[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 147:¶

Cập nhật lúc: 2026-06-26 00:21:38
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Tri Kính ít , Lâm Hảo Vũ cũng lên tiếng, hai trông vẻ vô cùng yên tĩnh. Chính sự tĩnh lặng khiến Lâm Hảo Vũ cảm thấy an tâm. Yên tĩnh thật , chuyện thì sẽ sợ lỡ lời.

 

"Cô định cứ đây ngẩn mãi ?" Không qua bao lâu, Tạ Tri Kính mới lên tiếng hỏi Lâm Hảo Vũ.

 

Lâm Hảo Vũ giật thót, lập tức thẳng tắp, ngoan ngoãn quy củ hỏi: "Đi cơ?"

 

Ánh mắt Tạ Tri Kính lặng lẽ cô: "Cô quyết định ."

 

"Chúng tìm những khác chơi , gọi thêm nhiều một chút, đông mới náo nhiệt." Lâm Hảo Vũ cảm thấy hai ở riêng quả nhiên là quá mức tĩnh lặng.

 

Trác Ân thấy hai , lập tức phát hiện điểm bất thường. Anh âm thầm quan sát biểu cảm của cả hai, xác định một chuyện, đó chính là đại ca nắm bắt cơ hội để thể hiện, còn Lâm tiểu thư thì mang vẻ mặt hận thể tránh xa đại ca một chút. Rốt cuộc xảy chuyện gì ? Anh nghĩ nát óc cũng hiểu nổi.

 

"Anh Trác, trò gì vui ? Gọi thêm đông đông cùng chơi cho náo nhiệt." Hôm nay Lâm Hảo Vũ thực sự hẹn hò riêng hai với Tạ Tri Kính chút nào.

 

Đông ? Trò vui? Náo nhiệt?

 

Trác Ân đẩy gọng kính, lập tức hiểu ý của Lâm Hảo Vũ. Sau khi hỏi ý kiến Tạ Tri Kính, Trác Ân đề nghị chơi golf. Đến sân đ.á.n.h golf, đông ít đều , sân bóng vô cùng rộng.

 

Trác Ân gọi điện thoại rủ vài , chỉ cần ai rảnh rỗi là lập tức đồng ý ngay. Lâm Hảo Vũ nhớ đến Tạ Minh Quyên nên mời hai em Tạ Minh Quyên và Tạ Lập Cẩm.

 

Trác Ân thuyết phục Từ cô và bà Trần Nguyệt Quân cùng đ.á.n.h golf. Vận động cho sức khỏe thể chất và tinh thần, golf là môn thể thao phù hợp với lứa tuổi, nhân tiện đưa hai vị trưởng bối ngoài thư giãn một chút. Lâm Hảo Vũ bày tỏ sự tán thành tuyệt đối!

 

Đến sân golf, Lâm Hảo Vũ lập tức tìm Tạ Minh Quyên, cô đ.á.n.h bóng cùng cô . Tạ Minh Quyên đương nhiên là đồng ý ngay tắp lự. Hai tìm thêm hai nữa, bốn hợp thành một nhóm bắt đầu đánh. Sau khi bắt đầu chơi, Lâm Hảo Vũ liền ném Tạ Tri Kính đầu, trong lòng trong mắt chỉ còn niềm vui sướng khi vui đùa.

 

"Cô , Hảo Vũ và Tri Kính trông vẻ đúng lắm," Trần Nguyệt Quân nhỏ với Từ cô, "Hai đứa nhỏ là đang giận dỗi ?"

 

Từ cô tuy tuổi nhưng ánh mắt vẫn tinh tường. Bà quan sát kỹ đôi vợ chồng cưới cạnh , mặt mang theo nụ : "Nguyệt Quân , nếu hai đứa nó thực sự đang giận dỗi thì là chuyện , ngược còn là chuyện đấy. Có thể giận dỗi, chứng tỏ hai đứa còn xa lạ nữa."

 

Trần Nguyệt Quân sửng sốt một chút, đó cũng bật theo: "Nghĩ như , hình như đúng là chuyện . Con từng thấy Tri Kính giận dỗi với ai bao giờ. Trước đây con cứ lo lắng cho hai đứa, đính hôn thì đính hôn , nhưng thời gian gặp mặt và chung đụng bình thường vẫn quá ít."

 

Từ cô: "Những trưởng bối như chúng đừng tạo áp lực quá lớn cho bọn trẻ."

 

" những lúc, trưởng bối chúng cần đẩy một tay, đặc biệt là với tính cách của Tri Kính, đẩy thì , tính tình thằng bé lạnh lùng quá," Trần Nguyệt Quân con trai qua lăng kính của , nhưng cũng thừa nhận, Tri Kính tính tình quả thực lạnh lùng, khó mà cận, "Con thấy lúc nào cũng là Hảo Vũ chủ động, như ."

 

Từ cô khẽ thở dài, lời của Trần Nguyệt Quân lý. Tình cảm là chuyện của hai , một thì chủ động, chút gợn sóng, thời gian lâu dần cũng sẽ nhạt phai.

 

Trần Nguyệt Quân bất đắc dĩ, bà cũng thể đè đầu cưỡi cổ bắt con trai đối xử thiết với Hảo Vũ , đành : "Cô ơi, chúng cũng chơi bóng , hôm nay hiếm khi mới đến đây, chúng chơi cho thật vui, thư giãn một chút, cô cũng trổ tài cho bọn trẻ xem ."

 

Từ cô , lập tức hứng thú: "Được."

 

Từ cô tay, lập tức thu về một tràng trầm trồ ồ á, kèm theo đó là những tràng pháo tay rào rào. Lâm Hảo Vũ vỗ tay hăng nhất. So với Từ cô, nhóm bốn của cô là những tay "gà mờ". Mọi theo dõi Từ cô và Tạ Tri Kính đối đầu, thiên phú thể thao của một già một trẻ thật đùa . Cuối cùng Tạ Tri Kính giành chiến thắng.

 

Xem xong trận đấu , Lâm Hảo Vũ ngứa ngáy tay chân, nhóm bốn bắt đầu vòng đấu mới, càng đ.á.n.h càng hăng.

 

Tất nhiên, nguyên nhân chính là khi đ.á.n.h bóng, Lâm Hảo Vũ cần nghĩ đến việc ở riêng với Tạ Tri Kính. Cứ đ.á.n.h đ.á.n.h , hơn nửa ngày trời cứ thế trôi qua trong vui vẻ, tuyệt quá !

 

Vận động xong, Trác Ân sắp xếp cho cùng dùng bữa. Lâm Hảo Vũ chỉ cần mang theo mỗi bản theo là , vui vẻ bước khỏi t.h.ả.m cỏ sân golf.

 

"Lâm tiểu thư, đúng là cô , lúc nãy còn tưởng nhầm."

 

Lâm Hảo Vũ thấy huấn luyện viên Lương đang đeo túi gậy golf lưng, lộ vẻ kinh ngạc: "Huấn luyện viên Lương, cũng đến đ.á.n.h golf ?"

 

Huấn luyện viên Lương nở nụ tươi tắn, chỉ bạn cùng: " đến chơi cùng bạn."

 

Bạn của huấn luyện viên Lương thấy một đại mỹ nhân như Lâm Hảo Vũ liền nhiệt tình chào hỏi, còn hẹn Lâm Hảo Vũ cùng đến đ.á.n.h bóng.

 

Lâm Hảo Vũ mỉm , nhận lời, chỉ vài câu đơn giản với huấn luyện viên Lương vẫy tay chào tạm biệt, bước về.

 

"Hảo Vũ, trai là ai ?" Tạ Minh Quyên thấy một soái ca sạch sẽ, thanh sảng như huấn luyện viên Lương, hai mắt sáng rực lên.

 

Lâm Hảo Vũ: "Huấn luyện viên dạy lái xe của em."

 

Tạ Minh Quyên: "Huấn luyện viên của em nhan sắc bổ mắt quá mất, nếu hồi chị học lái xe mà một huấn luyện viên như , chắc chị học mất một năm mới lái! À , hai năm!"

 

Lâm Hảo Vũ phì : " là bổ mắt thật."

 

"Anh là huấn luyện viên của trường lái xe nào ? Hảo Vũ giới thiệu cho chị với." Mục đích của Tạ Minh Quyên rõ ràng.

 

Lâm Hảo Vũ hỏi: "Chị cần luyện lái xe ?"

 

Tạ Minh Quyên đáp: "Có thể chị cần học một chút."

 

Lâm Hảo Vũ: "..."

 

Bị Tạ Minh Quyên ngắt lời, Trác Ân cũng tò mò hỏi: "Lâm tiểu thư tìm vị huấn luyện viên ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-147.html.]

 

Lâm Hảo Vũ liếc Trác Ân, bình tĩnh đáp: "À, ba tìm cho đấy, huấn luyện viên Lương cực kỳ chuyên nghiệp."

 

Trác Ân: "..."

 

Trác Ân đầu đại ca Tạ Tri Kính, xem ba vợ tương lai của đại ca đang ý ngáng đường đại ca ?

 

Sau khi dùng bữa thịnh soạn, Tạ Tri Kính đưa Lâm Hảo Vũ về nhà họ Lâm. Trên xe, Tạ Tri Kính đột nhiên hỏi Lâm Hảo Vũ: "Cô thích vị huấn luyện viên đó ?"

 

"Cái g- khụ khụ khụ!" Lâm Hảo Vũ sặc nước bọt của chính , ho đến đỏ bừng cả mặt: "Anh gì cơ?"

 

Tạ Tri Kính chăm chú mặt cô: "Cô thích ."

 

Lâm Hảo Vũ cạn lời, đầu tiên chút khách sáo mà lườm Tạ Tri Kính một cái: " tất nhiên là thích huấn luyện viên Lương . Tạ Đổng, chúc mừng , khả năng quan sát nhạy bén của hề sai."

 

"Cô thích khuôn mặt của vị huấn luyện viên đó." Tạ Tri Kính đột nhiên thốt một câu như .

 

"!"

 

Lâm Hảo Vũ ngoắt sang Tạ Tri Kính, đó nhanh chóng dùng một tay che mặt, hồi lâu câu nào. Những đàn ông bên cạnh cô rốt cuộc , nào nấy khả năng quan sát đỉnh cao thế .

 

, kiểu đàn ông sạch sẽ, sảng khoái như huấn luyện viên Lương chính là hình mẫu lý tưởng của Lâm Hảo Vũ, ôn hòa vô hại, lên trông trong trẻo. Ba cô, Lâm Gia Hào, chắc chắn phát hiện sở thích của cô nên mới tìm huấn luyện viên Lương đến dạy cô lái xe.

 

Còn Tạ Tri Kính, chỉ chạm mặt một thấu .

 

"... thật sự thể hiện rõ ràng đến ?" Lâm Hảo Vũ rầu rĩ hỏi Tạ Tri Kính, bàn tay cô vẫn che mặt, chịu buông xuống.

 

Tạ Tri Kính trầm mặc .

 

Lâm Hảo Vũ lén lút xoay đầu, len lén liếc Tạ Tri Kính. Cô chẳng gì cả, Tạ đại lão vẫn mang dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng như thường ngày. Cô dần thả lỏng , từ từ khôi phục vẻ tự nhiên, suy cho cùng, thưởng thức khuôn mặt của một đàn ông cũng , đúng .

 

"Khụ khụ, thật chỉ là thưởng thức nhan sắc của huấn luyện viên Lương thôi, tính là thích. Giống như thấy những , những vật xinh tuyệt vời, tâm trạng cũng sẽ trở nên vui vẻ mà," Lâm Hảo Vũ phá vỡ sự im lặng, " mà Tạ Đổng lúc nào cũng dồn hết tâm trí công việc, chắc là thể hiểu tâm trạng ."

 

" , khi thấy cô, cảm xúc d.a.o động lớn, cô giống những khác." Tạ Tri Kính đầu cô.

 

Lâm Hảo Vũ sững sờ.

 

lúc đó, chiếc xe dừng cổng lớn nhà họ Lâm. Lâm Hảo Vũ và Tạ Tri Kính ở hàng ghế , hai vẫn duy trì tư thế chằm chằm nhúc nhích. Bầu khí thật sự chút kỳ lạ.

 

Tạ Tri Kính lẳng lặng đôi mắt cô: "Cô về đến nhà , Lâm tiểu thư."

 

"Hả? À ! về đến nhà !" Lâm Hảo Vũ nháy mắt bừng tỉnh, cô vội vã liếc Tạ Tri Kính, đối diện với đôi mắt đen láy sâu thẳm tĩnh lặng của , cô bình tĩnh : "Tạm biệt, Tạ Đổng. À đúng , chúc ngủ ngon."

 

Tạ Tri Kính: "Ngủ ngon, sẽ nhớ báo bình an cho cô khi về đến nhà."

 

Lâm Hảo Vũ vẫn giữ vẻ bình tĩnh gật đầu: "Được."

 

Lâm Hảo Vũ bình tĩnh tự nhiên tài xế lái xe rời . Cho đến khi chiếc xe khuất bóng khỏi nhà họ Lâm, cô vẫn ngây tại chỗ, hề động đậy. Nếu tinh ý quan sát, sẽ phát hiện đôi mắt cô lúc đang đờ đẫn vô hồn, hồn phách bay phương nào.

 

"Lục ? Sao con nhà mà đây hứng gió lạnh ?" Tôn Thục Tuệ bước , thấy con gái ngây ngốc một liền thấy khó hiểu.

 

"Mami?" Lâm Hảo Vũ chớp chớp mắt, cuối cùng cũng hồn.

 

Tôn Thục Tuệ đưa tay sờ trán cô, thấy sốt mới yên tâm, kéo tay Lâm Hảo Vũ nhà: "Con ? Hôm nay xảy chuyện gì? Có Tạ Đổng ?"

 

Lâm Hảo Vũ gật đầu, lắc đầu, khiến Tôn Thục Tuệ mà mù mờ chẳng hiểu .

 

Lâm Hảo Vũ kể cho mami , nhưng bắt đầu từ , hơn nữa bây giờ cô cũng đến mấy chuyện . Cô chỉ ngâm trong bồn tắm, tiện thể suy nghĩ một chút? Sau đó ngủ một giấc thật ngon, ngủ dậy thì chuyện cũng chẳng còn là chuyện gì to tát nữa.

 

"Không thì đừng nữa, hôm nay con chơi cả ngày cũng mệt , nghỉ ngơi cho mới là việc chính." Tôn Thục Tuệ xoa xoa tóc cô.

 

"Vâng , mami, bây giờ con buồn ngủ ." Lâm Hảo Vũ cảm thấy đầu óc cũng đang rối tung lên như một mớ bòng bong.

 

Tôn Thục Tuệ : "Mami bảo chuẩn nước nóng cho con, con đây đợi một lát nhé."

 

"Lâm Tiểu Lục, hôm nay em xem tivi ?" Lâm Hảo Phỉ đột nhiên xuất hiện như một bóng ma, giọng lạnh ngắt.

 

Lâm Hảo Vũ hề giật , ngay cả ngón tay cũng động đậy: "Chưa xem."

 

Lâm Hảo Phỉ lập tức trưng vẻ mặt oán trách: "Đã hứa là giúp đóng góp rating cơ mà?"

 

"Bộ phim võ hiệp của Đổng Tinh rating đang khá đấy chứ? Đang tăng dần đều , chị đừng cố chấp quá." Lâm Hảo Vũ đáp.

 

 

 

 

 

Loading...