Xuyên Nhanh: Vạn Người Ghét Phấn Đấu Trở Thành Nhân Vật Được Yêu Thích Nhất (No.1) - Chương 81: Thích Tôi Đến Thế Sao?

Cập nhật lúc: 2025-11-28 15:05:47
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng với độ nhận diện cực cao của đàn ông vang lên, khiến cả đại sảnh một nữa rơi tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.

"?" Thời Vụ Thanh vẫn hồn câu đó, đột ngột , đầu từ từ mọc lên một dấu chấm hỏi to đùng. "?"

Nụ môi Giả Mộng Mai cứng đờ, nghi ngờ ảo thính.

Những tràng "ha ha ha" của độc giả cũng phanh gấp: [?]

[??]

[Không chứ?]

[Tình huống gì đây?]

[Lãnh Thần ghét Thời Vụ Thanh lắm mà? Đây là diễn vở gì?]

Trong lúc hàng vạn gương mặt đang ngơ ngác, bản Lãnh Thần cũng im lặng một chút. Thực chính cũng hiểu tại đột nhiên thốt câu đó. đối diện với đôi mắt sáng ngời như chứa cả dải ngân hà , cũng chẳng buồn nghĩ nhiều nữa.

Người đàn ông bất ngờ xoay . Bộ vest cắt may tỉ mỉ tôn lên vóc dáng cao lớn đĩnh đạc, khí chất cả tao nhã cao quý, ngũ quan như tượng tạc sắc sảo lạnh lùng khiến vô thức sinh lòng kính sợ. Dưới con mắt của bao , sải bước đến bên cạnh Thời Vụ Thanh, cúi xuống, nhẹ nhàng mà bá đạo bế bổng cô lên.

"...?" Thời Vụ Thanh càng thêm hoang mang. Hình như chỗ nào đó sai sai?

Trong lúc Thời Vụ Thanh đang nghệ mặt thì Lãnh Thần liếc cô, giọng cứng nhắc mà từ tính: "Muốn ngã xuống đất ?"

Hàng mi Thời Vụ Thanh khẽ rung, cuối cùng cũng hồn. Nhớ đến thiết lập nhân vật, cô lập tức rụt rè vòng tay qua cổ Lãnh Thần, lí nhí gọi: "A Thần..."

Giả Mộng Mai ở phía chứng kiến cảnh , nghiến răng ken két. Cô chạy vội theo, tức giận: "Anh Thần, thế? Anh cũng nghĩ là em đẩy cô ? Em thật sự ! Cô giả vờ đấy! Anh mà!"

Lãnh Thần hờ hững: "Ồ.”

“Anh Thần...”

“Em về , đừng theo nữa."

Anh lạnh lùng ném câu đó, ôm Thời Vụ Thanh sải bước thẳng ngoài. "Anh Thần!" Giả Mộng Mai trố mắt, thế ? Vừa Thần đối xử với Thời Vụ Thanh như thế!

Độc giả cũng chuyện gì đang xảy . [???]

[Có ai hiểu ? Giải thích hộ cái?!]

[...]

[...]

Thực tế chứng minh, chẳng ai hiểu cả. Thời Vụ Thanh cũng hiểu. Cô đàn ông ôm trong lòng nhưng chẳng thấy tí cảm giác an nào, còn nơm nớp lo sợ, lúc nào cũng lo ném xuống đất.

Người đàn ông dường như cũng nhận , khẩy: "Tim đập nhanh thế?" Thời Vụ Thanh mím môi. "Thích đến thế ?" Anh nhạt.

“...”

Thời Vụ Thanh. Được . Anh thì là . Cô dứt khoát nương theo lời mà diễn tiếp.

"A Thần, ..." Cô cẩn thận từng li từng tí : "Anh tin em ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-81-thich-toi-den-the-sao.html.]

Lãnh Thần nhướng mày. Dù đang bế một trưởng thành nhưng bước chân vẫn vững vàng nhẹ nhàng, thậm chí còn thể rảnh một tay gỡ cái dây buộc tóc sắp tuột của cô , ném lòng cô.

"Ừ." Một câu trả lời chẳng là khẳng định lấy lệ.

"Thật ?" Cô nở nụ , ánh mắt đến kinh ngạc.

Lãnh Thần một tay mở cửa xe, ném trong. "Tin cô? Cô tưởng ngu ?"

“...”

Thời Vụ Thanh.

Lãnh Thần tự ghế lái. Bình thường bao giờ tự lái xe, nhưng hôm nay bỗng nhiên thứ ba phiền. Ngồi ghế , vội lái xe mà nghiêng , ánh mắt dò xét đ.á.n.h giá cô gái ghế phụ.

Đối phương tự thắt dây an , khuôn mặt ngây thơ non nớt còn vẻ ỏng ẹo giả tạo ngày thường, đó là sự thấp thỏm chân thật. Đôi mắt linh động trong veo, khi lên xinh . Cô chẳng cần gì cũng thể khơi dậy khát vọng cháy bỏng của khác. Muốn... gần.

Lãnh Thần nheo mắt một lúc. Trong xe bật điều hòa, nhiệt độ giảm dần, Thời Vụ Thanh đến lạnh sống lưng. Cô quyết định chủ động xuất kích.

"A Thần, em thật sự cố ý ngã , là Cô Giả cô ..."

Lãnh Thần khách khí cắt ngang: "Đừng diễn nữa, diễn nữa là mai trong buổi họp báo sẽ cho cả thiên hạ cô leo giường mới nhà họ Lãnh đấy."

“...”

Thời Vụ Thanh. Cô nước mắt. Ai hiểu cho , gặp loại , bạch liên hoa khó diễn quá ! Cô nên phủ nhận tiếp ? Không nữa!

Thời Vụ Thanh im lặng một giây, đó vẻ đả kích lớn lắm, dáng vẻ mong manh sắp vỡ vụn, ai oán đối phương: "A Thần, chúng kết hôn ba năm , em vẫn luôn thích em, nhưng năm đó em cũng say rượu, em thật sự cố ý tính kế ! Lúc đó em thậm chí còn là ai! Tại cứ chịu tin em chứ?"

Vừa nhắc đến chuyện năm xưa, sắc mặt Lãnh Thần bèn sầm xuống. Bị tính kế, kẻ tính kế còn dựa đứa con để gả nhà họ Lãnh, đó là nỗi nhục cả đời của ! "Thời Vụ Thanh, nhất cô nên chuyện cho đàng hoàng khi hết kiên nhẫn!" Trong giọng của chứa đầy sát ý: "Đừng tưởng ông nội chống lưng là cô thể kê cao gối ngủ! Chỉ cần , thậm chí chẳng cần ly hôn, cũng thể khiến cô biến mất khỏi nhà họ Lãnh, biến mất khỏi thế giới !"

[Gia đình ơi, mở bài thế mới đúng chứ!]

[Vừa nãy chắc là vì mặt mũi Lãnh gia thôi... Dù Lãnh phu nhân cũng là leo giường lên, cũng mất mặt Lãnh gia.]

[ đúng, hợp lý .]

[Thoải mái ! Không hổ là nam chính, bá đạo!]

Thời Vụ Thanh thật sự dám thêm nữa, nam chính vốn bất mãn với cô, cô mà còn tác quái... thật sự sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t mất! Thời Vụ Thanh đầu cửa sổ, giả vờ vô cùng đau lòng, tội nghiệp đưa tay lau khóe mắt.

"Khóc ?" Giọng càng lạnh hơn.

"Không ." Thời Vụ Thanh lí nhí đáp.

"Cô tưởng ?" Lãnh Thần thu hồi ánh mắt, vô tình : "Sau đừng đến công ty nữa, còn dám đến đ.á.n.h gãy chân cô!"

Thời Vụ Thanh cảm thấy giọng điệu giống đùa. Cô cúi đầu, căng thẳng : "Vâng... Xin , hôm nay mất mặt ."

Ngoài dự đoán là đàn ông tiếp lời nữa. Ngược , giây tiếp theo, một tờ khăn giấy đưa đến mặt cô. "Lau nước mắt ." Giọng đầy vẻ ghét bỏ.

“...”

Thời Vụ Thanh nhận lấy.

 

Loading...