[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 202:√

Cập nhật lúc: 2026-06-30 00:01:22
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà chua xót cũng là chuyện bình thường. Nếu Lâm Gia Hào thỉnh thoảng xin tiền tiêu vặt từ Lâm Lý Ngọc Trân, chắc bà còn chua xót hơn nữa. chút bù đắp vẫn khiến Tôn Thục Tuệ cảm thấy thật bất công.

 

Tôn Thục Tuệ con gái thích bà càm ràm những chuyện , bà cũng lấy mấy chuyện đó phiền con. Thế là, Tôn Thục Tuệ lập tức đưa quyết định, hôm nào đó hối thúc Lâm Gia Hào tu chí ăn. Hy vọng tuy mong manh, nhưng nhỡ ngày Lâm Gia Hào đổi ý định thì , thế thì bà kiếm đậm .

 

Lâm Hảo Vũ những suy nghĩ trong lòng mami, cô kể cho mami về dự định xử lý gạch vàng của .

 

Liên quan đến việc sắp xếp tài sản của con gái, Tôn Thục Tuệ lập tức gạt bỏ những cảm xúc hỗn loạn , nghiêm túc phân tích cùng con. So với một kẻ "gà mờ" như Lâm Hảo Vũ, Tôn Thục Tuệ quả thực là nhiều kinh nghiệm hơn hẳn trong lĩnh vực đầu tư, thể dẫn dắt Lâm Hảo Vũ học hỏi những điều hữu ích. Lớp học đầu tư của mami chính thức bắt đầu.

 

"Hảo Vũ, em xem, chúng nên quảng bá bộ phim truyền hình sắp lên sóng như thế nào đây?" Lâm Hảo Phỉ tìm đến Lâm Hảo Vũ xin ý kiến, cũng nhất thiết là Lâm Hảo Vũ đưa đề xuất gì hữu dụng, Lâm Hảo Phỉ chỉ tìm thêm những góc mới, suy cho cùng thì đầu óc Lâm Hảo Vũ chứa nhiều ý tưởng tinh quái, tựa như cái vụ giường gạch vàng dạo .

 

, dù cố ý giữ bí mật, nhưng nhà họ Lâm ai ngốc. Dần dà họ cũng đoán xúi giục Lâm Gia Hào bày trò "bào tiền" chính là Lâm Hảo Vũ. Dù trong lòng bất mãn, c.h.ử.i thầm vài câu, ngoài mặt họ cũng chẳng dám mắng mỏ gì Lâm Hảo Vũ. Ai bảo lưng Lâm Hảo Vũ là cả một "ngọn núi thái sơn" khổng lồ chống lưng cơ chứ.

 

Lâm Hảo Phỉ tiếp tục : "Chị định học theo cách quảng bá của các bộ phim khác trong giới, nhưng cảm thấy vẫn đủ đô. Hơn nữa, sức nóng của Đổng Tinh từ bộ phim võ hiệp chiếu đó hạ nhiệt kha khá . Phim của chúng sức nóng sẵn từ nguyên tác tiểu thuyết, diễn viên xịn nhất cũng chỉ là Đổng Tinh, mấy còn chỉ là diễn viên vô danh, điểm nào thể lấy để truyền thông cả!"

 

"Có chứ, trai xinh gái chẳng là điểm nhấn tuyên truyền nhất ?" Lâm Hảo Vũ . Trước đó cô cùng Lâm Hảo Phỉ xem bộ phim truyền hình cắt ghép hậu kỳ xong, thật, cốt truyện vô cùng cẩu huyết, chỉ là câu chuyện tình yêu nam nữ triền miên bi đát, bối cảnh giang hồ cổ đại, quả thực , cái loại mà Lâm Hảo Vũ thể xem đến tận kết cục . Trước khi xuyên lâu xem phim truyền hình, nhưng bộ phim cẩu huyết khiến cô thể xem mãi chán, cẩu huyết chính là kinh điển mà, vĩnh viễn thị trường.

 

"Trai xinh gái ?" Lâm Hảo Phỉ lẩm bẩm.

 

Lâm Hảo Vũ nghĩ đến một phương thức tuyên truyền nhan nhản ở tương lai, thuận miệng với Lâm Hảo Phỉ: "Tổ chức một chương trình tuyển tú trai xinh gái , chọn những thí sinh nhân khí cao nhất, đó ký hợp đồng với họ, vì họ mà may đo thiết kế riêng một bộ phim truyền hình hoặc điện ảnh, như chắc chắn sẽ thiếu độ hot. Chỉ là phim của chúng xong , kịp dùng cách để tạo sức nóng nữa."

 

Mắt Lâm Hảo Phỉ bỗng sáng rực lên: "Cách em giống thi Hoa hậu Hong Kong nhỉ? Nam vương Hong Kong? Lâm Tiểu Lục, đầu óc em cấu tạo kiểu gì thế!? Cách của em , chị sẽ như . Không, lẽ bây giờ chị thể ngay , để chuẩn cho bộ phim điện ảnh tiếp theo!"

 

"Chị chuyên nghiệp hơn em, em chỉ tiện miệng đưa chút suy nghĩ của thôi, chị vẫn nên thảo luận với ê-kíp hãy quyết định. Nhắc đến cuộc thi Hoa hậu Hong Kong, bây giờ đến vòng bán kết ?" Lâm Hảo Vũ nhớ dạo báo đài náo nhiệt, vòng sơ khảo đó rùm beng cả lên, cuộc thi Hoa hậu Hong Kong là một sự kiện trọng đại mà bộ dân Hương Cảng đều quan tâm.

 

"Chắc , chị để ý lắm." Mấy tháng nay Lâm Hảo Phỉ bận tối tăm mặt mũi, còn lo việc học hành, thỉnh thoảng mới liếc qua cuộc thi vài cái. Cuộc thi Hoa hậu Hong Kong quy tụ đủ mỹ nữ với các phong cách khác , nhưng mà, giới giải trí thiếu nhất chính là mỹ nữ, cô đợi đến chung kết xem cũng muộn.

 

"Chị tuyên truyền thế nào !" Lâm Hảo Phỉ đập bàn phắt dậy, bỏ mặc Lâm Hảo Vũ, cầm lấy điện thoại cục gạch lên gọi , mở miệng là sắp xếp công việc tuyên truyền, tóm , tất cả mở cuộc họp thảo luận!

 

"Lâm Tiểu Lục, kẻ rảnh rỗi như em cứ tiếp tục rảnh rỗi nhé, chị việc đây." Lâm Hảo Phỉ sải bước, bừng bừng khí thế rời .

 

Lâm Hảo Vũ áp má xuống mặt bàn, ưm, bây giờ cô đúng là rảnh rỗi thật, cô chơi. Lâm Hảo Vũ áp má trái xuống mặt bàn, ngẩn một lúc lâu, bỗng nhảy cẫng lên. Cô gọi điện thoại cho Tạ Tri Kính, xem rảnh chơi với cô .

 

Tạ Tri Kính bắt máy, im lặng Lâm Hảo Vũ lải nhải, đến khi tìm chơi, trầm mặc một thoáng, : "Anh đến thủ đô việc, ít nhất ở đó một tuần."

 

"Tri Kính, Bắc Kinh ? Em cũng , mang em theo với!" Lâm Hảo Vũ buột miệng thốt xong mới nhận thế vẻ lắm, bèn giải thích thêm, "Em phiền công việc của , vốn dĩ em cũng thủ đô, nhưng em tìm cùng. Lâm Tiểu Thất thì nghỉ học, mami và ba yên tâm để em một . Ây da, rõ ràng em trưởng thành, là lớn , thể tự ngoài du lịch mà, nhưng nếu em em cùng , mami và ba chắc chắn sẽ yên tâm đồng ý."

 

Tôn Thục Tuệ và Lâm Gia Hào khao khát bảo vệ Lâm Hảo Vũ mạnh mẽ, nhất là Tôn Thục Tuệ, mà Lâm Gia Hào thì lời Tôn Thục Tuệ.

 

Tạ Tri Kính: "Được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-202.html.]

 

"Nếu như quá phiền phức thì... ơ? Anh á?" Lâm Hảo Vũ nín thở, khi tiếng xác nhận từ Tạ Tri Kính, cô lập tức nhảy cẫng lên reo hò, "Tuyệt quá! Tri Kính, em sẽ mang đủ theo để chơi cùng em, tuyệt đối sẽ phiền công việc của ."

 

Tạ Tri Kính: "Em sẽ phiền công việc của ."

 

Lâm Hảo Vũ xong liền khanh khách, tâm trạng cô đang kích động lắm nha, bèn to gan trêu ghẹo : "Bây giờ em thật sự hôn một cái!"

 

Tạ Tri Kính: "..."

 

kích động một chút, nhưng Lâm Hảo Vũ đang vui lắm, hahaha.

 

Khi Lâm Hảo Vũ thủ đô cùng Tạ Tri Kính, Tôn Thục Tuệ vui, nhưng Lâm Gia Hào vô cùng vui.

 

Tôn Thục Tuệ con gái luôn đến chơi mấy thành phố lớn ở đại lục, chỉ vì bà lo lắng nên thực hiện . Ở Hương Cảng nhiều học sinh tròn mười tám tuổi mới thi xong chứng chỉ Trung học như Lâm Hảo Vũ, những học sinh sẽ một kỳ nghỉ dài, nhiều sẽ bay nước ngoài du lịch. Cha thể nào du lịch cùng con cái mãi , đa phần đều buông tay để bọn trẻ tự bay nhảy, nhưng Tôn Thục Tuệ thực sự yên tâm để con gái một , ngay cả khi nhiều theo sát bảo vệ cũng .

 

Ban đầu Tôn Thục Tuệ định đợi Lâm Khang Duệ nghỉ hè, đó bà sẽ dẫn hai đứa con về đại lục dạo chơi, nhân tiện bà thể giúp con gái xem qua mấy căn nhà đó, nhân thời gian bà cũng sẽ sắp xếp thỏa công việc trong tay. Lâm Hảo Vũ đợi nữa, dùng lời của Lâm Hảo Vũ mà , cô chính là con mãnh hổ thoát khỏi lồng, còn chạy nhảy tung tăng ?

 

Nghe con gái thủ đô cùng chủ tịch Tạ, Tôn Thục Tuệ lập tức đồng ý. Có thêm thời gian ở chung, như đôi vợ chồng cưới mới thể bồi đắp thêm tình cảm, hai chung đụng thì bồi đắp ? Hơn nữa chủ tịch Tạ thể đồng ý cho con gái cùng, Tôn Thục Tuệ càng hài lòng hơn, dù chủ tịch Tạ cũng đến thủ đô để việc, là đặc biệt phá lệ vì con gái Hảo Vũ của bà.

 

Phá lệ .

 

Lâm Gia Hào: "Sao thể để con gái cưng đại lục cùng chủ tịch Tạ ?" Con gái rượu con lợn bên ngoài... cuỗm mất, Lâm Gia Hào mới nghĩ thôi thấy đau lòng, càng nghĩ càng đau.

 

Tôn Thục Tuệ lười phản ứng ông: "Hai đứa nhỏ đính hôn , cùng ngoài chơi thì ? Hơn nữa chúng đơn thuần chơi, chủ tịch Tạ bận công việc, Lục chơi, em là em nghĩ chủ tịch Tạ ở đó, Lục gặp chuyện gì cần bàn bạc cũng thể tìm . Có chủ tịch Tạ, em tuyệt đối yên tâm để Hảo Vũ ngoài chơi."

 

"Đứa nhỏ? Chủ tịch Tạ?" Trong mắt Lâm Gia Hào hiện lên những dấu chấm hỏi to đùng, vẻ Thục Tuệ quá công nhận Tạ Tri Kính !

 

Tôn Thục Tuệ bực liếc xéo một cái: "So với tuổi tác của chủ tịch Tạ, cũng trạc tuổi Lục , là đồng trang lứa, em gọi là đứa nhỏ cũng chẳng sai."

 

Lâm Gia Hào nhe răng nhếch mép, ông Tạ Tri Kính, dù thế nào cũng thể dùng ánh mắt một đứa trẻ để ! Tên... khốn kiếp ! Đã cướp mất bảo bối của ông!

 

"Em quan tâm trong lòng nghĩ gì, nhưng tóm mắng c.h.ử.i ." Làm vợ chồng gần hai mươi năm, Tôn Thục Tuệ chỉ cần biểu cảm của Lâm Gia Hào là trong bụng ông đang nghĩ lời nào t.ử tế.

 

Lâm Gia Hào hậm hực ậm ờ, rốt cuộc cũng thốt tiếng mắng c.h.ử.i nào. Trên thực tế, từ góc độ của một đàn ông, Lâm Gia Hào vô cùng khâm phục Tạ Tri Kính - vị thanh niên nắm quyền nhà họ Tạ . Có mấy đàn ông như Tạ Tri Kính? Lật ngược tình thế trong đường tơ kẽ tóc, đ.á.n.h trả đối thủ một cú thật , Tạ Tri Kính quả thực là bản lĩnh.

 

"Có quên chuyện đây từng khen ngợi chủ tịch Tạ với em ?" Tôn Thục Tuệ chút xa nhắc nhở Lâm Gia Hào.

 

 

 

 

 

Loading...