[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 203:∆

Cập nhật lúc: 2026-06-30 00:01:23
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trước Lâm Gia Hào quả thực từng tán thưởng Tạ Tri Kính, Tạ Tri Kính là thực sự tinh thần hiệp nghĩa. Lúc đó Lâm Gia Hào đặc biệt đam mê tiểu thuyết võ hiệp, còn đùa rằng, nếu trong tiểu thuyết võ hiệp, Tạ Tri Kính chắc chắn là một vị đại hiệp khét tiếng, đàn em theo đuôi đông đảo, ông sẽ bám riết lấy Tạ đại hiệp để so chiêu, khi còn kết thành đồng minh, nhận Tạ đại hiệp đại ca chứ.

 

Nhớ chuyện quá khứ, Lâm Gia Hào: "..." Hỏi đến là hối hận, cực kỳ hối hận.

 

Tôn Thục Tuệ ngặt nghẽo, thành tiếng: "Gia Hào, nhớ chứ gì."

 

Lâm Gia Hào chối phăng , nhưng bản ông vượt qua nổi rào cản trong chính thâm tâm . Hiện tại ông vẫn khẳng định Tạ Tri Kính là một đàn ông đích thực đáng để ông tán thưởng, ông thể nhắm mắt càn những lời Tạ Tri Kính, thế nhưng: "Tạ Tri Kính vẫn là một tên khốn kiếp!"

 

Mắng thành tiếng xong, tâm Lâm Gia Hào cảm thấy vô cùng sảng khoái!

 

Tôn Thục Tuệ trừng mắt Lâm Gia Hào, đưa tay vỗ ông một cái: "Anh ăn ."

 

Lâm Gia Hào khỏi ha hả: "Anh chỉ riêng với em thôi mà. Cứ nghĩ đến chuyện thằng nhóc thối Tạ Tri Kính sẽ cưới con gái cưng, c.h.ử.i khốn kiếp là nhẹ đấy, cha vợ tương lai như còn phép mắng vài câu ?"

 

Tôn Thục Tuệ thu tay , liếc xéo ông: "Được, cũng chỉ thể mắng với em thôi."

 

Lâm Gia Hào: "Thục Tuệ, em mấy lời thật lòng đó gì."

 

Tôn Thục Tuệ hừ . Lâm Gia Hào chắc chắn gan mắng chủ tịch Tạ thẳng mặt. Lâm Gia Hào thích trêu chọc khác, nhưng ông chọc nổi chủ tịch Tạ, cũng giống như Lâm Gia Hào chỉ dám dăm ba câu đùa giỡn mặt Lâm Chấn Hoa, chứ trêu chọc Lâm Chấn Hoa ư? Chuyện tưởng, Lâm Gia Hào cũng chẳng dám.

 

"Mặc dù em cũng nỡ để Lục lấy chồng, nhưng thời gian đến lúc con bé lấy chồng cũng còn vài năm nữa. Hơn nữa, Lục lấy chồng cũng xa xôi gì, con bé thể về nhà bất cứ lúc nào." Tâm trạng của Tôn Thục Tuệ khác với cha như Lâm Gia Hào. Con gái bảo bối tìm bến đỗ thì quá , bà càng cảm thấy vui mừng hơn.

 

Lâm Gia Hào theo lời Tôn Thục Tuệ mà nghĩ đến việc con gái rượu sẽ lấy chồng, bỗng chốc rên rỉ than vãn vài tiếng, cha già thật sự đau lòng quá thôi: "Con gái cưng lấy chồng ? Anh và em thể nuôi con bé cả đời mà! Ngao ngao ngao!"

 

Tôn Thục Tuệ: "... Cái đồ ngốc !"

 

Thật sự, lúc Tôn Thục Tuệ quả thực phản ứng Lâm Gia Hào, cứ để ông tự đau lòng . Đau lòng xong, đàn ông sẽ tự tìm niềm vui, tự dỗ dành bản vui vẻ là . Bà càng hùa theo, ông càng tới.

 

Bất luận vợ chồng Tôn Thục Tuệ và Lâm Gia Hào suy nghĩ thế nào về con rể tương lai Tạ Tri Kính, nhưng họ đều chung một điểm là tăng thêm vài phần công nhận đối với .

 

Tạ Tri Kính rằng hành động của giúp ghi điểm tuyệt đối trong mắt cha vợ tương lai. Bà Từ và Trần Nguyệt Quân chuyện Tạ Tri Kính vì Hảo Vũ mà phá lệ, hai vui vẻ mở một chai vang đỏ để ăn mừng. Tửu lượng của bà Từ thời trẻ chỉ thể dùng từ "nghìn chén say" để hình dung, chỉ là bây giờ tuổi cao, thể uống quá nhiều nữa.

 

Trần Nguyệt Quân bưng ly rượu cụng ly với bà Từ, gương mặt tươi : "Tri Kính luôn coi trọng công việc, công việc là công việc, chuyện đưa công tác cùng chứ? Thằng bé thật sự phá lệ . Nhìn Tri Kính và Hảo Vũ như , đúng như lời Minh San , hai đứa nhỏ đang hẹn hò đấy. Thật chúng nó đính hôn , bây giờ mới hẹn hò, cũng xem như vặn."

 

Bà Từ vô cùng ăn ý tiếp lời: "Hai đứa nó hẹn hò mấy năm nay, đến lúc đó nước chảy thành sông thuận lý thành chương mà kết hôn, thật sự viên mãn."

 

Hiếm khi Trần Nguyệt Quân vui vẻ nên uống thêm vài ly rượu vang: "Trước lòng cứ rầu rĩ, lo Tri Kính tìm tri kỷ, lủi thủi cô độc một . Bây giờ ngẫm , quyết định để Hảo Vũ và Tri Kính đính hôn đúng là quá sáng suốt. Nếu để Tri Kính giống như những khác, hẹn hò mới kết hôn, e là khó, khó."

 

Bà Từ : "Bước đính hôn đúng là một nước cờ , nhưng cũng sự đồng ý của Tri Kính thì mới kết quả như bây giờ chứ."

 

Trần Nguyệt Quân sửng sốt, bừng tỉnh đại ngộ, : "Nói như thì, ngay từ lúc đính hôn Tri Kính cảm thấy Hảo Vũ là đặc biệt ."

 

Bà Từ gật đầu với vẻ mặt khẳng định: " ."

 

Hai vị trưởng bối suy ngẫm, thực cũng thể đoán suy nghĩ của Tạ Tri Kính. Đứa trẻ tâm tư sâu xa, kiệm lời, cho dù đối với những thiết nhất cũng sẽ trực tiếp lời trong lòng, thật sự đoán .

 

Thực đoán cũng chẳng , tóm , hiện tại thứ đều vặn , tương lai sẽ càng hơn.

 

phá lệ đầu tiên, ắt sẽ thứ hai.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-203.html.]

Lâm Hảo Vũ ngoài chơi, tự nhiên giấu hai vị gia trưởng trong nhà. Lâm Lý Ngọc Trân gọi Lâm Hảo Vũ qua hỏi han tình hình, khi xác nhận cô sẽ cùng Tạ Tri Kính thủ đô, liền : "Bà , nếu thì coi như là chuyến du lịch nghiệp trung học của Tiểu Lục cháu , trong nhà sẽ cho cháu tiền chơi."

 

Vù một cái, mắt Lâm Hảo Vũ sáng rực như bóng đèn: "Oa! Bà nội, bao nhiêu tiền ạ? Bà nội cho , ông nội chắc cũng sẽ cho cháu đúng ? Đây là chuyến du lịch nghiệp trung học duy nhất trong đời cháu, thể để bất kỳ nuối tiếc nào!" Mặc dù Lâm Hảo Vũ từng học trung học một ngày nào, nhưng cô quả thực là nghiệp trung học.

 

Lâm Lý Ngọc Trân : "Tiểu Lục, cháu tự tin sẽ đỗ trường đại học mơ ước thế cơ ?"

 

"Đó là điều chắc chắn ạ!" Lâm Hảo Vũ tràn đầy tự tin.

 

Lâm Lý Ngọc Trân liền đáp: "Có chứ, ông nội cháu cũng sẽ cho tiền du lịch."

 

Lâm Lý Ngọc Trân và Lâm Chấn Hoa mỗi cho Lâm Hảo Vũ một triệu tệ quỹ du lịch nghiệp. Tự dưng thêm hai triệu, Lâm Hảo Vũ sung sướng nhảy cẫng lên: "Yeah! Cháu cảm ơn bà nội, cảm ơn ông nội. Chuyến du lịch nghiệp của cháu nhất định sẽ tuyệt và cực kỳ vui vẻ!"

 

Thấy cô cháu gái thứ sáu vui vẻ như , Lâm Lý Ngọc Trân cũng bất giác mỉm . Quả nhiên, cô cháu gái cởi mở hoạt bát nhiều một chút, lòng bà cũng thư thái hơn.

 

Lâm Lý Ngọc Trân dặn dò Lâm Hảo Vũ chú ý an . Lâm Hảo Vũ liên tục gật đầu, cô mang theo chỉ một vệ sĩ chứ, cô ngoài chơi thì chuyện gọn nhẹ : vệ sĩ, trợ lý sinh hoạt, còn cả cấp , thiếu một ai. Chơi thì chơi cho đàng hoàng, nhưng Lâm Hảo Vũ cũng việc chính sự : mua nhà! Cho nên Lâm Hảo Vũ mang theo cả Lữ Phân.

 

Lữ Phân công tác cùng sếp lớn, lập tức thu dọn hành lý, cô nhất định sẽ biểu hiện thật !

 

Ngay lúc Lâm Hảo Vũ đang chuẩn hành lý mang , Lâm Khang Duệ lén lút mò đến tìm cô: "Chị, chị định đại lục chơi với chủ tịch Tạ ?"

 

"Vừa chơi việc đàng hoàng," Lâm Hảo Vũ nửa đùa nửa thật sửa lời. Cô đ.á.n.h giá Lâm Khang Duệ, : "Tiểu Thất, chị đợi em , chúng thể cùng đại lục du lịch, còn nhiều thành phố đáng để xem mà."

 

Lâm Khang Duệ lắc đầu : "Chị , thực bây giờ chị đại lục chơi càng hợp ý em hơn."

 

Lâm Hảo Vũ nghi hoặc nghiêng đầu: "Hửm?"

 

Lâm Khang Duệ hạ giọng với Lâm Hảo Vũ: "Em quyết định kỳ nghỉ hè sẽ tham gia cuộc thi Tiếng hát tài năng trẻ. Em so tài với những khác xem trình độ của rốt cuộc đến . Chị, em chỉ chuyện cho một chị thôi đấy."

 

Lâm Hảo Vũ bừng tỉnh đại ngộ, lập tức vui vẻ : "Đợi chị từ đại lục về, đúng lúc thể cổ vũ tiếp sức cho em tham gia thi hát. Tiểu Thất, bây giờ em cần giúp đỡ gì ? Chị thể chi tiền ủng hộ em đó nha." Cô đúng là một chị gái vô cùng hào phóng.

 

Vốn dĩ Lâm Khang Duệ định cần, nhưng bỗng nghĩ một việc: "Chị thể tìm giúp em một phòng luyện thanh cách âm ? Em nhiều thời gian và gian tự do hơn để luyện hát, đến mấy trung tâm lúc nào cũng chút bất tiện." Lâm Khang Duệ tạm thời để nhà chuyện thi hát, dù giấu mấy vị gia trưởng trong nhà, nhưng cũng thể hiện rõ thái độ của : Cậu nghiêm túc.

 

"Chị sẽ lập tức sai sắp xếp cho em!" Đối với Lâm Hảo Vũ, đây chỉ là chuyện vặt. Cô chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là lập tức lo liệu thỏa, ngày mai Lâm Khang Duệ ngay một phòng luyện thanh chuyên nghiệp dành riêng cho .

 

"Cảm ơn chị! Chị thật lợi hại!" Mắt Lâm Khang Duệ sáng rực, thiếu niên mới lớn cũng mồm mép ngọt xớt.

 

Lâm Hảo Vũ híp mắt , vỗ vỗ vai Lâm Khang Duệ: "Có cần giúp đỡ gì thì cứ tìm chị bất cứ lúc nào nhé." Cho dù ở đại lục, cô cũng thể gọi điện thoại phân phó giúp đỡ em trai.

 

Lâm Hảo Phỉ tin Lâm Hảo Vũ chạy đại lục chơi, vội vàng xông tới định tóm . Ai dè mới sáng sớm Lâm Hảo Vũ xách hành lý và dẫn sân bay tụ họp với Tạ Tri Kính . Lâm Hảo Phỉ vồ hụt, may mà còn gọi điện thoại, tức tối : "Lâm Hảo Vũ, em bây giờ chạy chơi, phim truyền hình của chúng sắp phát sóng đấy!"

 

Lâm Hảo Vũ vô cùng bình tĩnh: "Nhà sản xuất Lâm , giao quyền cho chị đấy, chị cứ quyết định . tin tưởng chị, chị vẫn luôn mà."

 

Lâm Hảo Vũ chẳng để tâm mấy lời của Lâm Hảo Phỉ đầu. Nếu cô thực sự chạy đến công ty chỉ tay năm ngón, Lâm Hảo Phỉ chắc chắn sẽ ầm lên, còn cho rằng cô đến tranh công, giành giật quyền phát ngôn nọ. Có khi cô rời khỏi Hương Cảng, Lâm Hảo Phỉ lén thở phào nhẹ nhõm chứ.

 

Lâm Hảo Vũ cảm thấy thực sự là một nhà đầu tư thiên thần, một "kim chủ" lớn cơ bản là phóng quyền bộ. Lâm Hảo Phỉ hợp tác với cô, chắc nửa đêm đang ngủ cũng tỉnh.

 

 

 

 

 

 

Loading...