Yêu Thích Nhất (No.1) - Chương 288: "Người điên rồi sao?!”

Cập nhật lúc: 2025-12-25 08:22:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mẹ, con đau nữa, đừng .”

Thời Vụ Thanh dám mắt Thời Hằng An, nhẹ nhàng an ủi Thời phu nhân.

Sắc mặt thiếu nữ rõ ràng tái nhợt đến mức khiến lo lắng cô thể ngất bất cứ lúc nào, mà vẫn kiên nhẫn dịu dàng an ủi khác. Cứ như thể nỗi đau của bản chẳng đáng nhắc tới, chỉ cần quan tâm vui vẻ, cô gì cũng cam lòng.

Khu bình luận ngập tràn nước mắt, còn Thời Hằng An cúi đầu, vẻ mặt rõ.

"Người đó bây giờ còn đến nữa ? Thanh Thanh, con cho , cầu xin Khương đại nhân, ngài chắc chắn cách bảo vệ con!"

Thời Vụ Thanh im lặng hai giây mới trả lời: "Sẽ ... Lần chia tay, mười năm mới tìm con."

"Mười năm ?”

Thời phu nhân trố mắt, rõ ràng hề thấy nhẹ nhõm chút nào vì câu .

"Không , mười năm còn dài mà . Chúng thể rời khỏi Ô Mộc, như sẽ tìm thấy chúng nữa..."

"! ! Rời khỏi Ô Mộc!”

Thời phu nhân hoảng hốt, chợt nghĩ điều gì, giọng vui mừng hơn hẳn: "Rời khỏi Ô Mộc cùng Khương đại nhân! Thanh Thanh, Khương đại nhân chắc chắn thích con, chỉ cần con đồng ý gả cho ngài , ngài chắc chắn sẽ..."

"Phập...“

Thời phu nhân kịp hết câu, n.g.ự.c trái truyền đến cơn đau nhói dữ dội.

Bà từ từ cúi đầu, thấy một cái móng vuốt dài giống của con đang xuyên qua trái tim .

"Mẹ!"

Thời phu nhân mấp máy môi gì đó, nhưng kịp thốt lời nào, bà ngã xuống, mất ý thức.

Thời Vụ Thanh cứng đờ tại chỗ. Vì quá kinh ngạc và thể tin nổi, đôi mắt cô mở to hết cỡ, trong đó phản chiếu rõ mồn một hình ảnh thiếu niên yêu quái đang cúi đầu.

Hắn lạnh lùng thu tay . Vài giọt m.á.u b.ắ.n lên mặt , chảy dọc theo gò má, nhỏ xuống y phục.

[Vãi chưởng!]

[?!!]

[Thời Hằng An g.i.ế.c Thời phu nhân !]

[Vừa những gì Thanh Thanh chịu đựng, vốn dĩ kích động , Thời phu nhân còn gì mà bảo Thanh Thanh đồng ý gả cho Khương Thông... Hắn mà kiềm chế mới lạ!]

[Ai quan tâm Thời phu nhân sống c.h.ế.t thế nào chứ! Chúng chỉ lo cho Thanh Thanh thôi! Bất kể Thời phu nhân đối xử với Thời Hằng An , nhưng đối với Thanh Thanh, bà vẫn là một !]

"Người điên ?!”

Tiểu Hề thể nhịn nữa, từ trong bóng tối nhảy , lao đến giường: "Người g.i.ế.c nàng ngay mặt nàng !"

Giọng thiếu nữ tai thỏ gần như rít lên!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-288-nguoi-dien-roi-sao.html.]

Thời Hằng An đáp, cúi , đặt tay lên đỉnh đầu phụ nữ c.h.ế.t, dùng sức bóp mạnh...

Tiểu Hề càng nhận thức rõ hơn Thời Hằng An điên thật !

Cô bé vội vàng che mắt Thời Vụ Thanh . Dưới lòng bàn tay, cô bé cảm nhận cơ thể thiếu nữ đang run rẩy kiểm soát. Thiếu nữ dường như gì đó, nhưng như quá lạnh, thốt nên lời. Tiểu Hề thể khẩu hình đó là: Ca ca.

Trong đôi mắt đỏ của Tiểu Hề lóe lên sự phẫn nộ tột cùng. Ca ca cái gì? Thời Hằng An xứng ? Hắn xứng để Thanh Thanh gọi lúc !!

"Bụp!”

Âm thanh như tiếng trái cây đập nát. Chất lỏng nhớt nháp b.ắ.n tung tóe khắp nơi, mùi m.á.u tanh nồng nặc lan tỏa trong căn phòng.

Cùng với mùi m.á.u tanh là sự im lặng c.h.ế.t chóc. Dường như... kể từ khoảnh khắc , điều gì đó sẽ đổi mãi mãi.

[...]

[Đau tim quá, ơi, đau tim quá.]

[Đổi sang cảnh khác thì sướng điên lên ... nhưng (Kinh hoàng) cái cảnh tượng là khoảnh khắc t.ử vong gì trời! A a a a dám tưởng tượng Thanh Thanh sẽ nghĩ thế nào!]

[Sớm g.i.ế.c muộn g.i.ế.c, chọn đúng lúc mà g.i.ế.c...]

[Vãi chưởng, bây giờ đến cốt truyện diệt môn đấy chứ?]

[!!!]

Thời Hằng An để ý đến Tiểu Hề, bình thản dậy, giọng điệu đều đều: "Thanh Thanh, bất kể em dùng cách gì, hãy để tìm thấy kẻ đó."

Chỉ là câu trần thuật. Không sự đe dọa. những gì còn đáng sợ hơn cả lời đe dọa gấp ngàn .

"Người tiếp theo sẽ là Tiểu Hề.”

Thời Hằng An nhẹ tênh: "Không bảo vệ cho em, đều c.h.ế.t ."

"Cho Thanh Thanh ba giây.”

“Thời Hằng An!”

“Ba.”

“Hai."

"Ca ca! Khụ khụ khụ...”

Thiếu nữ giường ho sặc sụa, dường như ho cả phổi ngoài. Hồi lâu , cô mới ngẩng đầu lên với ánh mắt tuyệt vọng: "Hắn Triều Nguyên , đừng tìm , sẽ nữa ..."

Triều Nguyên, đó là một địa danh xa lạ. Thời Hằng An : "Ta nhớ ."

Thời Vụ Thanh cúi đầu. Cô bất kể Thời Hằng An gì, cô đều ngăn cản nữa. Tay vẫn trong lòng bàn tay Thời phu nhân, cô khẽ : "Mẹ cũng sẽ nữa."

...

 

Loading...