3.
Ta cũng bảo vệ .
Ở bên cạnh cô, là sự tồn tại cũng cũng chẳng . Mọi việc đều nhận phản hồi nghiêm túc từ cô.
Ta diễn tả niềm vui của thế nào, thậm chí đầu tiên xuất hiện mặt cô, còn cố tình giả vờ lạnh lùng.
Ta là một con thỏ yêu trưởng thành , hình tượng mạnh mẽ, chín chắn sẽ khiến con an tâm hơn. Đặc biệt là khi hóa hình, tai thỏ của thu !
Ta từng tộc nhân khen dễ thương vô , giờ cũng "thỏ" trong mắt loài thường đại diện cho sự đáng yêu. Mà "đáng yêu" và "đáng tin cậy" chẳng liên quan gì đến cả.
Vì thế, càng nỗ lực thể hiện cái mác "mạnh mẽ" trong tính cách!
Ta bí mật của cô, sự tin tưởng của cô, giúp cô g.i.ế.c kẻ màn, bảo vệ cô một đời bình an.
... điều ngờ tới là... Thanh Thanh vì đôi tai thỏ mà nhanh chóng thiết với .
"Tiểu Hề, sờ ?"
"Tiểu Hề, đáng yêu quá!"
"Tiểu Hề Tiểu Hề..."
"Cùng lắm thì đổi với nhé?"
Thiếu nữ đôi mắt sáng như trời, đến lạ lùng, cô thăm dò đặt tay lên đầu cô: "Cậu xoa đầu nhé?"
"..." Ta.
"Tiểu Hề?" Cô chớp mắt.
Bề ngoài bình tĩnh và kiềm chế xoa một cái, miễn cưỡng trao đổi với cô. Thực tế thì... dù thực lực mạnh lên thể thu tai thỏ , vẫn luôn giữ đặc điểm ngoại hình .
Các ca ca rằng, nụ mất của thực cũng lúc tự nhiên . Ta vẫn , nhưng mỗi nụ giấu kín đều liên quan đến Thanh Thanh.
Ta thích ánh mắt cô , thích cô dịu dàng gọi là Tiểu Hề, càng thích cảm giác cô đối xử đặc biệt.
Rất khó diễn tả, nhưng cô bằng ánh mắt , gọi một tiếng "Tiểu Hề", đó là điều "tận hưởng" nhất mà thể tưởng tượng .
4.
Về Thời Hằng An.
Là con yêu quái ghét nhất. Không một trong những.
Sự ghét bỏ theo thời gian dần pha tạp thêm sự căm hận, oán giận, chế giễu, đồng cảm... và đủ loại cảm xúc khác.
Đồng cảm vì thương hại. Mà là vì hận. Vì hận, nên cao ngạo đồng cảm với .
Thật ngu xuẩn, ngay cả thứ nhất là gì cũng .
Ngay từ khi tùy tiện g.i.ế.c của Thanh Thanh, , con yêu quái dù qua bao lâu cũng sẽ bao giờ thực sự thứ .
Bởi vì bao giờ nhận rằng, thế giới cứ mạnh là gì nấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-326-ngoai-truyen-tieu-he-2.html.]
Hắn tưởng g.i.ế.c Thanh Thanh thì Thanh Thanh chỉ thể giam cầm bên cạnh, dần dần chấp nhận , một ngày nào đó sẽ quên tình cảm với . Sự ngông cuồng và tùy tiện cũng thể hiện trong nhiều cuộc đối thoại đó.
hiểu, giữa và Thanh Thanh, nắm quyền chủ đạo bao giờ là .
"Nếu một ngày Thanh Thanh quan tâm đến ngươi nữa, ngươi sẽ nếm trải nỗi đau tột cùng nhất thế gian." Ta từng chế giễu .
Còn Thời Hằng An chỉ nhếch môi nhạt, ác ý lan tràn: "Nếu Thanh Thanh quan tâm nữa, sẽ g.i.ế.c nó, nó dám ."
Nhìn xem. Vừa dè dặt lo sợ tự lừa dối bao.
Rõ ràng tự ti đến cực điểm, rõ ràng thể chấp nhận ngày đó đến, nhưng cứ dùng sự kiểm soát tuyệt đối để che đậy điều đó.
Kiên định quan tâm một ca ca như , Thanh Thanh sớm muộn gì cũng sẽ tổn thương - đây là điều tuyệt đối cho phép.
Vì thế, nhiều nhắc nhở Thanh Thanh đừng coi Thời Hằng An là quan trọng nhất nữa.
Thanh Thanh lúc sẽ an ủi ngược , bảo đừng lo lắng; lúc sẽ với về tầm quan trọng của ca ca đối với cô; còn phần lớn thời gian là im lặng.
Yêu hận giữa cô và Thời Hằng An, hiểu, nhưng từng vết sẹo chứng minh sự dây dưa thể gỡ bỏ giữa hai họ.
vẫn lượt cố gắng đổi suy nghĩ của Thanh Thanh.
Cho đến một , buổi sáng sớm, khuyên can Thanh Thanh, cô ôm lấy .
"Đừng qua loa với ." Ta lạnh lùng .
Thanh Thanh giận, cô dịu dàng và kiên nhẫn : "Thực ... Tiểu Hề, sớm hiểu , Thời Hằng An đối với là khác biệt, ?"
Cô "ca ca", mà "Thời Hằng An".
Trong khoảnh khắc đó, dường như hiểu điều gì, dường như chỉ cảm thấy oán giận và chua xót.
Tại ... tại thể là ?
" Thời Hằng An ..."
Cửa sổ mở, ánh mắt lạnh lẽo của bỗng thấy sương trắng bên ngoài.
Lời của khựng .
Đó là một buổi sáng sương mù.
Ta bỗng nhớ buổi sáng lâu về , và Thanh Thanh trong sương mù, cô xách đèn lồng, rõ ràng ngay bên cạnh , nhưng như xa tận chân trời.
Ta...
Ta nghĩ gì, những thứ phức tạp khiến buột miệng hỏi: "Đây là điều , đúng ?"
Không đầu đuôi, thốt một câu như . Ý nghĩa bên trong, ngay cả cũng hiểu rõ lắm.
Thanh Thanh đáp:
"."