[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 255:+
Cập nhật lúc: 2026-07-03 06:11:48
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bàn tay đặt bút xuống của Tạ Tri Kính khẽ khựng , gật đầu với Trác Ân.
Trác Ân liếc mắt về phía khu vực giá sách. Chỉ một cái liếc mắt chớp nhoáng, dám nhiều, tiếp tục với âm lượng nhỏ xíu: "Đại ca, bây giờ thể câu 'chúc mừng tìm ý trung nhân' ." Trác Ân ngay lập tức thẳng dậy, đẩy đẩy gọng kính, bày vẻ mặt nghiêm túc và chuyên nghiệp, dùng âm lượng bình thường dõng dạc : "Chủ tịch Tạ, xử lý phần tài liệu đây, cứ tiếp tục công việc nhé." Anh vỗ nhẹ lên kẹp tài liệu trong tay, xoay bước khỏi văn phòng của Tạ Tri Kính.
Suốt quãng đường bộ về văn phòng của , miệng Trác Ân cứ ngoác tới tận mang tai. Đám nhân viên thấy nụ của sếp Trác đều ngơ ngác khó hiểu, chỉ thư ký của Trác Ân là tỏ vẻ như thấu hồng trần.
...... Ý trung nhân của .
Ánh mắt Tạ Tri Kính hướng về phía giá sách. Xuyên qua vài khe hở, lờ mờ thấy bóng dáng Lâm Hảo Vũ đang lật xem mấy cuốn tạp chí sô pha. Trầm tư mất vài giây, thu hồi tâm trí, dồn lực tập trung công việc. Lát , khi họp, đặc biệt ghé phòng nghỉ riêng để chỉnh đốn dung mạo.
Khi Lâm Hảo Vũ gặp Tạ Tri Kính, cô phát hiện về với hình tượng đóng bộ âu phục thẳng thớm, tác phong tỉ mỉ chút sơ hở thường ngày. Chỉ điều bây giờ cô còn cảm thấy là một tảng băng trôi lạnh lẽo nữa. Anh chỉ trông vẻ lạnh lùng thế thôi, chứ một khi "động đậy" thì sự cuồng nhiệt đó thực sự quá nóng bỏng, nóng đến mức cô sắp nướng chảy . Sự tương phản của quả thực vô cùng khủng khiếp.
"Anh họp ?" Lâm Hảo Vũ ngước lên , xua xua tay, "Anh cứ lo việc của , em sẽ ở ngoan chỗ ."
Tạ Tri Kính hỏi: "Anh bảo mang sữa và bánh ngọt cho em nhé?"
Lâm Hảo Vũ ngạc nhiên mở to mắt: "Anh thật sự cho phép em mở tiệc chiều trong văn phòng của ?"
Lần đầu tiên cô tới tòa nhà Tập đoàn Tạ thị tìm , kiên quyết từ chối việc cô mang đồ ăn thức uống văn phòng việc của đấy! Cô nhớ rõ mồn một luôn.
"Bây giờ thì đồng ý ." Tạ Tri Kính rõ ràng cũng nhớ tới sự cự tuyệt năm xưa của , nhưng bây giờ đồng ý một cách đường đường chính chính, chẳng hề chút lăn tăn nào.
Giới hạn của đối với cô, chính là cứ hạ thấp dần đều qua từng bước như đấy.
"Sao tự nhiên đồng ý thế?" Lâm Hảo Vũ tỏng nguyên nhân tại đổi, nhưng cô vẫn cố tình hỏi vặn .
Tạ Tri Kính trả lời: "Văn phòng của chán ngắt, sợ em chán quá chạy mất."
Lâm Hảo Vũ đơ một lúc, đó bật khúc khích: "Thì là phòng bệnh hơn chữa bệnh hả. Thôi , hôm nay em sẽ bỏ trốn ." Dù cô cũng hứa sẽ dành trọn thời gian còn của ngày hôm nay để ở bên cạnh mà. Cô là thất hứa.
Trước khi rời , bàn tay to lớn của Tạ Tri Kính tiện thể xoa đầu Lâm Hảo Vũ một cái.
Lâm Hảo Vũ ngắm đôi chân dài miên man của bước , nhịn đưa tay lên sờ sờ đầu . Sau đó tự cô vỗ vỗ vuốt vuốt tóc thêm mấy chục nữa. Hehe, tóc cô mềm mượt, cảm giác vuốt ve đúng là thích tay thật.
Không lâu , thư ký của Tạ Tri Kính mang điểm tâm chiều . Lâm Hảo Vũ lịch sự gửi lời cảm ơn. Vị thư ký giấu nổi ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ bái phục dành cho Lâm Hảo Vũ. Vị thiên kim nhà họ Lâm cao tay quá mất, thế mà thể khiến Chủ tịch Tạ phá lệ cho ăn vặt trong phòng việc. Chuyện tuyệt đối bình thường nào cũng thể , thần thánh phương nào thế ... mà cũng công nhận, vị thiên kim nhà họ Lâm quả thực xinh khí chất, cạnh Chủ tịch Tạ đúng là môn đăng hộ đối, trời sinh một cặp. Hai cạnh , thật sự là quá bổ mắt .
"Ủa?" Lâm Hảo Vũ nhâm nhi bánh ngọt lật giở tạp chí. Đột nhiên, khi mở đến một trang, cô ngạc nhiên dừng . Đây chẳng là Minh San ! Một mẫu thiết kế trang phục của Minh San thế mà chễm chệ đăng cuốn tạp chí thời trang khá danh tiếng . Giỏi quá mất, bạn đồng hành của ơi!
Lâm Hảo Vũ lập tức quyết định sẽ xin Tạ Tri Kính cuốn tạp chí đem về. Cô mang về cất giữ cẩn thận kỷ niệm mới .
Mớ tạp chí vốn dĩ là do Tạ Tri Kính sai mua về để Lâm Hảo Vũ giải khuây. Cô ôm trọn ổ mang về nhà cũng chẳng thèm chớp mắt, huống hồ gì chỉ xin một cuốn?
Lâm Hảo Vũ ôm cuốn tạp chí lòng, tươi như hoa: "Có nên mua thêm vài cuốn nữa ? Bà nội Từ và dì Trần chắc chắn cũng sẽ sưu tầm giống em cho xem. Thiết kế của Minh San lên tạp chí mà thế nhưng thèm báo hỉ với chúng tiếng nào. Chẳng lẽ chúng tự phát hiện niềm vui bất ngờ ? Đâu giống tính cách khoe khoang của chút nào ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-255.html.]
Nếu là Tạ Minh San bình thường thì cô nàng chắc chắn sẽ gọi điện thoại về khoe khoang ngay lập tức, tự hào dõng dạc tuyên bố thành tích xuất sắc của cho tất cả cùng .
"Hay là em gọi điện thoại hỏi trực tiếp con bé xem?" Đến giờ tan tầm, Tạ Tri Kính nắm tay Lâm Hảo Vũ chuẩn rời khỏi văn phòng, cô liền đưa lời đề nghị.
Lâm Hảo Vũ dứt khoát đáp ngay: "Vậy để em gọi luôn bây giờ." Dù ở chỗ Tạ Tri Kính cũng sẵn điện thoại.
Kết quả là Lâm Hảo Vũ gọi cho Tạ Minh San mãi mà ai nhấc máy. Cô vội vàng xoay sang gọi cho trợ lý của Tạ Minh San thì đầu dây bên mới bắt máy. Vừa hỏi mới , hóa nhờ bức bản thảo thiết kế trang phục đăng tạp chí, Tạ Minh San chút danh tiếng mỏng trong ngành. Cô nàng giáo viên trong trường tiến cử thực tập tại công ty của một nhà thiết kế thời trang lừng danh. Thế nên Tạ Minh San dạo thực sự bận tối tăm mặt mũi.
Lâm Hảo Vũ cực kỳ nghi ngờ rằng Tạ Minh San bận rộn đến mức quên xừ luôn chuyện gọi điện về nhà báo tin mừng và khoe mẽ . Dù thì Tạ Minh San chuyện gì là . Sau khi cúp điện thoại, Lâm Hảo Vũ vui sướng reo lên: "Được việc trướng của vị nhà thiết kế thời trang danh tiếng đó, Minh San chắc chắn sẽ vui sướng đến phát điên lên mất. Tương lai Minh San thực sự thể trở thành một bậc thầy thiết kế thời trang vĩ đại chứ."
Sở thích chính là động lực, rõ ràng, Tạ Minh San – một đam mê thiết kế quần áo – một động lực lớn. Cộng thêm việc công nhận, Tạ Minh San sẽ chỉ cống hiến một trăm phần trăm mồ hôi và sự nỗ lực. Tuổi thơ Tạ Minh San chịu quá nhiều chèn ép, nên cô khát khao khác công nhận và tán thưởng, thích tỏa sáng rực rỡ.
Tạ Tri Kính yên lặng lắng cô chuyện. Lâm Hảo Vũ để mãi im lặng, hào hứng hỏi : "Tri Kính, thấy ?"
Tạ Tri Kính: "Có khả năng nhất định."
"Anh lúc nào cũng nghiêm túc cẩn trọng như ," Lâm Hảo Vũ lắc đầu , "Chúng mau xuất phát thôi."
Lịch trình tiếp theo do Lâm Hảo Vũ sắp xếp. Địa điểm hẹn hò mà hai đến nhiều nhất chính là trường đua ngựa. Dù là Lâm Hảo Vũ Tạ Tri Kính, hai luôn thỉnh thoảng đến thăm "Thường Thắng Tướng Quân". Nếu quá lâu gặp Thường Thắng Tướng Quân, Lâm Hảo Vũ cảm thấy thiếu vắng thứ gì đó.
Kể từ khi Lâm Gia Hào Tạ Tri Kính giới thiệu quen với Thường Thắng Tướng Quân, một ngày ông hận thể đến thăm nó tám trăm . Ông suýt chút nữa coi trường đua ngựa là nhà luôn , thậm chí còn từng tuyên bố ăn ngủ cùng Thường Thắng Tướng Quân. Lâm Hảo Vũ cũng nhờ đó mà hiểu rõ ba cô – Lâm Gia Hào – thực sự yêu ngựa đến mức độ nào, và việc ông nội Lâm Chấn Hoa cho phép nuôi một chú ngựa mang bao nhiêu đau khổ cho ông.
Vì , khi Lâm Hảo Vũ và Tạ Tri Kính đến trường đua ngựa, chẳng gì ngạc nhiên khi thấy Lâm Gia Hào đang tương tác với Thường Thắng Tướng Quân. Nhìn thái độ của ba đối với Thường Thắng Tướng Quân, đôi khi Lâm Hảo Vũ ảo giác và chú ngựa y xì đúc , bởi vì cách Lâm Gia Hào đối xử với cô và chú ngựa giống hệt, đều là dáng vẻ của một ông bố ngốc nghếch.
Hơn nữa, bây giờ Lâm Hảo Vũ còn giành công việc cho Thường Thắng Tướng Quân ăn nữa, công việc gần như Lâm Gia Hào thầu trọn gói. Nài ngựa đều , ông Lâm Gia Hào coi Thường Thắng Tướng Quân như tổ tông mà cung phụng.
"Ba, hôm nay ba đến trường đua lúc mấy giờ ?" Lâm Hảo Vũ lên tiếng hỏi.
Lâm Gia Hào ha hả: "Con gái ngoan đến . Ba mới đến lâu, chỉ là mười giờ, mười một giờ sáng nay thôi."
Lâm Hảo Vũ đưa tay lên, đồng hồ cổ tay, khóe miệng lập tức giật giật. Được , bây giờ là hơn năm giờ chiều, đồng nghĩa với việc ba cô chôn chân ở đây quá nửa thời gian ban ngày. Thế mà còn gọi là lâu á?
"Đáng ghét, tại Thường Thắng Tướng Quân vẫn thiết với Tri Kính nhất chứ?" Nhìn thấy hành động nịch của Thường Thắng Tướng Quân dành cho Tạ Tri Kính, Lâm Gia Hào thấy chua loét, mùi giấm chua bay ngập trời .
"Phụt~" Lâm Hảo Vũ nhịn bật thành tiếng. Bởi vì cô rõ, ba cô – Lâm Gia Hào – liên tục đến xum xoe Thường Thắng Tướng Quân bao nhiêu ngày nay, kết quả chú ngựa chẳng nể mặt ông chút nào. Lâm Gia Hào vô cùng ân cần, nhưng Thường Thắng Tướng Quân dường như chỉ coi ông như một nhân viên dọn phân mới đến. Lấy một ví dụ đơn giản, Lâm Gia Hào giống như một "con sen" đang hầu hạ "boss mèo" kiêu kỳ , ha ha ha.
Lâm Gia Hào xoa xoa mặt, u oán thở dài. Đứng cô con gái cưng và cả chú ngựa bảo bối , ông còn thể gì nữa? Chẳng vẫn cứ vui vẻ tươi nâng niu chiều chuộng bọn họ ?
"Con gái ngoan, con xem, một ngày ba thể trở thành chủ ngựa ? Có một con ngựa của riêng ?" Lâm Gia Hào ao ước hỏi.