[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 225:𝓚

Cập nhật lúc: 2026-07-01 02:19:53
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhà họ Lâm chỉ duy nhất một ngoại lệ là Lâm Hảo Vũ. Chẳng ai thể theo con đường của cô, ai ốm yếu viện mười mấy năm cú lội ngược dòng ngoạn mục như ?

 

Sự kết hợp đầu tay giữa Lâm Hảo Phỉ và Lâm Hảo Vũ thành công rực rỡ khiến Lâm Hảo Hân khỏi ghen tị. Lâm Hảo Phỉ chứng minh năng lực, bao nhiêu tranh hợp tác đầu tư cùng. Còn Lâm Hảo Vũ, trong mắt , tiếp tục gặp may. Dù thừa nhận tài năng của Lâm Hảo Phỉ, nhưng Lâm Hảo Hân công nhận cô loại thùng rỗng kêu to. Còn về phần Lâm Hảo Vũ, Lâm Hảo Hân cũng như bao khác, đều đinh ninh rằng cô chỉ dựa vận may mà thôi.

 

Tuy nhiên, những lời nhắc nhở của bà nội Lâm Lý Ngọc Trân khiến Lâm Hảo Hân suy ngẫm . Lâm Hảo Vũ thực sự chỉ nhờ may mắn ? Có lẽ. việc Lâm Hảo Vũ kiếm lợi nhuận từ phi vụ cũng chứng tỏ cô bản lĩnh. Dám bỏ ba triệu tệ để hùn vốn với Lâm Hảo Phỉ, còn tận dụng các mối quan hệ để hỗ trợ việc phim, khoản lợi nhuận xứng đáng với những gì Lâm Hảo Vũ bỏ . Thử hỏi nếu chỉ một Lâm Hảo Phỉ, liệu nó thể đạt thành công vang dội như hiện tại?

 

Lâm Hảo Hân dám chắc, nhưng rõ ràng Lâm Hảo Vũ cũng kẻ vô dụng.

 

"Dù Lâm Hảo Phỉ đạt thành tích đến thế nào, cuối cùng vẫn bám lấy em. Hảo Vũ , em thực sự bản lĩnh." Lâm Hảo Hân nhận xét.

 

Khóe miệng Lâm Hảo Vũ cong lên một nụ : "Haha, hết cách , ai bảo vận may tài lộc của em quá chi!"

 

Lâm Hảo Hân cứng họng, hối hận vì lỡ buông lời khen ngợi. Không nên khen nó một chữ nào mới .

 

"Nghe đội hùng biện của Tứ tỷ vô địch , chúc mừng chị nha." Nhớ lời kể của Lâm Hảo Phỉ, Lâm Hảo Vũ tiện thể chúc mừng. Lâm Hảo Phỉ còn bóng gió rằng Lâm Hảo Hân và Ngô Thành cùng tham gia một đội, cặp tình nhân màn thể hiện xuất sắc, rạng danh trường đại học. Có vẻ như Lâm Hảo Hân ngày càng coi Lâm Gia Uyển gì nữa .

 

"Đoạt giải là chuyện đương nhiên thôi." Lâm Hảo Hân đầy tự tin đáp.

 

Lâm Hảo Vũ tranh thủ quan sát Lâm Hảo Hân. Chà, sắc mặt hồng hào, nét u ám trán tan biến. Có vẻ như tình yêu tưới tắm khác, Lâm Hảo Hân cũng cách tự chăm sóc bản đấy chứ.

 

"Lát nữa chị thử váy cưới với chị Tam Kim, Hảo Vũ cùng ?" Lâm Hảo Hân chợt hỏi.

 

"Váy cưới á?" Lâm Hảo Vũ sực nhớ , "À , hôn lễ của đại ca và chị Tam Kim định tháng bảy mà. Hai nhà Lâm, Lưu chắc tất bật chuẩn từ sớm . Em , Tứ tỷ cùng chị ."

 

Mùa hè năm nay hứa hẹn sẽ bận rộn và náo nhiệt lắm đây.

 

Lâm Hảo Hân: "Chị ngay là thuyết phục em mà. Em , chị mất một phụ tá đắc lực ."

 

Lâm Hảo Vũ tủm tỉm đáp: "Chiều nay em bận hẹn hò ."

 

Lâm Hảo Hân thầm ước cũng thể dùng cớ "hẹn hò" để né tránh việc phụ giúp, nhưng khổ nỗi mối quan hệ giữa cô và Ngô Thành các bậc trưởng bối nhà họ Lâm chấp thuận. Dù cô cố tình phô trương ở trường đại học đến mấy cũng vô ích.

 

"Mọi ai cũng việc đàng hoàng để , trông chị cứ như kẻ ăn ." Lâm Hảo Hân dường như đang than thở.

 

"Thế Tứ tỷ tìm việc đàng hoàng mà là xong chứ gì?" Lâm Hảo Vũ thuận miệng đáp.

 

Lâm Hảo Hân thì sững : "Chị thì việc gì đàng hoàng cơ chứ?"

 

Hả?

 

Lâm Hảo Vũ bỏ tờ báo xuống, ngó đông ngó tây, khi chắc chắn Lâm Hảo Hân đang hỏi thật, cô bèn dùng ngón tay gõ gõ cằm, suy nghĩ một cách vô cùng nghiêm túc, lắc đầu: "Chịu thôi, em chẳng thể cho chị lời khuyên nào cả."

 

"Chị đùa thôi," Lâm Hảo Hân lập tức chống chế, "Chị Lâm Hảo Phỉ, chẳng cần chứng minh điều gì với ai cả."

 

"Ồ, ?" Lâm Hảo Vũ thẳng mắt Lâm Hảo Hân với ánh sắc lẹm.

 

Lâm Hảo Hân vội vã né tránh ánh mắt như thể thể thấu tâm can của Lâm Hảo Vũ, gắng gượng đáp: " thế."

 

Lâm Hảo Vũ vẻ bâng quơ : "Em Ngũ tỷ kể, kẻ thù đội trời chung của chị là Chu Tiểu Mẫn đang dốc sức đóng phim điện ảnh, sắp đóng máy đến nơi . Thế nhưng Ngũ tỷ phán chắc nịch rằng bộ phim đó rạp kiểu gì cũng thất bại t.h.ả.m hại. Tóm là, Ngũ tỷ nhà em đang tự tin cơ, giọng điệu lúc về việc phim của sẽ 'xịt' chắc nịch lắm."

 

Lâm Hảo Hân cân nhắc ẩn ý đằng những lời của Lâm Hảo Vũ, ngoài miệng thì đáp: "Lâm Hảo Phỉ lúc nào chả huênh hoang, giờ càng đắc ý hơn. Nó nghĩ ngày chính cũng nếm mùi thất bại ?"

 

"Vậy Tứ tỷ lo lắng nên trò trống gì? Thậm chí còn chẳng dám thử sức với những việc ?" Lâm Hảo Vũ đ.â.m trúng tim đen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-225.html.]

 

Lâm Hảo Hân nghẹn ứ ở cổ: "Ai thế?! Chỉ là chị việc gì thôi, thôi."

 

"Thì là thế, là em nghĩ sai ," Lâm Hảo Vũ nở nụ ngọt ngào với Lâm Hảo Hân, "Em còn tưởng Tứ tỷ hèn nhát đến mức đừng thử, đến cả một suy nghĩ táo bạo cũng dám cơ."

 

Lâm Hảo Hân hận thể giáng cho Lâm Hảo Vũ một bạt tai. Con nhóc câu nào là xát muối tim câu đó, đau điếng. Cô đến đây để tự rước lấy nhục ? , là do cô tự dẫn xác đến.

 

Lâm Hảo Hân chìm im lặng đầy ấm ức.

 

Tuy nhiên, quả thực Lâm Hảo Hân định hướng rõ ràng. Nhìn thấy Lâm Hảo Phỉ bận rộn một cách đầy phấn khích, như thể tìm chân lý của đời , cô thấy chướng mắt vô cùng. Đáng ghét nhất là ngày nào cũng chứng kiến Lâm Hảo Phỉ mặt, vênh váo, khoe khoang, khiêu khích. Cô thực sự tát cho Lâm Hảo Phỉ một cái.

 

"Hảo Vũ, em học khoa Nghệ thuật trường Đại học Trung văn Hương Cảng, định chuyên tâm học Quốc họa ?" Trong lòng bực dọc, Lâm Hảo Hân lập tức bẻ lái câu chuyện, chuyển sự chú ý về phía Lâm Hảo Vũ.

 

Lâm Hảo Vũ chẳng ý giấu giếm: "Vâng, học Nghệ thuật và Quốc họa tuyệt, em thích, cực kỳ phù hợp với một đứa thích tự do tự tại, tản mạn như em."

 

Lâm Hảo Hân mỉm gượng gạo: "Biết nhà một bậc thầy Quốc họa cũng nên."

 

Lâm Hảo Vũ đáp với giọng hời hợt: "Tứ tỷ đừng tâng bốc em quá. Em á, chỉ vẽ vời linh tinh, vẽ những thứ thích thôi. Em sống bằng nghề bán tranh nên cứ chiều theo sở thích, lúc nào hứng thì vẽ vài nét, mất hứng thì nghỉ khỏe."

 

Nhìn vẻ mặt thản nhiên của Lâm Hảo Vũ, Lâm Hảo Hân hề đ.á.n.h lừa. Cô thừa lúc chơi thủ đô, Lâm Hảo Vũ mang theo lỉnh kỉnh đủ thứ đồ nghề vẽ tranh yêu thích. Như thế mà gọi là "vẽ vời linh tinh" ? Lời và hành động của con bé trái ngược . Lâm Hảo Vũ thực sự đam mê hội họa, còn thích sưu tầm tranh cổ. Ngay cả thầy giáo cũng khen ngợi cô năng khiếu và chăm chỉ. Thế mà bảo là "linh tinh" ?

 

Lâm Hảo Hân cúi xuống hai cô em họ và một em họ, ai nấy đều bận rộn theo đuổi đam mê riêng. Ngước lên , ba trai đang chằm chằm dòm ngó chiếc ghế thừa kế của ông nội, ai cũng khao khát trở thành chiến thắng cuối cùng. Chỉ cô, kẹt ở giữa, lửng lơ chẳng thuộc về phe nào, chẳng điểm tựa.

 

Giờ thì Lâm Hảo Hân thể yên nữa: "Chị chuẩn ngoài , buôn chuyện với em nữa."

 

Nhìn Lâm Hảo Hân vội vã rời , Lâm Hảo Vũ lắc đầu ngao ngán. Nhìn từ một góc độ nào đó, cô Tứ tỷ quả thực là nhàn rỗi nhất nhà, luôn để khác dẫn dắt cuộc đời .

 

Sau khi "hóng hớt" no nê tin tức ở nhà, Lâm Hảo Vũ một chiếc váy mới. Thời tiết đang nóng dần lên, đến mùa diện váy xinh ! Tất nhiên, đường cô vẫn mang theo vệ sĩ. Mặc dù Lâm Hảo Vũ thể tự lái chiếc xe thể thao của , nhưng cô - Tôn Thục Tuệ - bao giờ yên tâm. Ai mà ngoài đường đám xã hội đen kẻ nào rình rập? Dù khu vực họ sống an ninh , nhưng chẳng gì là an tuyệt đối, đặc biệt là khi con gái bà quá xinh , Tôn Thục Tuệ luôn nơm nớp lo sợ kẻ nảy sinh ý đồ đen tối.

 

Lấy gương của Phú Văn Tín bài học, đây một lái xe thể thao rong ruổi khắp nơi. từ vụ bắt cóc suýt mất mạng, giờ Phú Văn Tín khỏi nhà là hai vệ sĩ kè kè hai bên. Rõ ràng là ám ảnh tâm lý.

 

Và Tôn Thục Tuệ cũng ám ảnh tâm lý lây.

 

Khi xe dừng cửa nhà họ Tạ, Lâm Hảo Vũ tung tăng nhảy xuống. Vừa thấy Tạ Tri Kính, cô dụi mắt mấy mới tin đó là : "Hôm nay đến công ty ?" Cô cố tình đến nhà họ Tạ sớm là để bầu bạn với bà nội Từ và dì Trần, vì giờ bình thường Tạ Tri Kính vẫn còn đang việc ở công ty.

 

"Công việc hôm nay giải quyết xong ," Tạ Tri Kính cô đáp.

 

"Chủ tịch Tạ việc hiệu quả quá!" Lâm Hảo Vũ vỗ tay tán thưởng. Tạ Tri Kính đúng là một kẻ cuồng công việc đích thực.

 

Tạ Tri Kính đưa tay về phía Lâm Hảo Vũ. Cô , bàn tay lớn của , từ từ đặt tay đó, mỉm hỏi: "Có một đoạn ngắn thế mà cũng nắm tay ?"

 

Tạ Tri Kính siết nhẹ tay cô, nghiêm túc trả lời: "Anh nắm."

 

Động tác của Lâm Hảo Vũ khựng một nhịp, nụ môi càng thêm rạng rỡ: "Vậy cho nắm đấy. Bà nội Từ và dì Trần mà thấy chúng nắm tay , chắc sẽ giật lắm cho xem."

 

"Họ sẽ giật , họ sẽ vui." Tạ Tri Kính .

 

Cả hai đều đoán đúng một nửa. Bà Từ và Trần Nguyệt Quân khi thấy Lâm Hảo Vũ và Tạ Tri Kính tay trong tay bước , ban đầu là ngạc nhiên, đó là niềm vui sướng thuần túy dành cho hai . Thật dễ dàng gì, đính hôn hơn nửa năm , cuối cùng đôi trẻ cũng bước tiến triển thiết thực: Nắm tay !

 

"Cô ơi, tối nay bảo nhà bếp chuẩn một bữa thịnh soạn, chúng ăn mừng thật linh đình mới ." Trần Nguyệt Quân thì thầm với bà Từ.

 

 

 

 

 

Loading...