[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 106
Cập nhật lúc: 2026-06-23 05:14:39
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Cô là lớn tuổi nhất trong những mặt ở đây. Lâm Chấn Hoa tỏ tôn trọng bà. Nói cho cùng thì Lâm Chấn Hoa và Từ Cô còn là đồng hương, sắp thành thông gia, nên cuối cùng Từ Cô là dứt khoát lên tiếng: “Hôn sự của Tri Kính và Hảo Vũ cứ quyết định như . Hảo Vũ, Tri Kính, hai đứa gì ?”
"Không ạ." Lâm Hảo Vũ đáp nhanh. Nói xong cô lập tức ngậm miệng , nếu cô thực sự sợ sẽ bật hai chữ "kết hôn" mất. Cô đúng là một kẻ hám tài mà!
Tạ Tri Kính nghiêng đầu Lâm Hảo Vũ, dường như đang quan sát nét mặt của cô. Lâm Hảo Vũ cảm nhận ánh mắt của , cũng sang , mỉm ngọt ngào với . Tạ Đổng Tạ Đổng, cảm ơn đồng ý liên hôn, để cô từ một phú bà biến thành đại phú bà.
Cuộc hôn nhân , cô thể nào hài lòng hơn nữa!
Những khác cũng đang quan sát tương tác của hai , đặc biệt chú ý đến Tạ Tri Kính.
"Không ." Tạ Tri Kính đưa câu trả lời giống hệt Lâm Hảo Vũ.
Từ Cô lập tức rạng rỡ: “Tốt.”
Phụ hai bên đều hài lòng với mối hôn sự , nhất là Tôn Thục Tuệ. Cảm giác của Tôn Thục Tuệ lúc thể chỉ dùng từ "bánh lộc từ trời rơi xuống" để hình dung nữa. Ban đầu Lâm Gia Hào tình nguyện lắm, nhưng khi xuống một cách nghiêm túc – dù ở đây ông chỗ xen lời – thì đầu óc ông cũng hề ngu ngốc. Để cô con gái cưng Hảo Vũ liên hôn với Tạ Đổng quả thực là một mối hôn sự quá tuyệt vời.
Chỉ tiền sính lễ và tiền đính hôn mà nhà họ Tạ sẵn sàng bỏ là đủ thấy họ coi trọng Hảo Vũ đến mức nào. Hơn nữa, thời ông cụ Tạ còn nắm quyền, nhà họ Tạ là chốn lành gì, nhưng bây giờ đầu là Tạ Tri Kính. Hảo Vũ gả nhà họ Tạ, ai dám cho cô sắc mặt, bởi vì cô đến để vợ của nắm quyền nhà họ Tạ, khác chỉ nước nịnh bợ cô mà thôi.
Cuối cùng, hai ngày mai kết hôn luôn mà là đính hôn , vài năm mới cưới. Ít nhất điều cho Lâm Gia Hào một thời gian hoãn xung, dù ông Lâm Hảo Vũ đang gả ngay lập tức.
Trong lòng Lâm Hảo Vũ chút rục rịch, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế . Mười tám tuổi lấy chồng và nghiệp đại học lấy chồng là hai chuyện khác . Cô cũng lo lắng vài năm nữa hôn sự sẽ biến. À , cô thực sự cần lo, lo lắng hai năm nữa Tạ Tri Kính xảy chuyện ngoài ý . Khối tài sản hàng tỷ thể để rơi tay Tạ Trọng Nghĩa !
Cô đính hôn với Tạ Tri Kính sẽ càng tiện cho cô nghĩ cách cứu hai năm . Lâm Hảo Vũ cảm thấy như .
"Chúng sang phòng bao bên cạnh một lát, nhường chỗ cho Hảo Vũ và Tri Kính, để đôi vợ chồng cưới trò chuyện với ." Từ Cô dẫn đầu dậy, Lâm Lý Ngọc Trân cũng lên theo. Sau đó, các bậc phụ cùng ngoài.
Tiếng đóng cửa phòng bao nhẹ đến mức gần như thấy, nhưng như gõ trống, trái tim nhỏ bé của Lâm Hảo Vũ run lên. Cô cuối cùng cũng nhận , trong gian hiện tại chỉ còn cô và vị đại lão Tạ Tri Kính.
Bình thường Lâm Hảo Vũ điềm tĩnh, thích ườn đến mấy, lúc cũng khỏi sinh chút căng thẳng. Không nhiều, chỉ bằng cỡ móng tay thôi.
Lâm Hảo Vũ đầu Tạ Tri Kính, tình cờ Tạ Tri Kính cũng sang cô, ánh mắt hai vặn chạm .
Tạ Tri Kính dời tầm mắt, Lâm Hảo Vũ cũng . Hai cứ thế , ai câu nào. Một giây, hai giây, ba giây, bốn giây, năm giây, sáu giây... Không qua bao nhiêu giây, Lâm Hảo Vũ chịu nổi , chớp mắt.
" thua ." Lâm Hảo Vũ đầu hàng, mặt mang theo nụ nhẹ nhõm, thấy một tia bực dọc nào.
Tạ Tri Kính cô đang gì: “Chúng thi đấu.”
Lâm Hảo Vũ lắc đầu: “Chuyện đó quan trọng, cứ coi như chúng chơi trò ai chớp mắt đó thua . Tạ Đổng, khả năng nhẫn nhịn của thật.”
Tạ Tri Kính gì.
Lâm Hảo Vũ đang . Nếu những tiếp xúc và tìm hiểu đây, chắc chắn cô sẽ nghĩ Tạ Tri Kính đang tỏ vẻ bất mãn, nhưng thực .
Lâm Hảo Vũ là kiểu tự chơi một cũng vui vẻ, giờ thêm một Tạ Đổng cũng ảnh hưởng gì đến cô. Ban nãy cô chỉ hoảng hốt một chút xíu thôi, giờ thì bình tĩnh , chẳng gì cuống cả.
"Tạ Đổng uống ? Đại Hồng Bào đấy, loại hiếm." Lúc nãy Lâm Hảo Vũ Lâm Chấn Hoa trò chuyện, nhắc đến loại hôm nay là Đại Hồng Bào từ cây ở núi Vũ Di, một cực phẩm vô cùng quý hiếm. Tương lai tiền cũng chắc uống loại ngon thế , cô tranh thủ uống nhiều một chút, uống cho đủ vốn.
Trà do chính tay Lâm Chấn Hoa cố ý mang đến. Vốn dĩ ông luôn cất giữ cẩn thận, bình thường bản cũng nỡ đem uống, thế mà hôm nay đặc biệt mang tới, đủ thấy Lâm Chấn Hoa coi trọng buổi gặp mặt với nhà họ Tạ thế nào.
Tạ Tri Kính đưa tay , : “Để .”
"Anh rót , cũng ." Có giúp, Lâm Hảo Vũ cầu còn . Đợi Tạ Tri Kính rót xong, cô vui vẻ ôm tách nhấp từng ngụm nhỏ. Cô sành đến mức rõ loại ngon ở điểm nào, nhưng nó thơm dễ uống, cô hài lòng. Quả nhiên là vua của các loại .
"Bánh hoa quế ngon lắm, Tạ Đổng ăn ?" Lâm Hảo Vũ nhón một miếng bánh hoa quế lên cắn. Thấy ngon, cô vốn kiểu thích ăn mảnh nên nhiệt tình mời Tạ Tri Kính. Có ăn cùng thì bánh hoa quế càng thêm thơm ngon.
"Không cần." Tạ Tri Kính chậm rãi thưởng thức Đại Hồng Bào, dường như hứng thú với món bánh hoa quế ngọt ngào.
Lâm Hảo Vũ lén lút nhếch khóe môi. Cô hiểu mà, Tạ Đổng giữ hình tượng bá tổng, cô cũng ép, ăn là thiệt thòi của thôi.
Đôi nam nữ phụ định đoạt hôn sự trông như thể đặc biệt đến đây chỉ để uống ăn bánh, những lời chẳng liên quan gì đến chuyện cưới xin. Cách hai chung đụng giống lạ, cũng chẳng giống quen, nhưng hề gượng gạo.
Lâm Hảo Vũ thả lỏng.
"Tạ Đổng, tại đồng ý liên hôn với ?" Lâm Hảo Vũ ngứa ngáy trong lòng, cô thực sự suy nghĩ của Tạ Tri Kính.
Tạ Tri Kính đặt tách xuống, Lâm Hảo Vũ, trịnh trọng : “ cô thấy thuận mắt, nên đồng ý.”
"Hả?!" Lâm Hảo Vũ bất ngờ câu trả lời ngoài dự đoán . “Chỉ vì thuận mắt, nên Tạ Đổng đồng ý liên hôn với ?”
Tạ Tri Kính : “Người thể khiến thuận mắt, ít.”
Lâm Hảo Vũ phì . Thấy Tạ Tri Kính lẳng lặng , cô nhe răng , để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, : “Thế thì đúng là tài giỏi thật!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-106.html.]
"Còn cô thì ?" Tạ Tri Kính đột nhiên hỏi cô.
Lâm Hảo Vũ ngạc nhiên , nghiêm túc suy nghĩ một chút, đó cũng trịnh trọng đáp : “Bởi vì trong nhà sớm muộn gì cũng sắp xếp cho liên hôn. Tạ Đổng, là một đối tượng vô cùng xuất sắc, hơn nữa, kết hôn xong sẽ nhận nhiều thứ, nên lý do gì để từ chối cả.”
Tạ Tri Kính: “Ừm.”
"Vậy là, chúng hiểu rõ suy nghĩ của đối phương , xin Tạ Đổng chiếu cố nhiều hơn." Lâm Hảo Vũ vươn tay giữa hai .
Tạ Tri Kính cúi đầu tay cô, ngẩng đầu lên, ánh mắt tĩnh lặng cô. Anh đưa tay mà : "Cô rửa tay." Câu mang theo chút cảm xúc nào, chỉ là một câu trần thuật.
Lâm Hảo Vũ trừng mắt: “Tuy cầm bánh hoa quế, nhưng lau tay . Anh xem , trắng trẻo sạch sẽ mà. Thôi , đợi chút.”
Vốn dĩ cô định dùng nước rửa tay, nhưng nghĩ đến đó là Đại Hồng Bào thì nỡ. Cô chuyển hướng, lấy nước lọc bên cạnh rửa tay, đó dùng chiếc khăn tay sạch sẽ lau khô những giọt nước.
"Bây giờ chứ?" Lâm Hảo Vũ một nữa vươn bàn tay trắng trẻo sạch sẽ , “Tạ Đổng, chúng bắt tay, hợp tác vui vẻ?”
"Ừm." Tạ Tri Kính cuối cùng cũng chịu đưa bàn tay tôn quý của .
Lâm Hảo Vũ cúi đầu, bàn tay lớn và bàn tay nhỏ nắm lấy , giống như cô thực sự đạt thỏa thuận hợp tác với Tạ Đổng . Cô rạng rỡ đầy thần thái. Thành công , tương lai chắc chắn cô sẽ trở thành một đại phú bà sở hữu khối tài sản hơn tỷ tệ, hắc hắc hắc~
"Minh San cho , Tạ Đổng mắc bệnh sạch sẽ, bệnh sạch sẽ của nghiêm trọng ?" Sau khi bắt tay, Lâm Hảo Vũ tự giác coi và Tạ Tri Kính là cùng một phe, chuyện với càng thêm tùy ý, tự nhiên.
Tạ Tri Kính trả lời trực tiếp mà : “Trong mắt , bàn tay lúc nãy của cô dính đầy vụn bánh hoa quế.”
Lâm Hảo Vũ: “...”
Cô tưởng tượng thử, nếu tay dính đầy vụn bánh nhớp nháp đòi bắt tay với cô, cô... cô cũng chịu nổi.
"Được , sẽ chú ý." Lâm Hảo Vũ nghiêm túc .
Tạ Tri Kính liếc cô một cái, im lặng gì.
"Tạ Đổng, bây giờ chúng là vợ chồng cưới đúng ?" Lâm Hảo Vũ thể yên lặng , Tạ Tri Kính im lặng thì để cô .
Mặc dù ngày mai mới chính thức tuyên bố chuyện đính hôn của Lâm Hảo Vũ và Tạ Tri Kính, nhưng sự chứng kiến của phụ đôi bên, hai quả thực đính hôn . Dù hiện tại chỉ mới bằng miệng, nhưng ở phòng bao bên cạnh, phụ hai nhà bắt đầu chuẩn sính lễ và quà đính hôn cho Lâm Hảo Vũ .
Tạ Tri Kính: “Ừm.”
Lâm Hảo Vũ nở nụ hào phóng với , chìa bàn tay trắng trẻo sạch sẽ : “Vị hôn phu, nhớ chuẩn quà sinh nhật cho em nhé, em đang mong chờ đấy.”
Tạ Tri Kính: “Được.”
Lâm Hảo Vũ chớp chớp mắt. Tạ Đổng thế mà đồng ý dứt khoát như ? Tuyệt quá, cô thực sự thể bắt đầu mong ngóng .
"Chỉ nhắm mắt mở mắt là đến ngày mai luôn." Lâm Hảo Vũ lời tận đáy lòng.
Tạ Tri Kính chủ động điện thoại di động to bản (cục gạch) của : “Có chuyện gì thì liên lạc trực tiếp với .”
Lâm Hảo Vũ tất nhiên cũng trao đổi điện thoại với . Bây giờ cô dùng điện thoại cũng quen tay , cô : “Không chuyện gì thì em sẽ phiền .”
Tạ Tri Kính hài lòng gật đầu.
Hai đạt sự ăn ý. Lúc bước khỏi phòng bao , ở phòng bao bên cạnh, đám Lâm Chấn Hoa cũng bàn bạc xong xuôi chuyện liên hôn của hai nhà. Buổi gặp mặt giữa nhà họ Lâm và nhà họ Tạ kết thúc trong sự hài lòng của cả đôi bên.
Tạ Tri Kính đưa Từ Cô và Trần Nguyệt Quân rời .
"Ông nội, ông định mang ấm về nhà ạ?" Lâm Hảo Vũ thấy Lâm Chấn Hoa bước phòng bao liền thẳng đến chỗ ấm , tò mò bước theo. Không ngờ ông chuyện !
Lâm Chấn Hoa mang vẻ mặt tự nhiên: "Đại Hồng Bào từ cây đấy, ông mang về còn thể uống thêm vài chén nữa." Ở nhà chỉ còn đúng một phần đủ pha một , Lâm Chấn Hoa nỡ lãng phí đang sẵn ở đây.
"Ông nội, ông đúng là hiểu thế nào gọi là cần kiệm tiết kiệm," Lâm Hảo Vũ khâm phục giơ ngón tay cái lên, thêm, “Nước Đại Hồng Bào uống ngon lắm ạ, cháu uống mấy chén liền.”
Lâm Chấn Hoa lộ biểu cảm đau răng, mắng Lâm Hảo Vũ: “Cháu thì thưởng thức nước gì, cho cháu uống đúng là trâu nhai mẫu đơn, phí của trời.”
Lâm Hảo Vũ đắc ý: “Không phí ạ, nước là để cho uống mà, cháu uống thấy vui là quan trọng nhất.”
Lâm Chấn Hoa cứng họng. Lời vẻ là ngụy biện, nhưng ngẫm , cũng chút đạo lý.
**Thư Sách*