[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 245:~

Cập nhật lúc: 2026-07-02 00:27:45
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn cái bản mặt của Lâm Gia Hào, Tôn Thục Tuệ thấy bực bội chịu nổi. Bà đưa tay đẩy mặt ông , nhưng Lâm Gia Hào vẫn mặt dày sáp . Sau vài giằng co, cuối cùng Tôn Thục Tuệ cũng chịu buông tay: "Lâm Gia Hào, đúng là hết cách với ông !"

 

Lâm Gia Hào toét miệng hì hì: "Thục Tuệ, bà thương nên mới mềm lòng đúng ?"

 

"Phỉ phui cái miệng ông, ai thèm xót ông hả? Chẳng qua là lời như bát nước hắt , rút thôi. Trách quá ngốc mới đưa yêu cầu ngớ ngẩn đó với ông. Ông giỏi thật, thua ." Tôn Thục Tuệ .

 

"Làm gì ai thua, cả nhà bốn chúng đều thắng lớn mà!" Lâm Gia Hào thở phào nhẹ nhõm, tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng gỡ bỏ. Từ giờ, ông thể tự do tận hưởng cuộc sống ! Nụ môi Lâm Gia Hào lúc rạng rỡ hơn bao giờ hết.

 

Nhìn bộ dạng hớn hở như bắt vàng của chồng, Tôn Thục Tuệ nheo mắt , lạnh lùng dội một gáo nước lạnh: "Lâm Gia Hào, ông đừng tưởng đồng ý ép ông giành gia sản nữa thì ông gì thì , tung hoành ngang dọc thế nào cũng nhé!"

 

Nụ mặt Lâm Gia Hào tắt ngúm: "Hả?" Ông khuôn mặt lạnh tanh của vợ, nuốt nước bọt cái ực, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

 

"Chuyện đó ông thắng, đổi ý," Tôn Thục Tuệ rành rọt từng chữ, " giờ chúng bàn sang chuyện khác. Từ nay về , tiền bạc trong nhà sẽ do quản lý. Bất cứ khoản thu nào của ông cũng nộp hết cho , sẽ phát tiền tiêu vặt cho ông hằng tháng. Gia Hào, ông chắc chắn phản đối chứ?" Tôn Thục Tuệ dịu dàng nắm lấy tay ông.

 

"Ực!"

 

Lâm Gia Hào căng thẳng nuốt nước bọt, tim đập thình thịch, lắp bắp: "Chuyện... chuyện ..." Mãi chẳng nặn chữ nào t.ử tế.

 

Tôn Thục Tuệ siết c.h.ặ.t t.a.y hơn, mỉm đầy ẩn ý: "Sao thế? Ông ý kiến gì khác ? Cứ , vợ chồng từ từ 'trao đổi'."

 

C.h.ế.t dở! C.h.ế.t dở thật !

 

Hai chữ "trao đổi" vang vọng trong đầu Lâm Gia Hào như một hồi chuông báo tử. Ông hét lên từ chối, nhưng bắt gặp nụ rùng rợn của vợ, ông rùng một cái. Nếu từ chối, chắc chắn ông sẽ tiêu đời!

 

"... Thục Tuệ , chuyện tiền nong , là bà... xem xét chút ?" Lâm Gia Hào vã mồ hôi hột, đến đưa tay lau cũng dám.

 

"Xem xét? suy nghĩ kỹ lắm . Chỉ cần ông gật đầu là xong chuyện." Gương mặt Tôn Thục Tuệ vẫn biến sắc, nhưng lực bóp tay Lâm Gia Hào ngày một mạnh hơn.

 

Lâm Gia Hào tiu nghỉu như bánh đa nhúng nước. Tình thế , ông quyền ? Chắc chắn là ! Tôn Thục Tuệ thậm chí cho ông cơ hội câu giờ, bắt buộc đồng ý ngay tắp lự.

 

"Ông gì tức là đồng ý nhé," Tâm trạng Tôn Thục Tuệ bỗng chốc lên hẳn, chồng cũng bớt ngứa mắt hơn. Bà vỗ tay một cái: "Quyết định ! Đằng nào ông cũng chẳng thiết tha gì chuyện gia sản, tiền của ông cứ đưa giữ, để mang đầu tư sinh lời, phòng hờ tứ phòng chúng túng thiếu."

 

Trong lòng Lâm Gia Hào như cơn mưa giông trút nước. Tiền của ông! Từ nay về , đến một đồng lẻ ông cũng chẳng quyền tự quyết định. Trên đời còn ai thê t.h.ả.m hơn ông nữa ?

 

"Gia Hào yên tâm, hứa sẽ để ông chịu thiệt ." Tôn Thục Tuệ vỗ về an ủi.

 

Lâm Gia Hào: "..."

 

Trong trận chiến , Lâm Gia Hào mất trắng. Tôn Thục Tuệ bề ngoài tưởng như nhượng bộ, nhưng thực chất thu về món hời lớn. Dù bà cũng thừa hiểu, bắt Lâm Gia Hào mặt tranh giành với hai ông Lâm Gia Cường và Lâm Gia Minh, cơ hội thắng gần như bằng . Vậy nên, bà quyết tâm nắm chắc những lợi ích mà tứ phòng đáng hưởng. Không giành quyền kế thừa, thì thôi nhân lúc ông bà cụ còn sống, cố gắng thu vén, tích cóp tiền bạc.

 

"Gia Hào, chuyện ông từ bỏ gia sản, thật sự buồn." Tôn Thục Tuệ than thở với chồng.

 

Gương mặt ỉu xìu của Lâm Gia Hào lập tức bừng sáng, vội vàng dỗ ngọt: "Thục Tuệ, cuộc sống hiện tại của chúng mà, bà đừng suy nghĩ linh tinh nữa."

 

Hứ, Tôn Thục Tuệ thầm trong bụng, thế trị Lâm Gia Hào còn gì!

 

Thế nên, khi Lâm Hảo Vũ bước , thấy mami và ba đang trò chuyện vui vẻ, cô mở to mắt ngạc nhiên. Rốt cuộc chuyện gì xảy ?

 

"Mami, ba, hai bàn bạc xong ạ?" Sự tò mò thôi thúc Lâm Hảo Vũ lên tiếng hỏi.

 

"Hahaha, con gái cưng, đây ba kể cho ..." Dù trong lòng đang rỉ m.á.u vì mất quyền kiểm soát tài chính, nhưng vốn bản tính vô tư lự, chẳng lo nghĩ nhiều về tiền bạc, Lâm Gia Hào nhanh chóng lấy tinh thần. Vừa thấy con gái, ông liền thao thao bất tuyệt kể lể chuyện Tôn Thục Tuệ "gài bẫy", chẳng hề giấu giếm e ngại gì.

 

Lâm Hảo Vũ mà liên tục kinh hô, giơ ngón tay cái lên với Tôn Thục Tuệ: "Chiêu của mami cao tay quá!"

 

Lâm Gia Hào ha hả: "Thục Tuệ đúng là cách trị ba!"

 

Tôn Thục Tuệ kiêu ngạo ngẩng đầu lên.

 

Lâm Hảo Vũ mami và ba, ánh mắt vô cùng vi diệu. Mami và ba cô quả nhiên thường, đúng là kỳ nhân mà, hổ là một cặp vợ chồng thật sự.

 

"Đại chiến gia đình" hạ màn, quá quá, thì ngoài chơi thôi, nào~

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-245.html.]

 

"Đã xảy chuyện như ?" Lâm Khang Duệ tiếc nuối mặt, ở nhà để tận mắt chứng kiến kịch chứ? Tiếc thật, tham gia kỳ thi cuối kỳ, đương nhiên thể ở nhà xem kịch vui .

 

Lâm Hảo Vũ là một chị , chuyện lớn trong nhà chắc chắn thể giấu giếm em trai Lâm Khang Duệ, nên cô kể cho : "Ừ, mami và ba hòa ."

 

Lâm Khang Duệ: "Hai họ nhất là đừng cãi ."

 

Nhắc đến chuyện vợ chồng cãi vã, Tôn Thục Tuệ và Lâm Gia Hào ít khi to tiếng, bởi vì Lâm Gia Hào cách pha trò tấu hài, hai thể nào cãi cọ ầm ĩ . Ngay cả khi Tôn Thục Tuệ hối thúc Lâm Gia Hào chí thú ăn, ông cũng đủ cách lấp l.i.ế.m cho qua chuyện, chứ hề gây gổ với vợ.

 

Lâm Gia Hào quá chừng mực, EQ thật sự cao.

 

Nghĩ đến việc từ nay về còn mami Tôn Thục Tuệ càm ràm chuyện để ba vươn lên tranh giành gia sản nữa, hai chị em hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm.

 

"Tiểu Thất, em còn mấy môn thi nữa?" Lâm Hảo Vũ hỏi.

 

Lâm Khang Duệ đáp ngay: "Còn hai môn nữa, tuần là thi xong, em sắp nghỉ hè ." Nói xong, mắt sáng rực lên.

 

Lâm Hảo Vũ hiểu ngay tức khắc. Trung học nghỉ hè, Lâm Khang Duệ thể luyện hát, dốc lực chuẩn tham gia cuộc thi ca hát, hèn chi thằng nhóc hưng phấn đến .

 

Gia đình bốn ngoài dạo, định bụng sẽ chơi đùa cho thật thỏa thích. Kết quả là khi Tôn Thục Tuệ dẫn đầu lượn lờ qua hai cửa hàng, hiểu bắt đầu dần dần vây quanh. Thậm chí bạo dạn tiến lên hỏi Tôn Thục Tuệ: "Xin hỏi, cô là Quán quân Hoa hậu Hương Cảng Tôn Thục Tuệ ạ?"

 

"Oa, qua bao nhiêu năm mà cô Tôn Thục Tuệ vẫn xinh như ! Trông già chút nào."

 

"Cái gì?! Thật sự là Hoa hậu Hương Cảng Tôn Thục Tuệ ?"

 

"Đâu? Đâu cơ? Cho xem với!"

 

thứ nhất thì liền thứ hai, cứ như thể bộ con phố thương mại đều đổ xô tới, tận mắt thấy dung nhan Tôn Thục Tuệ.

 

"Cô Tôn Thục Tuệ, ba vị nhà của cô ? Cô gái trẻ là con gái cô ? Trông còn xinh hơn cả cô nữa, nếu thi Hoa hậu Hương Cảng, nhất định sẽ bỏ phiếu cho cô bé, chắc chắn sẽ giành chức Quán quân!"

 

"Cậu con trai cũng khôi ngô! Cả nhà đều ."

 

Vốn dĩ gia đình bốn nhà Lâm Hảo Vũ bước phố thương mại gây chú ý bởi ngoại hình xuất chúng, nhưng chỉ từ xa chứ tiến lên phiền. khi đầu tiên nhận Tôn Thục Tuệ, những khác dường như bật công tắc, thi xúm .

 

Thích hóng hớt vốn là bản tính của con . Rồi ngày càng đông, sắp sửa bao vây kín mít gia đình bốn nhà Lâm Hảo Vũ.

 

Bốn đưa mắt , hai vệ sĩ phụ trách ngăn cách đám đông. Lâm Hảo Vũ thấy tình hình , lập tức : "Mami, ba, Tiểu Thất, chúng mau rút thôi!"

 

Tôn Thục Tuệ lập tức đưa tay đội mũ lên đầu Lâm Hảo Vũ, dứt khoát: "Không dạo phố nữa, chúng rời ngay!"

 

Tôn Thục Tuệ từng coi là của công chúng, nhưng bà biến mất khỏi tầm mắt dư luận nhiều năm, hiện tại còn tính là của công chúng nữa. Ở đây chẳng hâm mộ của bà, bà thể trực tiếp rời cần đưa bất kỳ lời phản hồi nào.

 

Lâm Gia Hào hai lời, kéo Lâm Khang Duệ đang ngây đầu tiên gặp cảnh tượng , che chắn cho Tôn Thục Tuệ và Lâm Hảo Vũ trở xe. May mà họ thói quen ngoài luôn mang theo vệ sĩ, nếu vệ sĩ mở đường, gia đình bốn bọn họ sẽ còn vất vả hơn nhiều mới thể thoát khỏi vòng vây của đám đông.

 

"Không dạo phố nữa ?" Lâm Khang Duệ hồn mới hỏi.

 

Tôn Thục Tuệ bảo tài xế lái xe thẳng, đừng dừng ở đây, lúc mới gật đầu giải thích: "Không dạo nữa, chúng đến nơi nào tính riêng tư mà chơi. Nếu chúng tiếp tục ở đó, chừng bọn paparazzi ngửi thấy mùi sẽ nhào tới. Nhỡ bọn chúng chụp ảnh, ngày mai hình ảnh gia đình chúng sẽ chễm chệ mặt báo mất."

 

Tôn Thục Tuệ hy vọng chút nào cái gọi là đạo đức nghề nghiệp của giới paparazzi Hương Cảng. Để theo đuổi những tin tức giật gân, chuyện gì mà đám đó ?

 

Sự lo lắng của Tôn Thục Tuệ hề thừa. Quả thực những tay săn ảnh nhận tin báo, phóng như bay từ những nơi khác đến con phố thương mại . Kết quả là đến muộn một bước, chỉ thể chụp từ đằng xa bức ảnh bóng lưng mờ ảo của chiếc xe nhà Lâm Hảo Vũ đang khuất dần.

 

Tuy nhiên, cho dù chỉ một bức ảnh lờ mờ như cũng chẳng ảnh hưởng gì đến khả năng bịa đặt vô biên của đám paparazzi .

 

"Quả nhiên là vì tin tức báo hôm nay." Lâm Gia Hào .

 

 

 

 

 

 

 

Loading...