[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 241:♚
Cập nhật lúc: 2026-07-02 00:27:41
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôn Thục Tuệ bình tĩnh đặt cuốn sổ sách xuống, đón lấy tờ báo từ tay Lâm Hảo Vũ: "Để mami xem nào."
"Đây ạ," Lâm Hảo Vũ đưa tờ báo, nhanh nhẹn xích sát mami, "Bài báo ghi là thông tin độc quyền do một giấu tên cung cấp. Không kẻ đó là ai, liệu quen của nhỉ?" Cô lén quan sát sắc mặt Tôn Thục Tuệ, buông lời đầy ẩn ý.
"Mối quan hệ giữa mami và Ái Nghi vốn dĩ chuyện bí mật, nên tiết lộ là ai cũng chẳng quan trọng," Tôn Thục Tuệ khựng một nhịp tiếp, "Ngay cả bản tin cũng chẳng gì đáng bận tâm. Mami chỉ bất ngờ vì họ còn cất công đào ảnh mami thi Hoa hậu Hương Cảng năm xưa để đăng chung với ảnh Ái Nghi thôi."
Thấy mami mấy bận tâm, Lâm Hảo Vũ cũng nhẹ nhõm phần nào. Cô rướn cổ những bức ảnh thời thanh xuân của mami báo, xuýt xoa khen ngợi: "Mami ơi, mami xuất sắc luôn! Cả đây lẫn bây giờ, nhan sắc của mami cứ gọi là thăng hạng ngừng!"
Tôn Thục Tuệ con gái khen thì sướng rơn, tít mắt, khẽ gõ nhẹ lên trán Lâm Hảo Vũ: "Cái miệng nhỏ dẻo thật đấy."
Lâm Hảo Vũ toét miệng hì hì: "Hì hì, nhưng mà mami ơi, đám săn ảnh ở Hương Cảng nổi tiếng là thích quá chuyện lên. Nhất là cái trò 'giải trí đến c.h.ế.t', liệu bọn họ thêu dệt những tin đồn thất thiệt để câu khách, hòng bán nhiều báo ạ?"
" là đề phòng chuyện đó," Tôn Thục Tuệ gật gù đồng tình. Bà hề coi thường Tiền Ái Nghi, dù con bé cũng chừng mực nhất định. vợ chồng Tôn Tĩnh Tuệ và Tiền Phàm thì khác, ai mà họ lỡ miệng tiết lộ điều gì với phóng viên ảnh hưởng đến thanh danh của bà . Tất nhiên, Tôn Thục Tuệ sợ họ, bà chỉ đối mặt với những rắc rối đáng . "Lục cứ yên tâm, mami tự gì. Hồi mami thi Hoa hậu Hương Cảng lấy ba con, sóng gió dư luận khi đó còn khủng khiếp hơn nhiều, mami vượt qua thì mấy chuyện cỏn con nhằm nhò gì."
Lâm Hảo Vũ ngẫm nghĩ một lát gật đầu: "Truyền thông nhiều như , khó mà kiểm soát hết . con tin mami sẽ giải quyết êm chuyện ."
Tôn Thục Tuệ nhạt: "Kể cả báo chí đăng tin vịt để câu view thì mami cũng chẳng sợ. Cùng lắm là mami khởi kiện họ tội phỉ báng thôi."
Làm dâu nhà họ Lâm bao năm, Tôn Thục Tuệ xây dựng cho những mối quan hệ nhất định. Dù sức lực của bà hạn, nhưng cái mác nhà họ Lâm thì ai cũng dám động . Nếu kẻ cố tình giở trò, Tôn Thục Tuệ chắc chắn sẽ đáp trả đích đáng, tuyệt đối để bản chịu thiệt.
"Hai con đang xem gì mà say sưa thế?" Lâm Gia Hào đột ngột lên tiếng.
Lâm Hảo Vũ và Tôn Thục Tuệ giật b.ắ.n , đồng loạt trừng mắt Lâm Gia Hào. Lâm Hảo Vũ phồng má phụng phịu: "Ba! Ba con hết hồn!"
Tôn Thục Tuệ kiêng nể mà đập cho Lâm Gia Hào một phát: "Lâm Gia Hào, cuối cùng ông cũng chịu vác mặt về nhà đấy ?" Lâm Gia Hào hoang gần một tuần trời, chạm đến giới hạn chịu đựng của Tôn Thục Tuệ. Bà định hôm nay hoặc ngày mai sẽ tóm cổ ông về, ngờ ông tự mò mặt về. Cầm một đồng bạc trong tay mà ông cũng trụ mấy ngày, tài thật.
Lang bạt bên ngoài, Lâm Gia Hào chẳng thiếu bạn bè bao ăn bao chơi. Hết tiền? Có hề gì, ông cứ chọn một khách sạn hạng sang mà ở, tiền phòng "chiến hữu" lo. Cuộc sống của Lâm Gia Hào ở ngoài phong lưu như thế đấy.
"Con gái cưng, con trừng mắt chu mỏ lên trông y hệt chú ếch con dễ thương quá mất!" Lâm Gia Hào chỉ Lâm Hảo Vũ, phá lên.
Lâm Hảo Vũ: "... Mami~ Mami xem ba kìa!" Được , ông bố ruột coi như đồ bỏ .
Tôn Thục Tuệ trừng mắt giận dữ: "Lâm Gia Hào!"
Bị vợ và con gái "chiếu tướng", Lâm Gia Hào lập tức giơ tay đầu hàng, ngoan ngoãn giải thích: "Thì... mấy hôm nay thấy tình hình vẻ êm êm nên mới về. Với , trong túi nhẵn thín , về xin mami chút đỉnh tiền tiêu vặt chứ."
Lâm Hảo Vũ và Tôn Thục Tuệ , ánh mắt đầy thấu hiểu. Biết ngay mà.
"Ủa, tin tức ," Lâm Gia Hào chộp lấy tờ báo từ tay Tôn Thục Tuệ, lướt nhanh nội dung, chép miệng, "Không ngờ Tiền Ái Nghi thi Hoa hậu Hương Cảng lôi cả bà . Thục Tuệ , xem nhà họ Tiền thiếu vắng sự chống lưng âm thầm của bà thì sống cũng chật vật lắm. Không Tiền Ái Nghi thi vì đam mê của bản vì gia đình ép buộc nữa."
Tôn Thục Tuệ lạnh lùng đáp: "Mặc kệ Ái Nghi vì ai, đó là lựa chọn của con bé và là chuyện riêng của nhà họ Tiền, quan tâm."
Lâm Gia Hào quan sát nét mặt và cử chỉ của vợ, gật gù: "Bà để tâm thì . Đám báo chí chỉ giỏi trò rùm beng chuyện, chỉ sợ ai mối quan hệ giữa bà và Tiền Ái Nghi. Một khi con bé chút tiếng tăm, cá là ngày mai sẽ còn nhiều bài báo khai thác chuyện nữa."
Cuộc thi Hoa hậu Hương Cảng là sự kiện thu hút sự chú ý của thể dân Hương Cảng mỗi năm. Những câu chuyện hậu trường, tin đồn thất thiệt luôn là đề tài nóng hổi. Tôn Thục Tuệ từng là tâm điểm chú ý của giới truyền thông, nay mối quan hệ giữa bà và Tiền Ái Nghi chắc chắn sẽ đem mổ xẻ. Hơn nữa, Tôn Thục Tuệ chỉ là cựu Hoa hậu mà còn là con dâu của gia tộc hào môn họ Lâm, quá nhiều "chất liệu" để giới báo chí tha hồ nhào nặn.
Lâm Hảo Vũ xong, sang Lâm Gia Hào: "Ba ơi, ba bảo về nhà để xin bà nội tiền tiêu vặt á?"
" !" Lâm Gia Hào hà hà, phủi tay, chỉnh cổ áo, bước hiên ngang, "Ba ngay đây, túi tiền, ba quen."
Tôn Thục Tuệ định cằn nhằn vài câu, nhưng thấy Lâm Gia Hào thẳng thừng xin tiền tiêu vặt, bà cũng chẳng lý do gì để cản. Bà xua tay : "Gia Hào, xin tiền thì cấm ông đấy, chuyện cần với ông."
Lâm Gia Hào như thấy, sang rủ rê Lâm Hảo Vũ: "Con gái ngoan, theo xem ba xin tiền bà nội ?"
"Có ạ!" Lâm Hảo Vũ mắt sáng rực, gật đầu cái rụp, chạy theo ba ngay lập tức!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-241.html.]
Lâm Gia Hào nắm tay con gái, chạy biến như một cơn gió.
Lâm Hảo Vũ chạy theo kịp thở: "Hahaha, ba chạy từ từ thôi, chân con ngắn hơn chân ba mà."
Lâm Gia Hào lập tức chậm : "Được , hahaha!"
Tôn Thục Tuệ lắc đầu ngao ngán, gọi với theo: "Lục , nhớ trông chừng ba con, đừng để ông khỏi nhà đấy." Bà Lục chắc chắn sẽ lời bà hơn là lời ông chồng ham chơi .
"Rõ, thưa mami~" Lâm Hảo Vũ lảnh lót đáp lời, tay nắm c.h.ặ.t t.a.y ba, quyết để Lâm Gia Hào sổng mất.
Lâm Gia Hào lảo đảo, suýt ngã sấp mặt: "Con gái cưng..."
Lâm Hảo Vũ tủm tỉm: "Ba , ba biền biệt mấy hôm , con lời mami."
Lâm Gia Hào vuốt mặt, đành chịu thua. Trông thấy cô con gái rượu ngoan ngoãn, đáng yêu thế , ông nỡ từ chối? Mà thực , ông lang thang bên ngoài cũng đủ lâu , về nhà là để sắm vai đứa con ngoan, và quan trọng nhất là... "vòi" tiền tiêu vặt.
"Mami, đứa con trai cưng của mami về đây! Hahaha!" Lâm Gia Hào thấy Lâm Lý Ngọc Trân vội vàng xấn tới, ôm chầm lấy bà đầy tình cảm, sát bên cạnh, bắt đầu giở bài "nịnh nọt": "Mami ơi, xa mami mấy bữa mà con thấy mami trẻ , đấy!"
"Gia Hào, tưởng con quên mất đường về cái nhà chứ." Thấy con trai út, Lâm Lý Ngọc Trân định , nhưng nhớ việc ông biền biệt mấy ngày nay, bà nghiêm mặt trách móc.
"Ây da, mami , mami thừa lý do con dám về mà," Lâm Gia Hào đ.ấ.m bóp vai cho , ân cần giải thích, "Mami thấy ánh mắt của hai lớn con hôm ba câu đó ở nhà hàng ? Sợ đến mức con chỉ độn thổ thôi! Con ở nhà sống nổi? Thôi thì con lánh nạn mấy hôm, ba cũng nhắc chuyện đó nữa, hai cũng chẳng cần soi mói con. Cả nhà đều vui, mami?"
Lâm Lý Ngọc Trân lặng lẽ Lâm Gia Hào phân trần, từ chối sự chăm sóc ân cần của ông, nhưng cũng lời nào.
Lâm Gia Hào tiếp tục: "Mami hiểu tính con mà, cả đời con chẳng hoài bão gì lớn lao, chỉ thích ăn ngon mặc , rong chơi thoải mái. Miễn là tiền rủng rỉnh, chuyện khác con chẳng màng. Bảo con ngày nào cũng cắm mặt giấy tờ như hai lớn thì con chịu thôi, chắc con thà nhảy lầu còn hơn..."
"Con gì ? Đừng ăn xui xẻo thế," Lâm Lý Ngọc Trân ngắt lời, "Dù con mủi lòng thì cũng những lời như ."
Lâm Gia Hào xòa: "Mami, con chỉ đùa thôi mà."
Lâm Lý Ngọc Trân: "Đùa cũng . Lục đang ở đây, con ba mà ăn hàm hồ thế ? , Lục ?"
Lâm Hảo Vũ bộ nghiêm nghị, gật đầu lia lịa: "Ba cấm thế nữa nhé, con mà chẳng vui chút nào."
"Được , ba thề sẽ bậy nữa!" Lâm Gia Hào vốn cố tình quá lên để xót xa, giờ thấy đạt mục đích thì lập tức thu .
Lâm Lý Ngọc Trân quả thực xiêu lòng, bà vỗ nhẹ tay Lâm Gia Hào, hiệu ông ngừng đ.ấ.m bóp: "Thôi, con cần nịnh nữa, xuống chuyện đàng hoàng xem nào. Mẹ con hứng thú với chuyện công ty."
Lâm Gia Hào mở cờ trong bụng, rạng rỡ: "Mami là thương con nhất, nỡ bắt con những chuyện vui chứ? Con chỉ thấy hai chữ 'văn phòng' là dị ứng ."
"Gia Hào, con suy nghĩ kỹ ? Con thật sự bỏ ngoài tai lời dặn dò của ba con ?" Lâm Lý Ngọc Trân nghiêm nghị hỏi.
Lâm Gia Hào thu nụ , cất giọng quả quyết: "Vâng, con ."
Lâm Lý Ngọc Trân hỏi: "Con hiểu rằng, nếu bỏ lỡ cơ hội , tương lai con sẽ bao giờ nó nữa ?"
"Con hiểu." Lâm Gia Hào đáp rành rọt.
"Con nghĩ cho Lục và Thất ?" Lâm Lý Ngọc Trân vỗ nhẹ tay Lâm Hảo Vũ, "Còn Thục Tuệ nữa, con dâu luôn mong con sống trách nhiệm, một đàn ông sự nghiệp."
Lâm Gia Hào Lâm Hảo Vũ với ánh mắt đắn đo: "Con gái ngoan, ba..."