[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 196:π

Cập nhật lúc: 2026-06-30 00:01:17
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiền Phàm liếc đám trẻ. Tiền Ái Nghi lập tức giả vờ như đang bận rộn. cô vẫn thấy daddy Tiền Phàm : "Người đó là rể chúng . Mấy ấm nhà giàu bọn họ vốn tính tình kênh kiệu, chúng chấp nhặt với gì? Những đó là như đấy, Tĩnh Tuệ , em cũng nghĩ cho bọn trẻ chứ, đặc biệt là Ái Thông."

 

Tôn Tĩnh Tuệ tức giận : "Em căn bản cần bọn họ giúp đỡ. Chúng tự giải quyết chuyện, bọn họ thì , sang tìm nhà chúng hỏi tội, tưởng là nhân vật tầm cỡ nào chứ?"

 

Tiền Phàm uyển chuyển đáp: "Dù lúc đó chúng cũng mượn danh nghĩa của chị cả mà."

 

Tôn Tĩnh Tuệ cam tâm cãi : "Chị là chị gái em, em còn phép với khác Tôn Thục Tuệ là chị em ?"

 

"Được, chắc chắn là em ..." Tiền Phàm an ủi bà .

 

Tiền Ái Nghi tiếp tục lén nữa, cô mà thấy trong lòng khó chịu. Cô giống như mami Tôn Tĩnh Tuệ, coi chuyện đó là lẽ đương nhiên. Cô cảm thấy thế là sai, nhưng ba cũng chỉ vì bọn họ mà thôi.

 

Sau đó, gia đình bọn họ tới nhà họ Lâm. Đây đầu tiên Tiền Ái Nghi tới đây. , bước mặt sàn dinh thự nhà họ Lâm xa hoa, cô vẫn cảm thấy thoải mái, đến thở cũng cố tình nhẹ chậm .

 

Tiền Ái Nghi quên để mắt tới em gái và em trai. Cô sợ chúng thất lễ, những hành động quá trớn mất mặt. Tiền Ái Nghi phát hiện chúng thế mà như biến thành khác, trở nên nho nhã lễ phép, y hệt như những lúc chúng buộc kính trọng. Mọi lời dặn dò của Tiền Ái Nghi đều nuốt ngược trở . Cô mami và daddy, bọn họ biểu hiện vô cùng đàng hoàng, cố ý duy trì sự thể diện của chính .

 

Bởi vì những vị khách qua nhà họ Lâm, trông ai nấy đều giống như những nhân vật lớn, là tầng lớp mà bình thường bọn họ chẳng thể nào tiếp xúc .

 

Tiền Ái Nghi nhớ lớp học nghi thức của em gái mà cô lén lút luyện tập riêng. Giờ đây, cô theo bản năng theo những nghi thức đó: ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, tỏ đầy tự tin, khúm núm rụt rè...

 

Những gì Tôn Thục Tuệ thấy chính là gia đình năm nhà họ Tiền đang cố tình tỏ cao quý. Bà bỗng chốc sững sờ, cứ như thấy chuyện gì đó thể tưởng tượng nổi.

 

"Chị cả, cả nhà em đến chúc Tết chị đây." Tôn Tĩnh Tuệ cố gắng gượng , nhưng nụ của bà trông vẫn vài phần cứng đờ.

 

Tiền Phàm lập tức đưa món quà Tết tay lên, : "Chị cả, năm mới vui vẻ, chúng em đến chúc Tết chị đây. Quả thực là đột ngột, hy vọng cả nhà em phiền đến chị."

 

Tôn Thục Tuệ Tôn Tĩnh Tuệ, Tiền Phàm, sang ba đứa con của Tiền Ái Nghi, bà vài lời móc mỉa, nhưng mùng một Tết, những lời khó cũng sẽ hỏng mất tâm trạng vui vẻ của bản , thế là bà nặn một nụ , : "Năm mới vui vẻ, hoan nghênh đến chúc Tết."

 

Tôn Tĩnh Tuệ lén thở phào nhẹ nhõm, : "Chị cả, chị chẳng chuẩn quà Tết cho em gì cả, như mà gọi là hoan nghênh bọn em ?"

 

"Chị cả, Tĩnh Tuệ là quá để tâm đến chị đấy. Cô bảo chị thèm ngó ngàng gì đến cô nên trong lòng hờn dỗi, chị tuyệt đối đừng so đo với cô nhé." Tiền Phàm vội vàng hòa giải.

 

Tôn Thục Tuệ khách khí : "Tôn Tĩnh Tuệ, nếu em đến, bây giờ chị lập tức sai tiễn gia đình em về." Tôn Tĩnh Tuệ đúng là cho thể diện mà giữ.

 

Tiền Phàm kéo kéo Tôn Tĩnh Tuệ. Tôn Tĩnh Tuệ hít sâu một , nén cục tức xuống: "Chị cả, em chỉ lời lẫy bực bội thôi, thật lòng ."

 

"Dì ơi, năm mới vui vẻ. Cảm ơn dì năm qua chăm sóc con, chúc dì năm nay vạn sự như ý, phát tài phát lộc ạ." Tiền Ái Nghi đúng lúc chêm lời .

 

Tiền Ái Thông và Tiền Ái Kỳ khi nhận ánh mắt hiệu của Tiền Phàm cũng vài lời chúc cát tường, bầu khí cứng nhắc nhanh xoa dịu.

 

Tôn Thục Tuệ chuyện đuổi nhà họ Tiền khỏi cửa. Gia đình Tôn Tĩnh Tuệ mất mặt, bà sẽ càng mất mặt hơn. Nói chung, Tôn Thục Tuệ vẫn theo đúng lễ nghĩa tiếp đãi gia đình Tôn Tĩnh Tuệ, đồng thời cũng sai gọi Lâm Gia Hào và hai đứa con tới. Còn về việc dẫn gia đình Tôn Tĩnh Tuệ đến mặt Lâm Chấn Hoa và Lâm Lý Ngọc Trân, Tôn Thục Tuệ từng nghĩ đến. Phùng An Hoa và Tôn Phượng Nghi thể dẫn nhà đẻ đến chúc Tết Lâm Chấn Hoa và Lâm Lý Ngọc Trân, nhưng Tôn Thục Tuệ thì dám để gia đình Tôn Tĩnh Tuệ qua đó. Bà dám tưởng tượng Tôn Tĩnh Tuệ sẽ chuyện gì.

 

Tôn Thục Tuệ trực tiếp bóp c.h.ế.t chuyện từ trong trứng nước, bà Tết nhất dọn dẹp tàn cuộc.

 

Lúc ba Lâm Hảo Vũ chạy tới, Tôn Thục Tuệ đang gượng gạo cùng năm nhà họ Tiền. Tiền Phàm đang cố gắng chuyện để dịu bầu khí. Sự xuất hiện của ba Lâm Hảo Vũ khiến mấy trong phòng khách đều thở phào nhẹ nhõm.

 

"Anh rể, năm mới vui vẻ." Tiền Phàm lên tiên, giọng điệu nhiệt tình với Lâm Gia Hào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-196p.html.]

 

Lâm Gia Hào thấy Tiền Phàm điều như , liền ha hả, tỏ vẻ thuộc vỗ vỗ vai Tiền Phàm: "Năm mới lành nha, Tiền Phàm, dạo sống chứ hả."

 

Cơ thể Tiền Phàm cứng đờ trong một tích tắc, đó nhanh chóng thả lỏng, vội vàng gật đầu : "Em sống , cảm ơn rể quan tâm."

 

Lâm Gia Hào: "Hahaha, quả thực quan tâm đến đấy. Nếu cần 'chiếu cố', cứ việc với nha."

 

Trong lòng Tiền Phàm bỗng chốc rùng . Hắn nụ hào sảng mặt Lâm Gia Hào, nhưng tài nào vui nổi. Hắn sớm cảm nhận công việc của trở nên suôn sẻ, lẽ là do giở trò đ.â.m thọc. Và lời của Lâm Gia Hào nghi ngờ gì nữa, chỉ rõ một điều: Lâm Gia Hào quả thực "đặc biệt chiếu cố" .

 

Tiền Phàm nổi giận mắng c.h.ử.i Lâm Gia Hào. Thế nhưng, khác với Tôn Tĩnh Tuệ, Tiền Phàm ở trường học đơn thuần chỉ là một giáo viên. Hắn tiến xa hơn, đạt nhiều thành tích hơn. Nhờ hơn mười năm sự nghiệp giảng dạy thuận buồm xuôi gió, Tiền Phàm nhắm đến vị trí hiệu trưởng. Trước đây vô cùng tự tin, tin chắc rằng thật sự thể lên chiếc ghế hiệu trưởng đó, sẽ tiếp tục bước lên cao hơn.

 

Tuy nhiên, những trắc trở qua giáng quá nhiều đòn đả kích xưa nay vốn xuôi chèo mát mái như Tiền Phàm. Đối thủ cạnh tranh ép c.h.ế.t dí. Hắn đắc tội với quá nhiều . Một khi thất thế, những kẻ giẫm đạp liền đồng loạt kéo đến, cứ như thể cả thế giới đều là kẻ thù .

 

"... Anh rể, em vẫn cảm ơn ." Rõ ràng là Lâm Gia Hào hãm hại , nhưng Tiền Phàm dám thốt một chữ "".

 

"Dễ , dễ thôi. Sau nếu vẫn còn 'nhu cầu', cứ việc đến tìm ." Lâm Gia Hào ha hả, đến vô cùng ngông cuồng. Nhìn cái điệu bộ ngậm đắng nuốt cay thể của Tiền Phàm, ông càng tươi hơn. Điều Lâm Gia Hào chính là cái . Thực tế, Lâm Gia Hào cảm thấy những gì với nhà họ Tiền vẫn còn quá nhẹ tay. Đáng tiếc là ông vẫn còn chút kiêng dè, thể thật sự khiến cho Tiền Phàm và Tôn Tĩnh Tuệ mất công việc, thật đáng tiếc .

 

Trong lòng Tiền Phàm càng lúc càng hoảng loạn, nhưng ngoài mặt vẫn duy trì sự trấn tĩnh: "Anh rể, chuyện công việc, em vẫn dựa năng lực của bản , phiền đến và chị cả nữa."

 

"Tốt ! Có chí khí! Tiền Phàm, coi trọng đấy!" Lâm Gia Hào lập tức khen ngợi, dùng sức vỗ vỗ lên vai Tiền Phàm.

 

trong thâm tâm, Lâm Gia Hào bĩu môi mạnh bạo, ghét bỏ cực kỳ. Thanh cao ư? Trong mắt Lâm Gia Hào, Tiền Phàm chỉ đang giả vờ thanh cao mà thôi. Kẻ và Tôn Tĩnh Tuệ đúng là nồi nào úp vung nấy, trời sinh một cặp. Đợi đến lúc Tôn Tĩnh Tuệ và Tiền Phàm nhận xã hội và chốn quan trường dễ lăn lộn, thì họ sẽ chẳng thể nào thanh cao nổi nữa . Đặc biệt là khi Tiền Phàm đang khao khát leo lên cao, một kẻ dã tâm như thì mà thanh cao cho ?

 

Trán Tiền Phàm túa đầy mồ hôi.

 

"Cô giáo Tôn lời gì ?" Lâm Gia Hào mang vẻ mặt tươi Tôn Tĩnh Tuệ.

 

Tôn Tĩnh Tuệ từng Lâm Gia Hào "chỉnh" cho một trận nên giờ mặt ông, bà chẳng thể nào huênh hoang nổi nữa. Bà lắc đầu, theo bản năng sang Tôn Thục Tuệ.

 

Tôn Thục Tuệ thèm Tôn Tĩnh Tuệ. Bà đưa tay kéo Lâm Hảo Vũ và Lâm Khang Duệ sang hai bên trái , hỏi han hai đứa nhỏ vài câu bảo chúng xuống bên cạnh .

 

Lâm Hảo Vũ và Lâm Khang Duệ tựa như hai vị "môn thần" canh giữ cho Tôn Thục Tuệ. Trong đôi mắt giống của hai chị em đều tràn ngập sự cảnh giác đối với nhà họ Tiền. Người thường bảo "vô sự bất đăng tam bảo điện" ( việc chẳng đến cửa Phật). Người nhà họ Tiền hơn mười năm nay chẳng bao giờ đến chúc Tết, năm nay đột nhiên đến, ai mà trong bụng giấu quỷ kế gì chứ. Bọn họ bảo vệ mami thật !

 

Có chồng và các con ở bên cạnh, trái tim Tôn Thục Tuệ càng thêm vững vàng, đối mặt với Tôn Tĩnh Tuệ cũng khí thế hơn hẳn. Bà hề đơn độc.

 

Tôn Tĩnh Tuệ nhận sự an ủi của Tôn Thục Tuệ, nên chẳng dám hó hé giở thói càn.

 

"Dượng ơi, năm mới vui vẻ ạ." Tiền Ái Nghi vội vàng mặt cứu vãn tình thế, thể để bầu khí trở nên lạnh lẽo thực sự.

 

Lâm Gia Hào gật gật đầu với ba đứa trẻ nhà họ Tiền. Tôn Thục Tuệ thừa cơ lấy lì xì phát cho ba đứa. Những phong bao lì xì cũng chẳng chuẩn đặc biệt gì. Tôn Thục Tuệ chuẩn sẵn một bọc lớn để phát cho những đứa trẻ đến chúc Tết nhà họ Lâm, mỗi phong bao đều là năm mươi đồng, lấy cái sự vui vẻ, may mắn mà thôi.

 

Lâm Hảo Vũ và Lâm Khang Duệ cũng nhận lì xì từ Tôn Tĩnh Tuệ. Hai chị em vô cùng ngạc nhiên. Đây là đầu tiên chúng nhận tiền lì xì từ Tôn Tĩnh Tuệ đấy.

 

Nhìn thấy biểu cảm kỳ lạ của hai đứa con, Tôn Thục Tuệ càng thêm tỉnh táo, chỉ nhanh chóng tống khứ gia đình nhà họ Tiền cho khuất mắt.

 

 

 

 

 

Loading...