[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 166:𝚛
Cập nhật lúc: 2026-06-27 02:53:03
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nghe thấy ? Lâm Hảo Hân, chị chuẩn sét đ.á.n.h ." Lâm Hảo Phỉ giơ tay chỉ Lâm Hảo Hân.
Lâm Hảo Hân liếc Lâm Hảo Phỉ một cái, với Lâm Hảo Vũ: "Hảo Vũ, em hiểu , thể bỏ tiền mua lấy niềm vui, tiền sẽ uổng phí. Cũng đúng, em thực sự hiểu, loại niềm vui tìm kiếm khi tiêu tiền cho đàn ông , cả đời em sẽ bao giờ hiểu , em thật đáng thương."
Lâm Hảo Vũ: "."
"Hahahaha, thấy ? Lâm Tiểu Lục, em thật đáng thương hahaha—" Lâm Hảo Phỉ đúng là đồ ba gió chiều nào che chiều nấy, tóm ai vui là cô nàng vui vẻ cợt, hahaha.
Lâm Hảo Hân : "Chút tiền chị tiêu cho Ngô Thành, đối với chị mà chẳng đáng là gì. Anh chị vui vẻ mới là điều quan trọng nhất, chị thể tiêu tiền để dỗ dành chị, chị hạnh phúc. Còn về việc thật lòng , chân tình đời vốn khó cầu, chân tình dùng tiền mua , lẽ nào là chân tình ? Vừa , chị tiền, cũng khả năng chi trả."
Lâm Hảo Vũ hiểu , cô và Lâm Hảo Hân quả thực một quan niệm khác biệt, với Lâm Hảo Phỉ cũng . Lâm Hảo Hân và Lâm Hảo Phỉ từ nhỏ bồi dưỡng nuôi dạy như thế, các cô coi việc như chuyện thường tình. Tiền quan trọng, nhưng cũng quá quan trọng.
"Em hiểu ." Lâm Hảo Vũ , cô tam quan của riêng , nhưng thể cứng rắn ép khác đồng tình với tam quan của cô.
Lâm Hảo Phỉ trào phúng Lâm Hảo Vũ: "Tiền và tài nguyên chị đập Đổng Tinh, là uổng phí , chị hưởng thụ qua , hiện tại khoản tiền còn mang hồi báo về nữa. Lâm Tiểu Lục, thể quá keo kiệt. Chị , em nghèo quen , từng ngoài, từng trải nghiệm đồ , cho nên cách tiêu tiền, cũng nỡ tiêu tiền."
Lâm Hảo Vũ đầu hỏi Lâm Hảo Hân: "Tứ tỷ, chị băng dính , chúng cùng dán miệng Ngũ tỷ ."
Lâm Hảo Hân lập tức hưởng ứng: "Có, chị lấy băng dính ngay đây, em phụ trách giữ chặt Lâm Hảo Phỉ."
Lâm Hảo Vũ sáng mắt lên: "Được!" Cô bộ xông tới bắt Lâm Hảo Phỉ.
Lâm Hảo Phỉ nhảy cẫng lên, phẫn nộ chỉ trích hai : "Hai thật đáng ghét, ghét nhất Lâm Hảo Hân! Cả Lâm Hảo Vũ nữa!"
*
Lâm Hảo Vũ đến tòa nhà Tập đoàn Tạ thị, hôm nay cô đến đây thăm quan Tập đoàn Tạ thị theo lịch hẹn. Tất nhiên, mục đích chính của cô là để xem Tạ Tri Kính việc như thế nào.
Nói là tham quan, nhưng Lâm Hảo Vũ phiền đến công việc của nhân viên Tạ thị. Đặt cảnh của khác, nếu là cô, cô cũng đang việc yên đột nhiên dừng để tiếp đón vị hôn thê của đại lão bản. Cho dù là đại lão bản Tạ Tri Kính, cũng sẽ sắp xếp những chuyện phiền phức như cho .
Thế nên Lâm Hảo Vũ chỉ tò mò ngó những chỗ thể xem. mà tòa nhà văn phòng thì, cũng chỉ dáng vẻ đó thôi, chẳng gì đáng xem. Kiếp cô đến phát ngán . Tòa nhà Tập đoàn Tạ thị quả thực đủ bề thế, đủ rộng lớn đủ sang trọng. Sau đó, cô thẳng lên tầng cao nhất, văn phòng của Tạ Tri Kính ở tầng cao nhất.
"Cô Lâm, Tạ đổng đang gặp mặt một vị khách, phiền cô đợi một lát." Bởi vì thời gian Lâm Hảo Vũ đến quá trùng hợp, Tạ Tri Kính đang tiếp đãi một đối tác thương mại, cho nên cánh tay đắc lực Trác Ân xuống lầu đón Lâm Hảo Vũ.
Lâm Hảo Vũ gật đầu, Tạ Tri Kính công việc bận rộn, công việc của Trác Ân cũng hề nhẹ nhàng, nên cô Trác Ân chút ngại ngùng: "Anh Trác, chậm trễ công việc của ."
Trác Ân lắc đầu, : "Cô Lâm cứ yên tâm, cô chậm trễ công việc hôm nay của , bởi vì lịch trình việc hôm nay của sẵn hạng mục tiếp đón cô."
Lâm Hảo Vũ tin tưởng, cô : " ở đây đợi Tạ đổng, Trác cứ việc của ."
Trác Ân thấy Lâm Hảo Vũ kiên trì nên đành nhận ý của cô. Tuy nhiên khi rời , mang đến cho cô khá nhiều bánh, đồ ăn vặt và cả ít tạp chí, để Lâm Hảo Vũ thứ giải trí g.i.ế.c thời gian trong lúc chờ đợi.
"Cảm ơn." Lâm Hảo Vũ cảm thấy Trác Ân thực sự tinh tế và chu đáo, hèn gì thể vững ở vị trí cánh tay đắc lực của Tạ Tri Kính.
Lâm Hảo Vũ cầm một cuốn tạp chí thời trang lên lật xem. Chịu ảnh hưởng từ Tạ Minh San nên cô cũng khá chú ý đến mảng thời trang. Tạ Minh San từng đợi khi quần áo do cô thiết kế lên tạp chí, cô nhất định mua một đống lớn, để tặng , để sưu tầm đồ gia truyền. Nghĩ đến đây, Lâm Hảo Vũ nhịn khẽ mỉm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-166.html.]
Mười mấy phút , cánh cửa phòng nghỉ của Lâm Hảo Vũ nhẹ nhàng đẩy . Cô đang mải mê chìm đắm trong cuốn tạp chí thời trang nên gì, ngay cả tiếng bước chân cũng phát hiện. Cho đến khi Tạ Tri Kính đến ngay mặt, cô mới giật nhận tới. Cô ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc: "Tạ đổng, bận xong ?"
Tạ Tri Kính cúi đầu, với cô: "Chưa."
Lâm Hảo Vũ chớp chớp mắt: "Ồ, tiễn một vị khách, tiếp theo vẫn còn công việc khác."
Tạ Tri Kính: "Ừm."
"Vậy bây giờ đến tìm ?" Lâm Hảo Vũ giơ cuốn tạp chí thời trang trong tay lên, : "Cuốn tạp chí tồi, ban nãy xem đến mức nhập tâm luôn đấy."
"Cô thể sang phòng việc của , xem việc." Tạ Tri Kính nhắc chuyện hẹn đó.
Lâm Hảo Vũ xong liền dậy: "Được thôi." Mục đích chính cô đến đây hôm nay mà, chính là để xem Tạ Tri Kính trong trạng thái việc rốt cuộc trông như thế nào. Liệu giống như trong tưởng tượng của cô, là khác biệt?
Câu trả lời là, giống với tưởng tượng của Lâm Hảo Vũ, mà cũng giống. Khí chất lạnh lùng kiêu ngạo của Tạ Tri Kính vẫn hiện hữu rõ nét, nhưng những lúc thế , sự tập trung cao độ kinh của càng thu hút khác hơn.
Lâm Hảo Vũ một nữa ngẩng đầu lên khỏi cuốn tạp chí thời trang, Tạ Tri Kính đang chiếc bàn việc rộng lớn. Đàn ông lúc nghiêm túc việc trông thực sự trai, câu quả sai. Tạ Tri Kính lúc chuyên tâm công việc quả thực trông khác hẳn với dáng vẻ thường ngày. Ngắm trạng thái việc của là một loại hưởng thụ. Lâm Hảo Vũ thành thật với bản , nếu cô thấy mắt thì cứ dũng cảm đối diện với d.ụ.c vọng của , quang minh chính đại mà ngắm đại lão Tạ việc thôi.
Ngắm trai lạnh lùng việc một lúc, Lâm Hảo Vũ cúi đầu xem tạp chí thời trang một lúc. Nếu Tạ Tri Kính cho phép cô dời đĩa bánh lên bàn việc của thì Lâm Hảo Vũ sẽ càng thấy mỹ mãn hơn. Tiếc là ban nãy lúc ở phòng nghỉ, cô hỏi Tạ Tri Kính thể mang bánh sang phòng việc của , Tạ Tri Kính từ chối thẳng thừng.
Lâm Hảo Vũ thầm tiếc nuối một chút trong lòng, nhưng cũng nảy sinh cảm xúc tiêu cực nào. Cô từng lĩnh giáo bệnh sạch sẽ của Tạ Tri Kính. Chứng sạch sẽ của quá nghiêm trọng, chỉ là thích sạch sẽ hơn bình thường một chút thôi. Yêu sạch sẽ cũng là chuyện .
Lâm Hảo Vũ lật xong vài cuốn tạp chí, ngả ghế sô pha, nhắm mắt dưỡng thần, ngẩn ngơ. Rồi cô nghĩ đằng nào ngẩn ngơ cũng là ngẩn ngơ, thà ngắm Tạ Tri Kính ngẩn ngơ còn hơn. Ít nhất thể bổ mắt, lợi cho cả thể xác lẫn tinh thần, haha. Lâm Hảo Vũ nảy một ý, rón rén ngoài văn phòng tìm trợ lý đặc biệt của Tạ Tri Kính xin giấy bút. Sau đó cô sô pha, chốc chốc Tạ Tri Kính, chốc chốc cắm cúi sột soạt vẽ vời tờ giấy trắng.
Không qua bao lâu, Tạ Tri Kính đột nhiên đặt tập tài liệu trong tay xuống, ngẩng đầu về phía Lâm Hảo Vũ: "Cô đang gì đó?"
"Hửm?" Lâm Hảo Vũ hồn, dùng cây bút chì trong tay gõ gõ lên tờ giấy vẽ, : " đang vẽ ." Bản cô vẽ là tranh phác họa, chứ tranh thủy mặc cô thường vẽ đây. Ở đây những dụng cụ vẽ quen tay của cô, nên chỉ đành vẽ đơn giản một chút.
" thể vẽ ?" Lâm Hảo Vũ thấy Tạ Tri Kính lẳng lặng liền nở nụ rạng rỡ, "Anh bảo chủ động tìm hiểu , xem, bây giờ đang dùng cách của để tìm hiểu đây."
Hoàn định cho Tạ Tri Kính một cơ hội nào để phản đối.
Tạ Tri Kính: " là cho phép cô vẽ."
Nụ của Lâm Hảo Vũ càng rạng rỡ hơn, nước lấn tới: "Vậy thì . Anh cứ việc , tiếp tục vẽ , sẽ phát tiếng động phiền . Chờ vẽ xong, sẽ đem tặng nó cho ."
Tạ Tri Kính lặng thinh. Cô đúng là gây tiếng động gì, nhưng ánh mắt thi thoảng ngước lên khiến thể phớt lờ sự tồn tại của cô. Hay đúng hơn, cảm giác tồn tại của cô quá mức mãnh liệt, bắt buộc tự kiềm chế bản mới thể phân tán sự chú ý.
Tạ Tri Kính cô với vẻ mặt đầy hào hứng cắm cúi tô tô vẽ vẽ, vài giây mới cúi đầu tiếp tục xem tài liệu.
Lâm Hảo Vũ vẽ đến nghiện . Vẽ phác thảo thú vị. Bức đầu tiên cô vẽ chính là cảnh Tạ Tri Kính đang chuyên tâm việc. Đợi đến khi thành bức tranh , cô tự thấy vô cùng hài lòng.
cô dừng mà tiếp tục tô vẽ một tờ giấy mới. Bức tranh thứ hai là những hình nhân vật chibi siêu cấp đáng yêu. Tiểu nhân chibi Tạ Tri Kính đang cần mẫn gục mặt xuống bàn việc, còn phía đối diện là tiểu nhân chibi Lâm Hảo Vũ. Lâm Hảo Vũ vẽ cho tiểu nhân của một chiếc ghế sô pha mềm mại êm ái. Tiểu nhân Lâm Hảo Vũ đang lười biếng nửa nửa ghế, há to cái miệng "A ngấu" gặm điểm tâm trong tranh, ăn ngon lành vô cùng. Thậm chí cô còn cố ý cho tiểu nhân Tạ Tri Kính thèm thuồng. Bút vẽ của cô xoay chuyển, tiểu nhân Tạ Tri Kính thấy mà ăn, căng cứng khuôn mặt lạnh lùng kiêu ngạo, ngoài mặt tỏ vẻ chút bận tâm, thực trong lòng thèm đến mức chảy ròng ròng nước miếng hahahaha...