"Vậy chúng lương đình chuyện." Thời Vụ Thanh cũng chẳng buồn thắc mắc nhiều, việc cấp bách bây giờ là bịt miệng Hồng Minh.
Hồng Minh theo lời Thời Vụ Thanh, liếc về phía cái chòi nghỉ mát giữa hồ. Lương đình bốn góc trơ trọi giữa hồ nước trong vắt, xung quanh là đàn cá cảnh bơi lội. Nhìn thế nào cũng... giống chỗ để bàn chính sự. Lại trông giống nơi trai gái hẹn hò, liếc mắt đưa tình.
“...”
Hồng Minh càng thêm hoang mang. Vừa nếu thật sự để Vương phi chạm , chắc cái cánh tay của cũng đừng hòng giữ ! Vương gia việc gì cũng lý trí đến đáng sợ, duy chỉ chuyện liên quan đến phụ nữ là dung túng giới hạn, thiên vị bất chấp lý lẽ.
Bây giờ... nếu cùng nàng chỗ đó "lời thì thầm"... Sống lưng Hồng Minh lạnh toát, dám đầu xem Vương gia đang bằng ánh mắt " gỏi" .
"Vương phi..." Hồng Minh giơ vỏ kiếm lên chỉ về một hướng khác: "Thuộc hạ thấy chỗ hợp để bàn chuyện hơn."
"Hả?" Thời Vụ Thanh ngơ ngác theo, đập mắt cô là... một bãi đất trống huơ trống hoác, nắng chiếu chang chang. Đến một cái bóng cây cũng . Đứng ở đó mà động tác mờ ám gì thì đảm bảo cách xa tám trăm mét cũng thấy rõ mồn một.
“...”
Thời Vụ Thanh chậc lưỡi: "Được ." Dù chính sự vẫn quan trọng hơn.
Hồng Minh lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Hai bãi đất trống. Hồng Minh mở lời : "Vương phi, chuẩn bất ngờ gì cho Vương gia? Cần thuộc hạ giúp đỡ ?"
Thời Vụ Thanh gật đầu: "Lúc nãy xe ngựa, Vương gia sai ngươi gì, ngươi còn nhớ ?"
"Thuộc hạ nhớ."
"Rất , bây giờ ngươi nhớ gì cả."
"...?" Hồng Minh.
"Nếu ngươi còn nhớ.” Thời Vụ Thanh mỉm đe dọa: “Thì sẽ vu oan cho ngươi ngay mặt Vương gia. Ví dụ như ngươi thầm thương trộm nhớ , ý đồ bất chính, lén lút sàm sỡ ... đại loại thế."
"?" Hồng Minh c.h.ế.t trân. Tim hẫng một nhịp, cau mày Thời Vụ Thanh đầy dò xét: "Vương phi, gì?"
"Ta sẽ hại A Loan . nếu hỏi cụ thể thì ngươi tuyệt đối nhắc chuyện đó với ." Kỳ Loan còn nhớ đoạn ký ức đó, tự nhiên sẽ hỏi chi tiết.
Thời Vụ Thanh nhấn mạnh từng chữ: "Được ? Đây tính là lừa dối, chỉ là ngươi chủ động nhắc thôi."
Hồng Minh hiểu ý nghĩa hành động của Thời Vụ Thanh. Hắn nhắc, chẳng lẽ Vương gia sẽ quên ? Hà cớ gì dùng... thủ đoạn đe dọa ?
Thú thực, khi Thời Vụ Thanh đe dọa, Hồng Minh cảm thấy lạnh gáy thực sự. Bởi , nếu Thời Vụ Thanh thế thật, Vương gia chắc chắn sẽ tin nàng. Chưa đến việc Vương gia thích nàng đến mức nào, chỉ cần ngoại hình của nàng thôi... e rằng ngay cả rõ phẩm hạnh của cũng sẽ nghi ngờ.
Vị Vương phi kiểu mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, nhưng Hồng Minh tin rằng bất cứ ai gặp nàng, cũng sẽ nảy sinh suy nghĩ nào khác hơn nàng. Nói một cách mâu thuẫn thì... đó là một vẻ liên quan đến dung mạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-62-vay-ta-se-vu-oan-cho-nguoi.html.]
Ánh mắt Hồng Minh d.a.o động: “Vương phi, thuộc hạ hiểu ý nghĩa việc của ."
"Ngươi cần hiểu." Thời Vụ Thanh tít mắt: “Vậy coi như ngươi đồng ý nhé! Cảm ơn!"
Nói xong, cô bỏ thẳng. Hồng Minh theo bóng lưng cô với vẻ phức tạp. Không ... thì . Trừ phi Vương gia chủ động hỏi đến.
...
Giải quyết xong mối họa Hồng Minh, Thời Vụ Thanh cảm thấy cuộc đời nhẹ nhàng hơn hẳn. Giờ cô chỉ cần đợi đến đại kết cục là xong!
Mà cái kết cũng chẳng còn bao xa. Qua bảng điều khiển của độc giả, Thời Vụ Thanh thấy Tiêu gia về phía Kỳ Loan, nhiều thế lực trướng Hoàng đế cũng chọn cách phản bội. Kỳ Loan và Hoàng đế giao tranh vài , phần thắng nghiêng hẳn về phía Kỳ Loan. Việc đoạt ngôi vị chỉ là chuyện sớm muộn.
Bên ngoài tranh đấu khốc liệt, gió tanh mưa máu, nhưng Thời Vụ Thanh ở trong Kỳ Vương phủ bảo vệ kín kẽ như tường đồng vách sắt, ngày tháng trôi qua vô cùng êm đềm.
Trong thời gian đó, cô còn tranh thủ cơ hội tung hỏa mù, đ.á.n.h lạc hướng độc giả rằng loại độc d.ư.ợ.c chỉ hại sức khỏe mà còn khiến cô mất giọng. , Thời Vụ Thanh vẫn từ bỏ kế hoạch giả câm!
Hết cách ! Bình thường còn thể giả vờ , chứ đến lúc đ.á.n.h đập tơi bời mà cảm thấy đau... thì diễn kiểu gì? Cô sợ tiếng gào khan của giống tiếng khỉ kêu mất...
Hệ thống cạn lời: "Ký chủ, cô nghĩ rằng cần phát tiếng, chỉ dùng cơ mặt và chân tay múa may là thể diễn tả cái sự đau đớn đến 'sống bằng c.h.ế.t' hả?"
“...”
Thời Vụ Thanh ngẫm nghĩ: “Hình như... lắm." Cái đề bài "sống bằng c.h.ế.t" độ khó cao.
"Vậy bây giờ?" Cô lướt xem cửa hàng một hồi, bỗng nảy ý tưởng: "Ta kỹ năng thôi miên 'Giọng Hải Yêu' mà? Đến lúc đó, sẽ thôi miên những xung quanh, khiến họ cảm thấy đang đau đớn tột cùng!"
Hệ thống suy tính một chút: "Khả thi. cô chú ý, tác giả chỉ miêu tả cô t.h.ả.m hại qua mắt khác, mà còn từ 'Góc của Chúa'. Ít nhiều gì cô cũng diễn một chút."
"Ừ." Thời Vụ Thanh gật đầu.
Hệ thống chốt: "Kế hoạch hảo. Chỉ trừ một việc là cô lỡ lừa độc giả rằng cô câm."
“...”
Thời Vụ Thanh cứng . , giờ là cô giả câm , mà là cô bắt buộc câm, nếu sẽ mâu thuẫn tình tiết. mà... câm thì dùng Giọng Hải Yêu kiểu gì?
Cô ôm đầu: "Vậy thì sẽ bán bất toại... nhầm, bán câm! Lúc câm lúc !"
Hệ thống: "...Cạn lời."