[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 120:Ⓧ
Cập nhật lúc: 2026-06-23 23:52:59
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Hảo Vũ lơ đãng sang, liền cảm thấy hai mắt tỏa sáng. Vài đại mỹ nữ thành một hàng, đưa mắt đưa tình với cô, mỗi một vẻ mười phân vẹn mười. Đẹp, quá !
Thì chiêu thứ ba của Lâm Hảo Phỉ là mỹ nhân kế.
Lâm Hảo Vũ: Tim đập nhanh nha.
Lâm Hảo Vũ công nhận, một lắm mưu nhiều kế như Lâm Hảo Phỉ quả thực chút bản lĩnh, những tháng ngày ăn chơi trác táng đúng là uổng phí.
Con gái cũng thích ngắm mỹ nữ mà, huống hồ đây là mấy mỹ nữ mang phong cách khác cùng lúc xuất hiện. Người thì kiều diễm phóng khoáng, thì tao nhã cổ điển, thì thanh thuần vô hại, lạnh lùng như sương... Mấy vị giai nhân mỗi một vẻ, cạnh mang sức hút cực kỳ lớn, khiến cô hoa mắt chóng mặt, xuể.
, Lâm Hảo Vũ cô lẽ nào là hôn quân ?
Không, cô hôn quân, mới thèm rung động chút nhan sắc mà vung tiền đầu tư phim truyền hình . So với tiền của cô, mỹ nữ cũng dẹp sang một bên.
Không sai, Lâm Hảo Vũ cô chính là một cô gái tỉnh táo và lý trí như đấy!
Lâm Hảo Phỉ vô cùng hài lòng. Cô luôn quan sát sự đổi nét mặt của Lâm Hảo Vũ, quả nhiên, sức sát thương của mỹ nhân kế quá lớn. Dù là nam nữ, ai mà thoát khỏi ải mỹ nhân cơ chứ?
Thực ban đầu Lâm Hảo Phỉ định gọi mấy nam diễn viên đến dùng mỹ nam kế. Cô chỉ tuyển những nữ diễn viên xinh cho bộ phim sắp , mà còn cả mấy trai đủ phong cách. nảy ý định mỹ nam kế, cô lập tức dập tắt ngay. Dù Lâm Hảo Vũ cũng là vị hôn thê của nắm quyền nhà họ Tạ, nếu cô dám dùng mỹ nam kế với Lâm Hảo Vũ, bất kể là trong nhà nhà họ Tạ, cô đều gánh nổi hậu quả. Lâm Hảo Phỉ đành lùi một bước, dùng mỹ nhân kế với Lâm Hảo Vũ, ngờ Lâm Hảo Vũ dính chiêu !
Lâm Hảo Vũ thật đáng thương, mới trưởng thành còn kịp nếm trải hương vị của đủ loại soái ca thì đính hôn, quá thiệt thòi. Lâm Hảo Phỉ thầm thương hại Lâm Hảo Vũ vì tận hưởng sự tuyệt diệu của thế giới hoa lệ .
"Nhìn đến ngây đúng ? Bọn họ chính là những nữ diễn viên chị cất công tuyển chọn cho bộ phim của chúng đấy. Mỗi đều chọn dựa theo thiết lập nhân vật trong kịch bản, bảo đảm cực kỳ phù hợp." Lâm Hảo Phỉ khoe khoang.
"Vừa nãy chị còn là bạn bè, bây giờ thì lười giấu giếm luôn hả. Với , em đồng ý , phim của 'chúng ', là của chị." Lâm Hảo Vũ nhắc nhở cô .
Lâm Hảo Phỉ đắc ý : "Bởi vì phản ứng của em cho chị là em hài lòng, thì chị còn giấu giếm gì nữa? Hơn nữa, em cũng chị gì, chúng cần vòng vo."
Lâm Hảo Vũ thu hồi ánh mắt khỏi mấy vị đại mỹ nhân, với Lâm Hảo Phỉ: "Chị tìm bọn họ ở thế? Tìm mấy , chị cũng nỗ lực thật đấy, vận khí cũng nữa."
Lâm Hảo Phỉ : "Thực gom đủ mấy khó, chỉ cần tung tin , thiếu gì các cô gái xinh đến thử vai."
Hương Cảng lớn, nhưng diễn viên thì nhiều, cạnh tranh vô cùng khốc liệt. Ngoài dân bản địa, còn ít từ Đại Lục sang đây tìm kiếm cơ hội. Nam thanh nữ tú đếm xuể, ngoi lên trải qua bao vòng cạnh tranh. Trong giới giải trí, những diễn viên thể phất lên nhiều vô kể.
Mặc dù Lâm Hảo Phỉ chỉ là lính mới nghề, nhưng cô bối cảnh mạnh, tiền, tìm Đổng Tinh đóng nam chính. Đạo diễn cô tìm tuy quá nổi tiếng nhưng cũng tác phẩm tiêu biểu. Vì , dự án mà Lâm Hảo Phỉ khởi xướng trông khá đáng tin cậy. Chỉ vì một cơ hội lộ diện, nhiều diễn viên đến tham gia thử vai.
"Chị để bọn họ cùng học cưỡi ngựa với em, thấy thế nào?" Lâm Hảo Phỉ đề nghị.
Lâm Hảo Vũ lắc đầu từ chối: "Thôi khỏi, chị gọi bọn họ đến đây, chỉ để cho em xem mắt nhỉ."
Biểu cảm của Lâm Hảo Phỉ trở nên kỳ quái: "Sao em ? , chị còn định cho bọn họ theo chị đến đây học cưỡi ngựa. Chị là thành viên của câu lạc bộ, họ thể dùng thẻ của chị. Ít cũng học cho dáng một chút, đợi đến lúc phim bấm máy, bọn họ thể trực tiếp lên ngựa luôn. Quay xong sớm một ngày là tiết kiệm một ngày chi phí."
Lâm Hảo Vũ cạn lời. Cô suy nghĩ một chút, rặn một câu: "Ngũ tỷ, chị đúng là em bằng con mắt khác đấy." Không ngờ nghĩ cả cái cách tiết kiệm tiền !
"Chẳng là chị kiếm tiền dễ dàng gì , chỗ nào tiết kiệm thì tiết kiệm," Lâm Hảo Phỉ một cách thản nhiên. "Hảo Vũ, em thấy ? Thành ý của chị đủ lớn chứ. Chị đến mức , em còn đồng ý đầu tư cùng chị ?"
"..."
Lần Lâm Hảo Vũ lập tức từ chối Lâm Hảo Phỉ. Thành ý của Lâm Hảo Phỉ lớn đến mức nào, ai rõ hơn cô. Ngay từ đầu, Lâm Hảo Phỉ tỏ vô cùng đáng tin cậy, liên tục cô kinh ngạc. Để bộ phim , Lâm Hảo Phỉ thậm chí thể gạt bỏ hiềm khích đây với Đổng Tinh để hợp tác kiếm tiền. Chuyện , bình thường thật sự .
"Em thể suy nghĩ kỹ, ngày mai trả lời chị cũng muộn." Lâm Hảo Phỉ lùi một bước.
Lâm Hảo Vũ cảnh giác: "Chị còn chiêu gì nữa, lôi hết xem nào, cho em mở rộng tầm mắt."
Lâm Hảo Phỉ ghé sát Lâm Hảo Vũ, thì thầm: "Chị còn mỹ nam kế nữa. Nếu em thật sự xem, chị thể sắp xếp cho em, đảm bảo ai . Thể loại nào cũng , tùy em chọn."
Lâm Hảo Vũ: "..."
Ừm, thực ... cô cũng xem thử, khụ khụ!
, chuyện thể .
Lâm Hảo Vũ theo bản năng sờ sờ sợi dây chuyền mặt nhẫn đính hôn cổ, đầu óc lập tức trở nên tỉnh táo gấp vạn .
Ánh mắt Lâm Hảo Phỉ theo xuống , thấy chiếc nhẫn đính hôn Lâm Hảo Vũ đang cầm tay, tim bỗng giật thót, ngoan ngoãn ngậm miệng . Bất kể là ông nội nắm quyền nhà họ Tạ, đều cô thể đắc tội. Nhỡ Lâm Hảo Vũ động lòng, ... thì xui xẻo chính là cô !
"Em cứ coi như chị gì !" Lâm Hảo Phỉ lớn tiếng . Giây phút , chút ghen tị nho nhỏ của cô đối với việc Lâm Hảo Vũ đính hôn cùng Tạ đại lão tan thành mây khói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-120.html.]
Dĩ nhiên, trở thành phu nhân của nắm quyền nhà họ Tạ tuyệt, sẽ ngưỡng mộ. Lâm Hảo Vũ cũng đ.á.n.h đổi, thứ thì tất yếu mất thứ khác.
Lâm Hảo Phỉ cảm thấy bản hiện tại như cũng tồi. Quả nhiên, liên hôn muộn một chút vẫn hơn, thể tận hưởng quãng thời gian tự do vui vẻ lâu hơn. Hảo Vũ thật đáng thương.
Lâm Hảo Vũ bực bội lườm Lâm Hảo Phỉ. Suy nghĩ một chút, cô đột nhiên híp mắt : "Ngũ tỷ, đề nghị lúc nãy của chị vẻ thú vị đấy, em tò mò ."
Lâm Hảo Phỉ giật thót , nhũn cả chân: "Đừng đừng đừng, chị hươu vượn đấy! Mỹ nam chẳng gì thú vị ! Thật đấy, em tin chị!"
"Phụt, em trêu chị thôi~" Lâm Hảo Vũ đắc ý vì trò đùa thành công, vui vẻ nhếch miệng .
"..." Lâm Hảo Phỉ từ từ thẳng dậy, nửa chữ cũng dám hé răng nhắc đến mấy từ mỹ nam, ngay cả mỹ nữ cũng chẳng buồn nhắc nữa. Cô nháy mắt hiệu cho trợ lý dẫn mấy đang tạo dáng rời , đỡ cho Lâm Hảo Vũ thấy họ nhớ đến mấy trai gặp.
Lâm Hảo Vũ đến câu lạc bộ cưỡi ngựa để chơi đùa với Lâm Hảo Phỉ. Cô đến để học cưỡi ngựa. Cô trang đầy đủ từ đầu đến chân. Dưới sự hướng dẫn của huấn luyện viên, đầu tiên cô quen thiện với một chú ngựa tính tình ngoan ngoãn. Huấn luyện viên theo sát từng bước, xen kẽ giải thích các tư thế cưỡi ngựa...
Lâm Hảo Vũ học chăm chỉ, tiếp thu nhanh. Khi buổi học hôm nay kết thúc, cô thể cưỡi ngựa dạo một vòng nhỏ . Tất nhiên, vẫn cần huấn luyện viên dắt ngựa cho cô.
"Cưỡi ngựa vui thật đấy!" Lâm Hảo Vũ huấn luyện viên dạy cách thả lỏng và chăm sóc cơ thể khi cưỡi ngựa. Cô cũng hào hứng theo và thực hiện vô cùng xuất sắc. Lần cô đến cưỡi bạn ngựa tiếp.
"Em học xong ?"
Lâm Hảo Vũ ngẩng đầu lên : "Ngũ tỷ, chị vẫn còn ở đây cơ ?"
Lâm Hảo Phỉ: "Chị đợi em mà. Vừa nãy chị cũng cưỡi ngựa vài vòng ."
"Ồ."
"Hảo Vũ, em chuẩn về nhà ?"
Lâm Hảo Vũ: "Không, em tìm mami."
Sau khi Tôn Thục Tuệ đưa Lâm Hảo Vũ đến câu lạc bộ cưỡi ngựa, Lâm Hảo Vũ chờ đợi lâu nên bảo về . Tôn Thục Tuệ định spa , xong thì cùng con gái về nhà.
Bước chân Lâm Hảo Phỉ khựng , vội vàng bước theo. Cô sang Lâm Hảo Vũ, vẻ mặt cạn lời: "Hảo Vũ, em trưởng thành , còn bám thím tư thế?"
Lâm Hảo Vũ: "Em thích thế đấy."
Lâm Hảo Phỉ ngậm miệng. Cô đắc tội với Lâm Hảo Vũ ngay lúc nước sôi lửa bỏng .
Tuy nhiên, để khẳng định sự tồn tại của , Lâm Hảo Phỉ quyết định theo Lâm Hảo Vũ. Lâm Hảo Vũ đuổi miếng cao dán ch.ó , đành coi như thấy cho khuất mắt.
"Thím tư, để cháu xách túi cho." Khi Lâm Hảo Phỉ gặp Tôn Thục Tuệ ở thẩm mỹ viện, cô nhiệt tình trực tiếp giật lấy chiếc túi tay bà.
Tôn Thục Tuệ cảnh giác cô : "He he, Hảo Phỉ , cái túi của thím nặng , để thím tự xách là ." Tôn Thục Tuệ vươn tay lấy chiếc túi.
Tôn Thục Tuệ nghĩ Lâm Hảo Phỉ lòng , chỉ cho rằng cô đang rắp tâm đồ mưu gì đó. Bà luôn đề cao cảnh giác, sợ Lâm Hảo Phỉ giở trò .
Lâm Hảo Phỉ lòng kiêu hãnh của riêng . khi cần thiết, da mặt cô cũng dày lắm. Cô linh hoạt như đấy. Lâm Hảo Phỉ coi như thấy sự chán ghét của thím tư. Cô quyết tâm bám lấy Lâm Hảo Vũ , vì càng nghĩ, cô càng thấy Lâm Hảo Vũ chính là đối tác nhất do trời định!
Lâm Hảo Vũ mặc kệ cô . Cô khoác tay , ríu rít kể chuyện học cưỡi ngựa. Đứng , cô luôn khao khát chia sẻ mãnh liệt.
Tôn Thục Tuệ chăm chú lắng , phớt lờ Lâm Hảo Phỉ đang lẽo đẽo theo hai con. Cuối cùng, Lâm Hảo Phỉ quá giang xe cùng về nhà họ Lâm.
Động thái bất thường của Lâm Hảo Phỉ cũng thu hút sự chú ý của những khác trong nhà họ Lâm. Chuyện Lâm Hảo Phỉ đầu tư phim truyền hình rùm beng nhỏ. Chỉ cần dò hỏi một chút, ai nấy đều cô đang bận rộn chuyện gì. Phản ứng của cũng muôn hình vạn trạng.
"Hảo Phỉ, em đầu tư phim truyền hình, tìm đến chị? Chị là chị dâu cả của em, chị thể đầu tư cho em mà," Trần Thắng Đồng dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật , "Em cứ nhắm chằm chằm Hảo Vũ, bám riết lấy em xin vốn, nhưng Hảo Vũ đồng ý, em tìm chị ."
Bị Trần Thắng Đồng chặn đường, Lâm Hảo Phỉ đành dừng . Quan sát nét mặt của Trần Thắng Đồng, cô nở một nụ giả lả: "Chị dâu cả ngày nào cũng bận rộn như , lấy thời gian mấy vụ đầu tư nhỏ nhặt với em? Chị dâu việc lớn, em chỉ là đùa chút đỉnh thôi. Tôn Phật lớn như chị, em dám với cao."
Dù Lâm Hảo Phỉ tìm Lâm Hảo Hân hợp tác thì cũng tuyệt đối tìm Trần Thắng Đồng. Đương nhiên, Lâm Hảo Phỉ cũng sẽ tìm Lâm Hảo Hân, phòng thứ hai và phòng lớn vốn là kỳ phùng địch thủ.
Trần Thắng Đồng tiếc nuối : "Vậy thì tiếc quá. Hảo Vũ, em đồng ý hợp tác đầu tư với Hảo Phỉ? Chị Hảo Phỉ 'tam cố mao lư' (ba đến tận lều tranh) đấy. Em định nhận lời Hảo Phỉ ?"
**Thư Sách**