[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 105:•

Cập nhật lúc: 2026-06-17 15:14:37
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Việc bảo Lâm Hảo Vũ đến ngôi trường trung học , hòa đám học sinh thực sự mười bảy tuổi để học hành, cô chẳng dám mường tượng nổi. Cô thà rúc ở nhà học còn hơn, giáo viên chuyên nghiệp mà Tôn Thục Tuệ định mời về cho cô cũng từng giảng dạy tại đây cơ mà.

 

Không thể phủ nhận, khuôn viên trường cấp hai cực kỳ , nhưng cái đó đủ sức thuyết phục Lâm Hảo Vũ đến đây để cắm đầu học.

 

Tôn Thục Tuệ và Lâm Gia Hào trong trường quá lâu, loáng cái thấy hai dắt Lâm Khang Duệ bước .

 

Lâm Hảo Vũ ngó nghiêng một hồi ngạc nhiên hỏi: "Tiểu Thất, chẳng bảo em đ.á.n.h ?" Ngoài bộ đồng phục xộc xệch, nhóc chẳng lấy một vết xước.

 

Lâm Khang Duệ nhướng mày đắc ý, vẻ cực ngầu: “Lần đ.á.n.h lộn tập thể, cũng do em châm ngòi. Em là thấy chuyện bất bình nên tay tương trợ thôi, hai thằng nhãi đó đối thủ của em.”

 

"Con ngoan! Lần đ.á.n.h lắm! Ha ha ha!" Lâm Gia Hào mặt mày rạng rỡ, vỗ vai Lâm Khang Duệ đầy tự hào.

 

Tôn Thục Tuệ giải thích: “Lần Tiểu Thất thấy bạn học bắt nạt nên mới tay giúp đỡ.”

 

Lâm Hảo Vũ hiểu vấn đề, hóa là Lâm Khang Duệ gặp bạo lực học đường, cô liền tán dương: “Lâm Tiểu Thất, lắm!”

 

Lâm Khang Duệ ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, tự hào phổng mũi. Nếu cái đuôi, chắc giờ đuôi vểnh tít lên tận trời .

 

Tôn Thục Tuệ và Lâm Gia Hào cứ tưởng "đội quần" như khi, ai ngờ những mất mặt mà còn nở mày nở mặt. Hai vợ chồng hào hứng xin nghỉ học nửa buổi cho con trai coi như phần thưởng, cả nhà cùng mua sắm. Lâm Gia Hào quẹt thẻ sướng tay, Lâm Hảo Vũ cùng mami và Tiểu Thất thì thỏa thuê mua sắm. Mua sắm xong, cả nhà bốn còn ăn một bữa thịnh soạn. Đôi khi cũng ngoài đổi gió, thưởng thức món ăn nhà hàng, cuộc sống thế mới thi vị chứ.

 

Những ngày tháng êm đềm trôi qua, chớp mắt đến sinh nhật Lâm Hảo Vũ.

 

Ngay ngày sinh nhật, Lâm Hảo Vũ bồn chồn, háo hức. Vừa ngủ dậy, nụ môi cô nở rộ, rạng rỡ như ánh mặt trời.

 

"Ông nội, bà nội, hai bảo hôm nay cháu theo sự sắp xếp của ông bà, rốt cuộc là sắp xếp chuyện gì thế ạ?" Ăn sáng xong, Lâm Hảo Vũ chạy tìm Lâm Chấn Hoa và Lâm Lý Ngọc Trân. Hôm bà nội dặn là hôm nay cô giao phó cả ngày cho hai vị trưởng bối.

 

Lâm Hảo Vũ đoán già đoán non, ông bà định tặng quà sinh nhật siêu khủng cho . Mai là sinh nhật cô , ông bà bật mí một ngày cũng gì lạ.

 

Lâm Chấn Hoa hỏi: “Cháu lắm ?”

 

Lâm Hảo Vũ gật đầu cái rụp: "Dạ, cháu đang hóng lắm ạ." He he he, ngày mai cô sẽ chính thức trở thành nữ đại gia !

 

Lâm Lý Ngọc Trân điềm đạm : “Đừng vội, đợi lát nữa bà sẽ đưa cháu ngoài.”

 

Lâm Hảo Vũ thắc mắc: “Đi cơ ạ?”

 

Đến khi trong tiệm spa, Lâm Hảo Vũ vẫn còn ngơ ngác. Đi spa ngày sinh nhật? Ừm, cũng lý, cô thật lộng lẫy trong bữa tiệc trưởng thành của chứ.

 

"Lục , con." Tôn Thục Tuệ cùng, bà âu yếm vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, ánh mắt dịu dàng chất chứa những cảm xúc mà Lâm Hảo Vũ tài nào thấu.

 

"Mami, đang nghĩ gì thế?" Lâm Hảo Vũ cọ cọ đầu Tôn Thục Tuệ.

 

Tôn Thục Tuệ nở nụ hiền hậu: “Mami đang nghĩ gì thì con sẽ sớm thôi.”

 

Lâm Hảo Vũ nghiêng đầu suy nghĩ, hiểu nổi thì thôi , cô cũng chẳng cảm thấy gì bất an cả.

 

Làm xong gói chăm sóc sắc , Lâm Hảo Vũ cảm giác sắp "thăng thiên" đến nơi. Soi trong gương, cô thấy tỏa sáng rạng ngời. Mấy chị nhân viên spa khéo miệng, khen cô lên tận mây xanh khiến cô cứ lâng lâng, sướng ran cả . Sinh nhật là thế chứ.

 

Sau khi spa, thợ trang điểm, tạo mẫu tóc chuyên nghiệp chờ sẵn. Đến lúc , Lâm Hảo Vũ mới lờ mờ nhận gì đó . Cô Lâm Lý Ngọc Trân, hỏi: “Bà nội, ngày mai mới là sinh nhật cháu mà, hôm nay tóc, trang điểm cầu kỳ thế ạ?”

 

Nhìn tình cảnh hiện tại, Lâm Hảo Vũ bỗng thấy giống hệt chú lợn con tắm rửa sạch sẽ, chuẩn lên thớt!

 

Lâm Lý Ngọc Trân lắc đầu: “Trang điểm thế để dành cho tiệc sinh nhật ngày mai của cháu .”

 

Thôi xong, thế là đem bán thịt thật !

 

Trong lòng Lâm Hảo Vũ khỏi lo lắng, nhưng sang mami Tôn Thục Tuệ, bà nội Lâm Lý Ngọc Trân, cô dần lấy bình tĩnh. Cô tin thực sự bán như lợn con .

 

Lâm Lý Ngọc Trân vẫn luôn âm thầm quan sát biểu cảm của cô cháu gái thứ sáu. Thấy cô nhanh chóng lấy vẻ trấn tĩnh, chút hoảng loạn gặng hỏi lý do, bà thực sự bất ngờ và mừng rỡ. Cô cháu gái tâm lý vững vàng, gặp chuyện hoảng, như .

 

Lâm Hảo Vũ vốn dĩ nét trời phú, làn da trắng ngần mịn màng, đến lông mày cũng chẳng cần cạo tỉa gì nhiều, chỉ cần tô chút son lên đôi môi phớt hồng tự nhiên. Mái tóc đen nhánh, dài ngang lưng tạo kiểu công chúa, điểm xuyết vài bông hoa tươi. Khoác lên chiếc váy màu hồng phấn dài đến mắt cá chân, đôi giày cao gót, trông cô hệt như một nàng công chúa kiêu sa, xinh .

 

Lâm Lý Ngọc Trân hài lòng gật đầu: “Không tệ, màu hồng quả nhiên hợp với Tiểu Lục.”

 

Lâm Hảo Vũ xoay một vòng gương, ngắm nhan sắc lộng lẫy của , tâm trạng vô cùng vui vẻ. Cô vốn là yêu cái mà.

 

"Bà nội, chúng gặp ai ạ?" Lâm Hảo Vũ bất ngờ lên tiếng.

 

Lâm Lý Ngọc Trân cô: “Bà còn tưởng cháu định nhịn hỏi cơ đấy.”

 

Khóe miệng Lâm Hảo Vũ nhếch lên: “Dù cũng gặp, thà là ai để còn chuẩn tâm lý chứ ạ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-105.html.]

Lâm Hảo Vũ cuối cùng cũng chắc chắn một điều, cô sắp đem liên hôn !

 

Quả nhiên, thứ đời đều giá của nó.

 

Lâm Lý Ngọc Trân trả lời thẳng mà chỉ đưa gợi ý: “Là mà Tiểu Lục đấy.”

 

"Người cháu ạ?" Lâm Hảo Vũ Lâm Lý Ngọc Trân, sang Tôn Thục Tuệ. Bắt gặp nụ rạng rỡ và cái gật đầu quả quyết của mami, cô yên tâm. Nếu mami ưng ý đến thì đối tượng liên hôn chắc chắn tồi.

 

Vậy thì xem mặt thôi.

 

Người cô , rốt cuộc là ai nhỉ.

 

Người Lâm Hảo Vũ quen thì nhiều lắm.

 

Cô nghĩ nát óc cũng .

 

Cho đến khi cô theo chân các bậc trưởng bối đến điểm hẹn, bước căn phòng riêng bài trí trang nhã và thấy bà Từ, Trần Nguyệt Quân cùng với... Tạ đổng???!

 

Lâm Hảo Vũ hồ nghi nhà nhầm chỗ . Lâm Chấn Hoa và Lâm Lý Ngọc Trân thiết chào hỏi bà Từ, còn Tôn Thục Tuệ và Trần Nguyệt Quân cũng đang trò chuyện rôm rả, vẻ như hề nhầm nhọt gì cả?

 

Lâm Hảo Vũ chắc chắn rằng mơ.

 

"Có ai cho , cuộc gặp gỡ hôm nay là vì chuyện gì ?" Lâm Gia Hào mãi mới hồn, nhảy cẫng lên.

 

Lâm Hảo Vũ ba: "Ba ạ?" , nếu ba thì phản ứng như thế .

 

Lâm Gia Hào lúc mới lờ mờ nhận vấn đề, ông la oai oái: "Ngày mai con gái cưng của mới tròn mười tám tuổi mà!" Nói , ông nắm c.h.ặ.t t.a.y cô con gái bảo bối, định kéo cô .

 

"Gia Hào." Tôn Thục Tuệ vội vã bước tới ngăn cản. Không ngăn , Tạ đổng xuất hiện ở đây chứng tỏ xác suất đồng ý là cao. Nếu bỏ lỡ Tạ đổng, tìm đàn ông xuất chúng như cho Hảo Vũ nữa?

 

Tôn Thục Tuệ lén lườm Lâm Gia Hào đang phá đám một cái cháy mặt, hiệu cho ông hôm nay ngoan ngoãn một chút.

 

Lâm Gia Hào nào ngoan ngoãn, nhưng đằng Tôn Thục Tuệ chặn đường, đằng hai "ngọn núi lớn" Lâm Chấn Hoa và Lâm Lý Ngọc Trân án ngữ, ông còn đường lui, đành ngậm ngùi xuống.

 

Sau cú sốc ban đầu, Lâm Hảo Vũ chấp nhận sự thật với tốc độ ánh sáng: đối tượng xem mắt của cô chính là nắm quyền nhà họ Tạ - Tạ Tri Kính. Cuộc gặp gỡ giữa hai gia đình tổ chức trang trọng và nghiêm túc thế , chắc chắn để uống đàm đạo chuyện phiếm, mà rõ ràng là bàn chuyện đại sự. Tuy nhiên, trong lòng Lâm Hảo Vũ vẫn còn đôi chút nghi ngờ, thật sự là hai nhà định liên hôn ?

 

Đối tượng là Tạ Tri Kính, nghĩ nghĩ vẫn thấy quá đỗi hư ảo.

 

"Hảo Vũ, đây, cạnh bà ." Lâm Lý Ngọc Trân vẫy tay, bảo Lâm Hảo Vũ vị trí trống bên cạnh bà.

 

Lâm Hảo Vũ đưa mắt , chà, vị trí trung tâm luôn, còn bên là Tạ đổng. Sự sắp đặt quả thực quá lộ liễu .

 

Lâm Hảo Vũ hề kháng cự. Cô bước tới, định kéo ghế xuống thì thật bất ngờ, Tạ Tri Kính dậy, sải cánh tay dài, lịch thiệp kéo ghế giúp cô.

 

Lâm Hảo Vũ kinh ngạc trợn tròn đôi mắt vốn to tròn, sáng long lanh. Cô ngước Tạ Tri Kính. Khuôn mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng, khó gần quen thuộc, khó lòng đoán đang nghĩ gì. Thế nhưng, hành động của đủ để chứng minh một vài điều.

 

"Cảm ơn ngài, Tạ đổng." Lâm Hảo Vũ ngẫm nghĩ một chút, hề tỏ e lệ mà vẫn giữ thái độ bình thường đối đãi vị đại lão , đó ung dung xuống.

 

Những khác trong phòng chứng kiến hành động của hai , ngoại trừ Lâm Gia Hào , ai nấy đều nở nụ hài lòng. Một sự khởi đầu hảo, xứng đáng để kỳ vọng.

 

Khi tất cả an tọa, hai bên trao đổi vài lời hàn huyên khách sáo thẳng vấn đề chính.

 

Ý kiến của Lâm Hảo Vũ quan trọng, Lâm Chấn Hoa và Lâm Lý Ngọc Trân sẽ tự quyết định.

 

Về phía nhà họ Tạ, vẻ như Tạ Tri Kính đồng ý liên hôn. Bà Từ và Trần Nguyệt Quân bắt đầu bàn bạc chi tiết về hôn sự của Lâm Hảo Vũ và Tạ Tri Kính với vợ chồng Lâm Chấn Hoa và Tôn Thục Tuệ. Tất nhiên, ý kiến của Lâm Gia Hào cũng gạt sang một bên.

 

Lâm Hảo Vũ các vị phụ lời qua tiếng , hào hứng thảo luận đủ thứ. Đầu tiên, họ quyết định sẽ chính thức công bố tin đính hôn của cô và Tạ Tri Kính trong bữa tiệc trưởng thành của cô ngày mai. Hôn lễ thể tạm thời lùi khi cô nghiệp đại học, hoặc nếu , hai thể cưới sớm hơn, miễn là cả hai đều đồng ý. Sau đó, câu chuyện chuyển sang chủ đề quan trọng nhất: sính lễ đính hôn và là sính lễ cưới cùng của hồi môn.

 

Nghe đến đây, mắt Lâm Hảo Vũ sáng rực lên. Sính lễ và của hồi môn đúng là trọng tâm của trọng tâm, cô cho thật kỹ mới .

 

Sính lễ đính hôn thể giản tiện một chút, dù thì Lâm Hảo Vũ và Tạ Tri Kính cũng đám cưới ngay, chỉ mới đính hôn thôi. bà Từ và Trần Nguyệt Quân vô cùng coi trọng Lâm Hảo Vũ, sính lễ họ đưa vượt xa sức tưởng tượng của cô. Lâm Chấn Hoa cũng đáp lễ rằng nhà họ Lâm sẽ chuẩn một phần quà đính hôn tươm tất cho Lâm Hảo Vũ.

 

Lâm Hảo Vũ mà đầu óc cuồng. Cô nhẩm tính sơ sơ, ừm, sắp bỏ túi thêm trăm triệu nữa ?

 

Cô ngây ngốc sờ sờ lên đỉnh đầu, tự hỏi đầu vòng hào quang của Thần Tài giáng thế nữa.

 

Nghe tiếp đến phần sính lễ cưới và của hồi môn, đầu óc Lâm Hảo Vũ biến thành mớ bòng bong. Cô chỉ một điều: Nếu cô gả cho Tạ Tri Kính khi nghiệp đại học, tổng tài sản tương lai của cô dư sức "đòn bẩy" để với tới con tỷ tệ...!

 

Cái đám cưới , cô nhất định chốt đơn!

 

Nếu nhờ chút lý trí mỏng manh còn sót , lẽ Lâm Hảo Vũ mất kiểm soát mà hét toáng lên: Đừng đính hôn nữa, cưới luôn !

 

Lâm Hảo Vũ bấm mạnh móng tay lòng bàn tay, cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo để vô tình bật thành tiếng. He he he, lúc vui sướng tột độ, con khó mà kiềm chế , cơ mặt cứ tự động giãn thôi.

Loading...