[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 278:*
Cập nhật lúc: 2026-07-04 02:49:48
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai , kiểu gì cũng thấy toát khí chất thuộc về thế giới phàm.
Đổng Tinh phân vân đắn đo mãi, rốt cuộc vẫn dám lỗ mãng tiến lên bắt chuyện với bà chủ lớn Lâm Hảo Vũ. Suy cho cùng, đàn ông bên cạnh cô thoạt thấy đụng là bỏng tay. Đổng Tinh lờ mờ đoán xuất "trâm thế phiệt" của Lâm Hảo Vũ, nên cũng nhạy bén suy thế đàn ông chắc chắn cũng dạng . với tư cách là nam chính của bộ phim, mà ló mặt chào hỏi nhà tài trợ thì đúng là điều. Anh tuyệt đối phép mắc ngu xuẩn đó, đặc biệt là khi đây từng để ấn tượng mấy trong mắt Lâm Hảo Vũ.
"Cậu định qua đó ?" Lâm Hảo Phỉ tìm tới, nheo mắt đ.á.n.h giá Đổng Tinh đang bồn chồn lo âu. Nhờ bộ phim , Đổng Tinh hiện đang là cái tên hot hòn họt trong giới giải trí. Tuy nhiên, vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp, cần mẫn, hề tỏ thói ngôi chảnh chọe. Lâm Hảo Phỉ hài lòng với thái độ hợp tác tuyên truyền của Đổng Tinh dạo gần đây, nên cũng sẵn lòng chỉ điểm cho vài đường cơ bản: "Muốn qua thì cứ qua , nhưng liệu mà tém bớt mấy cái tâm tư vặt vãnh , cứ cư xử an phận thật thà là ."
Đổng Tinh vội vẻ đầu hàng cầu xin: "Nhà sản xuất Lâm , dạo ngoan ngoãn điều nhất mà."
Lâm Hảo Phỉ khẽ hừ một tiếng. Đổng Tinh thể ngoan ngoãn ? Cô đồn bà phú bà già b.a.o n.u.ô.i Đổng Tinh vì chuyện giường chiếu quá bạo liệt nên ngất xỉu, đưa cấp cứu. May mà , viện tiếp tục lăn lộn tưng bừng. Chậc chậc, già mà còn ham hố kích thích, viện thì ai ? Con cái bà dám lên án già thích chơi bời, chỉ cảnh cáo Đổng Tinh tém tém . bà phú bà nghĩ chừng tuổi, tranh thủ lúc còn chơi mà chơi cho , mai mốt xuống lỗ thì chẳng còn hưởng thụ nữa.
Nhìn lớp phấn nền dày mặt Đổng Tinh, Lâm Hảo Phỉ hả hê sung sướng khi gặp họa: Đáng đời, cho chừa cái thói bám váy phú bà, cứ tiếp tục nếm mùi đau khổ .
"Lâm tổng." Đổng Tinh ghi nhớ lời nhắc nhở của Lâm Hảo Phỉ, cung kính bước tới chào hỏi Lâm Hảo Vũ.
Nhìn thấy Đổng Tinh, điều đầu tiên Lâm Hảo Vũ nghĩ đến là hình tượng đại hiệp phong lưu tiêu sái của trong phim, mà là cái drama giữa và bà nội phú bà . Ờm, thật thì lớp trang điểm của Đổng Tinh che đậy cũng tạm , nhưng những tia m.á.u đỏ ngầu trong mắt thì giấu , rõ rành rành luôn á, ha ha ha!
"Khụ khụ, Đổng Tinh , chúc mừng nhé, báo chí truyền thông đều gọi là 'sát thủ các bà nội trợ' , đóng phim cho , sẽ càng nổi đình nổi đám hơn nữa." Lâm Hảo Vũ cố nhịn , mấy lời khách sáo.
Đổng Tinh quả hổ danh là khéo léo lăn lộn trong giới, mặt nở nụ chuẩn mực: "Cảm ơn Lâm tổng, nhờ lời chúc của cô. đa tạ Lâm tổng trao cơ hội, nếu ngày hôm nay? Lâm tổng tinh mắt tuệ nhãn..." Nhắc đến khoản nịnh nọt thì Đổng Tinh cứ gọi là tuôn như suối, bày tỏ lòng ơn vô bờ bến với Lâm tổng một cách hảo.
Đổng Tinh căn chuẩn thời gian xong, thấy Lâm Hảo Vũ ý định giới thiệu Tạ Tri Kính, liền điều rời .
"Em hiềm khích với ?" Tạ Tri Kính đột nhiên hỏi.
"Hửm?" Lâm Hảo Vũ Tạ Tri Kính hỏi, lập tức nhớ chuyện năm ngoái, sắc mặt đổi, "Cũng hẳn là hiềm khích, chỉ là một chuyện nhỏ thôi, gì đáng cả."
Tạ Tri Kính: "Anh ."
Lâm Hảo Vũ nghĩ , thấy cũng chẳng gì giấu, bèn kể ngắn gọn trong vài câu, : "Lúc đó em với Minh San chơi vui lắm, tiếc là kỳ nghỉ hè năm nay Minh San ở nước ngoài thực tập, dù nghỉ thì cũng chỉ một tuần, đủ thời gian để bay bay về."
Thấy bạn bận rộn xoay mòng mòng vì sự nghiệp yêu thích, Lâm Hảo Vũ mừng cho Tạ Minh San, nhưng ít thời gian chơi cùng thì cô cũng thấy tiếc thật.
Thấy Lâm Hảo Vũ để tâm đến chuyện của Đổng Tinh, Tạ Tri Kính khẽ bóp nhẹ lòng bàn tay mềm mại của cô. Lâm Hảo Vũ khựng , nghiêng đầu khó hiểu .
Tạ Tri Kính khuôn mặt xinh của cô, đáp: "Không gì."
Nam chính Đổng Tinh đến chào hỏi đại boss Lâm Hảo Vũ , đám diễn viên khác bàn bạc xong, thể nhanh chóng nối gót theo ? Mặc dù Lâm tổng chỉ là rót vốn, ném bộ công việc cho nhà sản xuất Lâm, nhưng chẳng ai dám ngó lơ Lâm tổng. Có tiền là vây quanh nịnh bợ.
Nhìn nhóm diễn viên trai xinh gái , mặt Lâm Hảo Vũ bất giác lộ vẻ tán thưởng. Với các nam diễn viên, cô chỉ lướt mắt qua loa, một hai câu, nhưng với các nữ diễn viên mỗi một vẻ mười phân vẹn mười, cô ngắm một cách quang minh chính đại. Sau đó, cô nhóm nữ diễn viên đang nỗ lực vươn lên chọc cho ngớt.
Đang lúc vui vẻ, Lâm Hảo Vũ thậm chí tạm thời quên mất Tạ Tri Kính đang ngay bên cạnh. nhóm nữ diễn viên vô cùng tinh ý. Sau khi dỗ cho Lâm tổng vui vẻ, cả đám lưu luyến rời . Nếu đàn ông cạnh Lâm tổng tỏa khí thế áp bức, thoạt thấy khó chọc , thì bọn họ kiểu gì cũng sẽ nán lâu hơn để , thể hiện bản . Lỡ Lâm tổng vui lên, vung tiền lăng xê thì họ trúng quả đậm .
"Em vui lắm ?" Tạ Tri Kính bất thình lình lên tiếng.
Lâm Hảo Vũ gật đầu chút do dự: " thế, một dàn mỹ nữ dỗ dành em vui vẻ, em thể vui chứ."
Tạ Tri Kính lẳng lặng cô.
Lâm Hảo Vũ chớp chớp mắt, hỏi : "Chuyện ngắm mỹ nữ mà cũng quản ?" Nhìn xem, nãy cô tự giác, thèm đám nam diễn viên nhiều nhé.
Tạ Tri Kính: "Quản."
Lâm Hảo Vũ nghẹn họng, với : "Biết bá đạo, ngờ còn bá đạo hơn em nghĩ. Em ngắm mấy diễn viên , đơn thuần chỉ là thưởng thức cái của họ thôi, giống như em chiêm ngưỡng những bức họa của các đại sư ."
"Tranh sưu tầm, cho em hết." Tạ Tri Kính .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-278.html.]
Lâm Hảo Vũ rung động điên cuồng, nhưng cô lập tức hiểu Tạ Tri Kính đang trao đổi điều kiện với . Cô ngẫm nghĩ một chút, cô kết hôn với Tạ Tri Kính, những bức tranh đại sư sưu tầm, tròn lên thì cũng coi như là của Lâm Hảo Vũ cô, nên cô chẳng việc gì trao đổi lúc : "Không ," Cô chỉ mắt , tít mắt, "Đôi mắt xinh của em, sinh là để chiêm ngưỡng thứ thế giới ."
Tạ Tri Kính im lặng, vẫn dùng đôi mắt đen láy hiếm khi d.a.o động cảm xúc Lâm Hảo Vũ.
Thấy dường như đang giằng co nội tâm, Lâm Hảo Vũ buồn đung đưa bàn tay to lớn của . Bây giờ cô quả thực là bậc thầy hiểu những biểu cảm tinh vi của Tạ Tri Kính! Chỉ là cô sẽ vì những cảm xúc bất chợt của mà hoảng hốt la oai oái nữa. Trong mắt cô, Tạ Tri Kính chỉ là biên độ d.a.o động cảm xúc lớn như bình thường mà thôi, chứ những cảm xúc mà thường , Tạ Tri Kính đều đủ.
Rất lâu , Tạ Tri Kính mới cất lời: "Không nhiều."
Lâm Hảo Vũ phì , đáp: "Vốn dĩ em cũng nhiều, em háo sắc." Vừa dứt lời, chính Lâm Hảo Vũ tự rơi trầm mặc.
Khoan , cô thật sự háo sắc ?
Nhan sắc của đàn ông mắt cực kỳ cực kỳ , càng càng hợp gu cô, ây da, càng càng thấy thuận mắt thế ? Kỳ lạ thật.
Tạ Tri Kính lẳng lặng quan sát những biểu cảm linh hoạt biến hóa khuôn mặt cô, bàn tay cô nắm lấy khẽ vươn lên, xoa nhẹ đầu cô.
Lâm Hảo Vũ chắc là chập mạch , thế mà buột miệng với Tạ Tri Kính: "Em háo sắc khác, em chỉ 'háo sắc' nhan sắc của thôi."
...
Cái miệng ăn hại! Sao tự điều một chút hả? Trong lòng Lâm Hảo Vũ gào thét "a a a", ngoài mặt thì tỏ gì đổi, nhưng thực chất hồn phách cô bay lơ lửng mây từ lâu .
Cô yên tĩnh một .
Tạ Tri Kính kéo tay Lâm Hảo Vũ đang định tự vả miệng , : "Ừm."
Lâm Hảo Vũ: "..." Cái lúc đừng mà hùa theo đồng ý chứ!
Nói chung là, Lâm Hảo Vũ đào tẩu.
"Lâm tổng, tiệc mừng công của chúng bắt đầu ," Lâm Hảo Phỉ diện bộ vest nữ đầy quyền lực, mang giày cao gót lộc cộc bước tới, hỏi Lâm Hảo Vũ, "Lát nữa em lên phát biểu vài lời ?"
Vị cứu tinh đây !
Lâm Hảo Vũ dùng đôi mắt đầy cảm kích nắm lấy tay Lâm Hảo Phỉ: "Em lên , chị mau bắt đầu màn trình diễn của chị !"
Lâm Hảo Phỉ: "???"
Dù Lâm Hảo Vũ vẻ bình thường lắm, nhưng Lâm Hảo Phỉ hài lòng với sự điều của cô, quả nhiên bước lên sân khấu bắt đầu "màn trình diễn".
Lâm Hảo Vũ ngay ngắn, nghiêm túc xem Lâm Hảo Phỉ biểu diễn. Bề ngoài trông cô vẻ chăm chú, nhưng thực hồn phách vẫn đang phiêu lãng tận đẩu tận , chẳng lọt tai chữ nào.
Tạ Tri Kính vẫn luôn dán mắt Lâm Hảo Vũ, thể nhận cô đang thẫn thờ cơ chứ? Anh hài lòng. Trong bữa tiệc mừng công nhàm chán , nắm tay cô, ngắm cô thẩn thờ, chỉ mong thời gian trôi chậm một chút.
Đến khi Lâm Hảo Vũ bình tĩnh , cô mới phát hiện Lâm Hảo Phỉ bắt đầu phát tiền thưởng cho nhân viên đoàn phim . Mọi đều hớn hở mặt. Sếp hào phóng, công ăn lương đương nhiên vui .
"Ưm, Tri Kính, thấy chán ?" Lâm Hảo Vũ như chuyện gì, sang đàn ông vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Tạ Tri Kính thẳng thắn đáp: "Ngắm em, chán."
Lâm Hảo Vũ xoay phắt đầu , ánh mắt vặn chạm đôi mắt tĩnh lặng rêu phong của , trái tim khẽ lỡ nhịp: "Anh—"
Tạ Tri Kính đôi mắt sáng lấp lánh của cô, dường như nhận điều gì đó, từ từ ghé sát , cúi đầu, đặt một nụ hôn phớt lên đôi môi đỏ mọng mềm mại của cô. Rời môi, hỏi: "Em thấy chán thì chúng về nhé?"