Xuyên Nhanh: Vạn Người Ghét Phấn Đấu Trở Thành Nhân Vật Được Yêu Thích Nhất (No.1) - Chương 87: [Thiên Uyên Thật Sự Lịch Sự Quá]

Cập nhật lúc: 2025-11-28 15:05:53
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng phanh gấp vang lên, cơ thể Thời Vụ Thanh kiểm soát mà lao về phía . Đồng t.ử cô mở to, trân trối chiếc xe đang lao thẳng xe đối diện. Không chứ? Không c.h.ế.t trong nhiệm vụ mà c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n giao thông lãng xẹt thế ?

Tim Thời Vụ Thanh treo lên tận cổ họng, nhưng đồng thời cô cũng cực kỳ lý trí nghĩ rằng, nguyên chủ và Lãnh Không thể xảy chuyện ở đây , nếu cốt truyện thể tiếp diễn, chỗ thậm chí còn chẳng là một điểm cốt truyện. Quả nhiên, giây tiếp theo, hai chiếc xe lướt qua trong gang tấc, hề va chạm.

Thời Vụ Thanh vững , thở phào nhẹ nhõm.

"Tiểu Không, chứ?" Cô sang Lãnh Không, tuy nhiên, ánh mắt liếc qua chạm bình luận…

[Hú hồn chim én, may mà đ.â.m .]

[Không chứ? Xe đối diện kiểu gì thế!]

[Khoan c.h.ử.i vội, mấy bà thấy miêu tả chiếc xe đối diện quen quen ?]

[Quen? Quen cái gì?]

[Từ từ...?]

[Vãi chưởng! Đây là xe của Lãnh Thần!!!]

[Vãi chưởng! Nam chính sắp gặp Y Y ?? Đột ngột thế á?!]

[Kinh ngạc ing.]

“...”

Thời Vụ Thanh. Cả cô như ấn nút tạm dừng, đến thở cũng quên mất. Cứu mạng! Đây là xe của phản diện!

"Mẹ, con ... Mẹ?”

“À ừ..." Thời Vụ Thanh hồn, lập tức giục quản gia: "Mau lái ! Nhanh lên!"

Quản gia đầu , ánh mắt khó diễn tả thành lời. Thời Vụ Thanh chẳng ông đang nghĩ gì, cô giờ cảm thấy t.ử thần đang đến gần: “Nhanh lên! Ông nội còn đang đợi đấy!"

Quản gia nheo mắt: "Phu nhân, cô đang sợ cái gì?" Ông nghiêng , chiếc xe một cái: "Trong đó phu nhân gặp ?"

“...”

Thời Vụ Thanh. Có cần nhạy bén thế ? Đang lúc Thời Vụ Thanh nóng như lửa đốt thì cửa xe đối diện mở , một đàn ông bước xuống. Tim Thời Vụ Thanh thót lên tận cổ họng, nhưng bước xuống phản diện mà là tài xế. Tim cô rơi xuống chỗ cũ, may quá may quá, cô bây giờ để phản diện thấy chút nào. , tâm trạng cô còn kịp thả lỏng thì thấy tài xế đến ghế , mở cửa xe! Người đàn ông trẻ tuổi ăn mặc giản dị nhưng khí chất cao quý cúi bước xuống xe, về phía bên .

“...”

Thời Vụ Thanh.

[Ủa? Nam thần cũng nhận xe nhà họ Lãnh ? Sao tự xuống xe thế?]

[Chưa chắc nhận , nhưng ai tinh mắt đều thấy cái xe đó đắt tiền bình thường, chắc nam thần nghĩ là trong giới.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-87-thien-uyen-that-su-lich-su-qua.html.]

[Cái tên Lãnh Thần cuồng công việc đó, giờ tăng ca ? Còn nhà tổ?]

[!!! Mấy bà ơi, mấy bà bảo Thời Vụ Thanh khi nào cũng ở trong xe ?!!]

[Á đù! Kịch tính đây!]

[Hê hê, ở thì càng , để Y Y rõ bộ mặt thật của "bạn " cô .]

[Y Y nhà chúng lương thiện quá, thương ghê.]

[Nếu Tiểu Bảo cũng ở trong xe thì càng tuyệt!! Y Y sẽ gặp đứa con mong nhớ ngày đêm !!]

[Hú hú! Hóng quá!!]

Thời Vụ Thanh thấm thía sâu sắc câu con thể đồng cảm với . Độc giả gào rú mong chờ, còn cô bây giờ chỉ đào cái lỗ chui khỏi thế giới .

Quản gia thấy xuống xe thì sững sờ, rõ ràng nhận đối phương. Nếu là bình thường, ông sẽ chẳng thèm để ý, nhưng vị chủ nhà họ Tư , trong cái giới bình thường, nãy ông , giờ cũng nữa . Nếu Lãnh Thần ở đây, đương nhiên Lãnh Thần sẽ mặt, nhưng Lãnh Thần ... Ánh mắt quản gia tối sầm , trong xe chỉ "Lãnh phu nhân" mắt, và "Cậu chủ nhỏ" giấu kín... rõ ràng, chỉ thể là ông mặt.

"Phu nhân nhất đừng lung tung, cũng trông chừng Cậu chủ nhỏ cho cẩn thận." Quản gia cảnh cáo một câu, đó nhân lúc Tư Thiên Uyên đến gần, mở cửa xe bước xuống, đồng thời đóng cửa xe ngay lập tức, chặn tầm từ bên ngoài.

Thời Vụ Thanh chẳng cần ông dặn, cô bây giờ hận thể ôm Lãnh Không chui tọt xuống gầm ghế! thế thì mất mặt quá... Mất mặt , quan trọng là mất hình tượng! Thế nên, cô chỉ đành "bất mãn" nhíu mày, nhưng "nhẫn nhịn" theo sự sắp xếp của quản gia, một lời.

Lãnh Không ôm cánh tay cô, ngẩng đầu cô, đôi mắt to chớp chớp. Thời Vụ Thanh hai giây, cuối cùng vẫn nhịn đưa tay bịt miệng Lãnh Không phù, yên tâm hơn hẳn.

...

Quản gia xuống xe, lịch sự và áy náy đến: "Tư tổng, con đường nhỏ hẹp quá, tầm khuất, suýt chút nữa đ.â.m , thật sự xin ."

"Không , là nên xin ông và Lãnh tổng mới ." Ngoài dự đoán của quản gia, vị chủ quý tộc danh tiếng ngang ngửa chủ nhà thương trường , tính tình đến bất ngờ. Khi xin , gật đầu, nho nhã lễ độ, phong độ ngời ngời, giọng chứa ý vô cùng chân thành. Giống hệt lời đồn bên ngoài. mà... thương trường như chiến trường, ai đơn giản chứ? Quản gia thầm nghĩ trong lòng, nhưng vẫn khỏi thêm vài phần thiện cảm với đối phương, dù bất kể Tư Thiên Uyên là thế nào, lời xin hiện tại của là thật.

"Tư tổng, chủ nhà hôm nay ở trong xe, nếu nhất định sẽ đích xuống gặp ngài." Quản gia . "Ồ?" Tư Thiên Uyên nhếch khóe môi: "Đã , phiền nữa.”

“Tư tổng khách khí ."

[Đang chơi thái cực quyền với .]

[Ha ha ha, nhưng mà thật, Thiên Uyên lịch sự thật đấy.]

[ á, chẳng tí giá nào luôn.]

[Lãnh Thần ở đây ? Thế trong xe...]

[!! Thời Vụ Thanh! Chắc chắn còn Tiểu Bảo!]

Thời Vụ Thanh trong xe quan sát, cũng thấy cuộc đối thoại của hai . Sắp ? Cô nghĩ thì kinh ngạc thấy đàn ông dáng cao ráo tự nhiên vòng qua quản gia, bước về phía chiếc xe . Đôi mắt trong veo mà mê hoặc xuyên qua cửa kính xe, thẳng cô.

 

 

Loading...