[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 207:••

Cập nhật lúc: 2026-06-30 00:01:27
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Hảo Vũ bừng tỉnh ngộ, cô hiểu ẩn ý của Chu Tường. Quả nhiên, tiền đúng là tiên là phật! Thế mà cô thể mời những nghệ nhân từng việc ở Cố Cung đến thiết kế, phục dựng và tu sửa tứ hợp viện cho .

 

Chính là vì hiện tại đất nước còn nghèo khó, thứ đều đang trong giai đoạn xây dựng từ đầu, từ xuống ai cũng tìm cách kiếm thêm thu nhập. Thử hỏi nếu đổi là ba mươi năm , liệu dễ dàng mời những nghệ nhân đến sửa nhà cho cô ? Ưm, chắc cô chỉ thể mời họ trong mơ thôi!

 

Chu Tường lập tức tiếp lời: "Nhất sự bất phiền nhị chủ (Một việc phiền hai ), Lâm tiểu thư thể giao việc cho . thể giúp cô liên lạc với những vị nghệ nhân lão làng chuyên nghiệp đó. Chỉ cần cô , hôm nay thể đưa cô đến gặp họ. Cô tu sửa theo phong cách nào, các nghệ nhân chắc chắn sẽ thiết kế đúng như ý cô."

 

Lâm Hảo Vũ thực sự động lòng , những lời Chu Tường đ.á.n.h trúng phóc tim đen của cô. Cô quyết định, cô mời những thợ đó đến sửa sang tứ hợp viện cho , chỉ là thanh toán bằng ngoại tệ thôi , cô dư sức.

 

"Thôi, cứ để ngày mai sắp xếp thời gian gặp mặt họ . Giờ về Khách sạn lớn Trung Tâm , hẹn ăn tối với Tri Kính. Chu Tường, ăn cùng và Tri Kính luôn nhé?" Lâm Hảo Vũ ngỏ lời mời Chu Tường. Hôm nay giúp đỡ cô nhiều, là nhân viên của cô nên cô thể nào trả tiền thù lao cho , mời ăn một bữa là hợp lý nhất.

 

"Được chứ!" Chu Tường gật đầu ngay tắp lự, sợ chỉ cần trả lời chậm một giây là Lâm Hảo Vũ sẽ đổi ý.

 

Tạ Tri Kính Lâm Hảo Vũ, Chu Tường, cuối cùng ánh mắt rơi Lâm Hảo Vũ. Cô lập tức hiểu ý đồ trong ánh mắt : "Hôm nay Chu Tường giúp em một việc lớn, để cảm ơn , em mời ăn cơm. em lỡ hẹn với , nên em quyết định chúng sẽ cùng ăn chung!"

 

"Tri Kính, chẳng kể cho em quan hệ giữa nhà và nhà họ Chu gì cả." Lâm Hảo Vũ vươn ngón tay chọc chọc tay Tạ Tri Kính, tỏ vẻ giận dỗi.

 

Tạ Tri Kính: "Bây giờ em đấy."

 

Lâm Hảo Vũ hứ hứ hai tiếng, thực cũng chẳng giận gì. Tạ Tri Kính mà tự dưng giải thích cặn kẽ chuyện nhà họ Chu cho cô mới là chuyện lạ. Lại câu , việc Tạ Tri Kính nhờ Chu Tường đến giúp thể hiện rõ thái độ của - đều là nhà cả.

 

" , đây là kẹo gấu trúc em mua cho ở phố ăn vặt Vương Phủ Tỉnh , vui lắm đấy, ăn ? Em khuyên nên c.ắ.n từ đầu chú gấu trúc ."

 

Lâm Hảo Vũ chợt nhớ món quà nhỏ mang về cho Tạ Tri Kính. Vâng, cô trợ lý sinh hoạt năng của cô đặt túi kẹo gấu trúc ở chỗ mà cô thể dễ dàng lấy nhất. Cô tháo lớp giấy gói bên ngoài, que kẹo gấu trúc bên trong vẫn còn nguyên vẹn hảo, y như lúc ông chủ sạp mới nặn xong .

 

Lâm Hảo Vũ đặt que kẹo gấu trúc mặt Tạ Tri Kính, thật tươi tắn rạng rỡ: "Tri Kính, ăn đồ ăn lề đường ? Nếu ăn thì em ăn nhé."

 

Tạ Tri Kính que kẹo gấu trúc, Lâm Hảo Vũ, gương mặt mảy may biến sắc, điềm nhiên thốt một câu: "Anh nhận tấm lòng của em ."

 

Lâm Hảo Vũ ngẩn . Cô chớp chớp đôi mắt to tròn trắng đen rõ ràng, ngập ngừng hỏi: "Ý là, thấy cũng coi như là nhận hả?"

 

Tạ Tri Kính khẽ gật đầu: "Ừm, ăn, em ăn ."

 

Lâm Hảo Vũ "phụt" . Cô thừa sẽ đụng đũa thức ăn lề đường mà, cơ mà cái cách trả lời thật khiến vui vẻ. Lâm Hảo Vũ chẳng rảnh mà ép buộc ăn, ăn đồ vặt lề đường cũng tội tày đình gì. Ngay cả bản cô cũng chỉ thỉnh thoảng thèm ăn dăm ba miếng thôi. Thậm chí các bậc phụ vẫn dặn dò con cái ít ăn đồ ăn vặt ngoài đường cơ mà, thậm chí là cấm tiệt chứ. Tạ Tri Kính thì mắc bệnh sạch sẽ, ăn, nhưng cũng ngăn cấm cô ăn. Ừm, kiểu gọi là gì nhỉ, hòa hợp trong sự khác biệt ?

 

Hahaha! Thế cũng đấy.

 

Tạ Tri Kính lẳng lặng ngắm nụ của cô.

 

Hai cần mải mê chim chuột đến , đúng là coi như tàng hình luôn mà.

 

Chu Tường âm thầm oán trách trong bụng. Rốt cuộc hóa thành chiếc bóng đèn chói lọi.

 

Có điều, thấy Tạ và Lâm tiểu thư tình cảm thắm thiết như , Chu Tường an lòng và mừng rỡ. Vợ chồng cưới đúng là khác bọt ha.

 

Nhờ sự giúp đỡ của Chu Tường, Lâm Hảo Vũ thuận lợi gặp gỡ những thợ lành nghề. Qua gặp mặt , cô thành công mời mấy vị sư phụ về phục chế, tu sửa các tứ hợp viện cho , đặc biệt là khu tứ hợp viện ba khoảnh sân. Đối với hai khu còn , việc trang trí cũng cần quá cầu kỳ, dẫu cho Lâm Hảo Vũ ý định lưu ở thủ đô chăng nữa, cô cũng sẽ chọn khu tứ hợp viện ba sân nơi ở chính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-207.html.]

 

thì hiện tại Lâm Hảo Vũ vẫn đang ở thoải mái tại Khách sạn lớn Trung Tâm. Những căn tứ hợp viện cô tậu tạm thời tiện dọn ở, đợi khi nào sửa sang xong xuôi dọn cũng chẳng muộn.

 

"Lâm tiểu thư, một khu tứ hợp viện năm sân, vị trí cực kỳ đắc địa, còn nguyên vẹn, cô xem thử ?" Chu Tường gọi điện báo tin cho Lâm Hảo Vũ.

 

Lâm Hảo Vũ kinh ngạc. Tứ hợp viện năm sân á? Cô rõ, cho dù là ở thời đại , tìm mua một căn tứ hợp viện năm sân ở vị trí chuyện dễ dàng. Có tiền thôi đủ, còn cả các mối quan hệ nữa, nếu cô chẳng đào thông tin về tứ hợp viện năm sân mà mua.

 

Tứ hợp viện năm sân, đây đích thị là hào trạch hàng xịn !

 

Đương nhiên Lâm Hảo Vũ chút chần chừ, trả lời ngay lập tức: "Đi!"

 

Cơ hội ngàn năm một, bỏ lỡ căn tứ hợp viện năm sân , thứ cô mất chỉ là một trăm triệu?

 

Lâm Hảo Vũ nhanh chóng hẹn Chu Tường thời gian xem căn tứ hợp viện năm sân, ngay khi cúp điện thoại là luôn. Nếu chần chừ, cô sợ khác sẽ nẫng mất.

 

Quả thực chỉ Lâm Hảo Vũ nhắm đến căn tứ hợp viện năm sân , nhưng may mắn , so với cô thì các đối thủ cạnh tranh khác vẻ "đuối". Cuối cùng, Lâm Hảo Vũ chớp mắt chi thẳng vài triệu tệ, thuận lợi tậu luôn căn tứ hợp viện năm sân .

 

Mua một căn tứ hợp viện năm sân mà chỉ mất vài triệu tệ, Lâm Hảo Vũ vui như mở cờ trong bụng. Có điều tiền thời nay đúng là giá trị thật, vài triệu tệ vẻ "khủng" bằng con hàng trăm triệu ở tương lai, nhưng ở thời điểm hiện tại, một triệu tệ là một con khổng lồ . Nhờ dựa nhà họ Lâm nên cô mới mua dễ dàng như thế.

 

Nhìn ngắm căn tứ hợp viện năm sân của , trong lòng Lâm Hảo Vũ trào dâng cảm giác hạnh phúc ngập tràn. Cô dạo bước khắp nơi, ở đây sân vườn, đình đài lầu các, cả cầu nhỏ nước chảy róc rách... Những tiểu cảnh cần phục chế . Diện tích của căn tứ hợp viện lớn đến mức thể đạp xe đạp vòng vòng bên trong. Thôi , cô quyết định, căn tứ hợp viện năm sân cũng mời thợ đến cải tạo . Sau cô sẽ ở căn ba sân nữa, mà chuyển sang ở hẳn căn năm sân cho "oách", hahaha.

 

Những thợ ngoài thêm kiếm thu nhập khi dự án đầu tiên là phục dựng một căn tứ hợp viện năm sân đều tỏ vô cùng hứng khởi. Họ thể kiếm thêm tiền, nhân cơ hội thực hành và rèn luyện tay nghề. Hơn nữa ngân sách Lâm tiểu thư đưa vô cùng dư dả, họ thể chuyên tâm nghiên cứu phương pháp phục chế, áp dụng những kinh nghiệm quý báu cho các dự án trùng tu ở Cố Cung, quả là một công đôi việc, tiết kiệm tiền đỡ tốn công.

 

Quan trọng nhất là bà chủ Lâm cực kỳ hào phóng, nên các sư phụ cũng dồn một trăm phần trăm tâm huyết công việc. Bắt đầu thôi!

 

Lâm Hảo Vũ cảm kích sự giúp đỡ của Chu Tường trong vai trò trung gian. Cô rộng rãi gửi một khoản tiền thù lao, nhưng Chu Tường từ chối nhận. Thấy , Lâm Hảo Vũ liền : "Trước đây giúp , mời ăn cơm . bây giờ vẫn đang tiếp tục giúp , thể để công mãi ? Ngạn ngữ câu ' em ruột thịt cũng rạch ròi chuyện tiền bạc', huống chi chúng chỉ là họ hàng, càng rõ ràng. Nếu nhận, dám nhờ giúp đỡ nữa ."

 

Cuối cùng Chu Tường cũng chịu nhận tiền. Cứ nghĩ đến chuyện Lâm Hảo Vũ thể dễ dàng vung vài triệu tệ để mua một căn tứ hợp viện năm sân, đến tận bây giờ vẫn còn bàng hoàng. Nhà họ Chu sống hề túng thiếu, Chu Tường từ nhỏ sống trong nhung lụa, nhưng cũng thể tiêu xài hoang phí như . Vài triệu tệ á? Đây là đầu tiên trong đời tiếp xúc với một tiền lớn đến thế ở cự ly gần. Hơn nữa, chi phí phục chế những căn tứ hợp viện cũng hề rẻ mạt chút nào. tiền, gì thì .

 

Ngoài bốn căn tứ hợp viện , Lâm Hảo Vũ còn tậu thêm mấy căn nữa. Cứ vung tiền mua nhà liên tục như , tiền cô chi vượt qua con chục triệu. Quả thực, cảm giác vung tiền mua nhà mà bất kỳ rào cản nào đúng là quá .

 

Mua nhà, thật sung sướng; tiền, thật sung sướng.

 

Nói chung là chỉ hai chữ: hạnh phúc.

 

Đang lúc hứng khởi, gặp Tạ Tri Kính, Lâm Hảo Vũ kể lể luyên thuyên ngớt về việc cô thích căn tứ hợp viện năm sân của đến nhường nào. Biết cô còn thể cưỡi ngựa trong sân nhà cũng nên.

 

Tạ Tri Kính dội gáo nước lạnh cô, mà chỉ : "Chỉ cần em ."

 

Lâm Hảo Vũ bật : "Anh đúng, chỉ cần em thôi," Nhà của cô thì cô tự chủ mà. Cô tiếp, "Hôm nào rảnh em mời qua thăm nhà em nhé."

 

 

 

 

 

 

Loading...