[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 281:Ⓚ
Cập nhật lúc: 2026-07-04 02:49:51
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rời khỏi hội trường tiệc mừng công, Lâm Hảo Vũ và Tạ Tri Kính tiếp tục buổi hẹn hò. Chẳng đến nơi nào đặc biệt, Lâm Hảo Vũ chỉ đơn giản kéo Tạ Tri Kính dạo phố. Nếu nể nang cái tính ưa sạch sẽ của Tạ Tri Kính, cô lôi khu phố ăn vặt ăn từ đầu phố đến cuối phố. cô . Đồ ăn ở phố ăn vặt chỗ sạch chỗ , đường xá bụi bặm, quả thực thiện với mắc bệnh sạch sẽ. Hơn nữa, ban nãy ở tiệc mừng công cô cũng ăn kha khá , bụng no căng, chẳng nhét thêm nổi món nào nữa.
Đường phố Hương Cảng về đêm vẫn phồn hoa náo nhiệt, qua kẻ tấp nập, tiếng ồn ào sôi động. Lâm Hảo Vũ tiếc vì hiện tại vòng đu khổng lồ ở Trung Hoàn vẫn xây dựng, nếu cô tuyệt đối sẽ kéo Tạ Tri Kính lên , cùng ngắm cảnh đêm rực rỡ của Cảng Victoria.
Không ngắm cảnh đêm Cảng Victoria, nhưng quảng trường nhiều thứ náo nhiệt để xem. Có thổi sáo đ.á.n.h đàn ca hát, kiểu gì cũng xúm thử cho chút tiền boa chứ? Còn các tiết mục biểu diễn khác, ví dụ như một đám thanh niên chơi trượt ván, nhảy múa...
Lâm Hảo Vũ xem vui vẻ. Khi thấy một chỗ thể ném phi tiêu đập bóng bay, cô vội vàng kéo Tạ Tri Kính tới. Cô nhắm trúng phần thưởng đặc biệt của gian hàng , là một con gấu bông gấu trúc siêu cấp dễ thương!
Cực phẩm nhất định rinh về bằng ! Gấu bông gấu trúc chính là bẫy mồi hảo nhất đối với Lâm Hảo Vũ.
"Tri Kính, nhất định rinh con gấu trúc về cho em nhé! Trăm sự nhờ đó!" Lâm Hảo Vũ nhét mấy chiếc phi tiêu tay Tạ Tri Kính, trịnh trọng nắm lấy hai tay dặn dò.
Tạ Tri Kính thấy bộ dạng của cô, nhịn bật thành tiếng: "Ừm."
Ông chủ gian hàng đoạn đối thoại của đôi tình nhân trẻ, bất giác nở nụ , trong lòng cảm thán: là tuổi trẻ, lãng mạn thật đấy.
Sau đó, mười giây , nụ mặt ông chủ dần dần biến mất. Nhìn những chiếc phi tiêu trong tay Tạ Tri Kính phóng chuẩn xác trượt phát nào, đ.â.m thủng từng quả bóng bay, chỉ nụ mặt ông chủ tắt lịm, mà đôi mắt cũng dần trở nên vô hồn. Khoan , đôi tình nhân đến đây để đập phá chén cơm của ông đấy chứ?
"Oa oa Tri Kính cố lên, còn ba quả, hai quả, một quả, tuyệt quá!" Lâm Hảo Vũ nín thở theo dõi từng động tác của Tạ Tri Kính. Đến khi chiếc phi tiêu cuối cùng đ.â.m xuyên qua quả bóng bay, cô lập tức nhảy cẫng lên reo hò, nhào tới ôm chầm lấy Tạ Tri Kính, kiễng chân hôn cái chụt lên má : "Anh ngầu bá cháy luôn!" He he, gấu bông gấu trúc của cô kìa~
Thấy lực chú ý của cô lập tức chuyển sang con gấu trúc nhồi bông đang ông chủ treo tít cao, Tạ Tri Kính nhấc tay định véo nhẹ má cô. vì mới ném phi tiêu xong, tay bẩn, nên thôi. Đột nhiên, hỏi cô: "Anh trai là con gấu bông ?"
"Gấu trúc hơn!" Lâm Hảo Vũ nhanh nhảu đáp. Ngay đó, đầu cô ngập tràn dấu chấm hỏi: "Hả?"
Cô lắc lắc đầu, xác nhận việc Tạ Tri Kính thực sự đang hỏi và con gấu bông ai hơn. Cô lập tức cạn lời. Đại ca , chúng cần so đo nhan sắc với gấu trúc - "kẻ cắp trái tim" vạn mê thế giới chứ.
Nghĩ đến việc Tạ Tri Kính giúp giành con gấu bông, Lâm Hảo Vũ vội vàng chữa cháy: "Anh yên tâm, Tri Kính, là trai ngời ngời, cần so sánh với gấu bông ."
"Em thích con gấu trúc đó hơn," Tạ Tri Kính chỉ thẳng vấn đề. Có quá nhiều thứ và quá nhiều thu hút sự chú ý của cô.
Lâm Hảo Vũ vò đầu, cái khó ló cái khôn: "Vậy... em tặng con gấu trúc cho nhé?"
Tạ Tri Kính gật đầu: "Ừm, em ngắm nó thì cứ đến nhà ngắm bất cứ lúc nào."
Lâm Hảo Vũ thở phào nhẹ nhõm: "Vậy cứ chốt thế !"
Ông chủ gian hàng hóng hớt bộ câu chuyện mà hít một ngụm khí lạnh, âm thầm giơ ngón tay cái nể phục Tạ Tri Kính. Chàng trai trẻ , chiêu thức đối phó bạn gái của cao tay thật đấy!
Tạ Tri Kính sang ông chủ: "Gấu bông, cảm ơn."
Ông chủ: "..." Hết nổi .
Dù tiếc đứt ruột vì mất phần thưởng "cần câu khách" hấp dẫn nhất là con gấu bông khổng lồ, ông chủ vẫn theo luật, giao gấu bông cho Tạ Tri Kính. Ông thì thầm: "Anh trai, bạn gái xinh quá, trông chừng cho kỹ nha."
Nhìn xem đám vây quanh trong ngoài mấy lớp kìa. Chẳng bao nhiêu ánh mắt đang dán chặt cặp trai tài gái sắc . Đôi tình nhân cạnh cứ như cục nam châm phát sáng, thu hút ánh .
Nghe , Tạ Tri Kính nhạt giọng đáp: " ."
Ông chủ toe toét , nữa giơ ngón tay cái lên: "Anh trai, là vị khách ném phi tiêu đỉnh nhất mà từng gặp từ lúc mở sạp tới giờ. Khụ khụ, cho nên trai , với bạn gái chơi thì ơn đừng ghé qua ủng hộ gian hàng của nữa nhé. xin đa tạ ! Nhớ kỹ nhé!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-281.html.]
Ông chủ rơm rớm nước mắt tiễn bước Lâm Hảo Vũ và Tạ Tri Kính. Sau đó, ông lôi một con thú bông bự chảng khác treo lên, hớn hở đón tiếp hàng dài khách đang xếp hàng. Đông đảo khách hàng tụ tập như , ít là thu hút bởi dáng vẻ ném phi tiêu cực ngầu ban nãy của Tạ Tri Kính. Ông chủ đau xót vui sướng, nhất thời cảm thấy tiếc nuối Tạ Tri Kính - khả năng hút khách đỉnh cao. Đáng tiếc, trai ôm gấu bông dắt theo cô bạn gái xinh chuồn mất .
"Ông chủ nẫng mất con gấu trúc bự, buồn thúi ruột luôn." Một tay Lâm Hảo Vũ Tạ Tri Kính nắm, tay thì vươn nắm lấy cái tay mềm xèo của con gấu bông, nắn nắn. Quả nhiên, chất liệu con gấu bông là hàng xịn, sờ cực kỳ sướng tay, đường kim mũi chỉ cũng miễn chê. Thảo nào ông chủ xót xa đến , giải thưởng lớn nhất cuỗm mất .
Tạ Tri Kính: "Ông cầu xin đừng tới ủng hộ nữa."
Lâm Hảo Vũ ngớ một lúc, phì ha hả. Ha ha ha, ông chủ tấu hài thế? Ây da, hôm nay chơi vui thật đấy.
Về đến nhà họ Lâm, Lâm Hảo Vũ chào tạm biệt Tạ Tri Kính, cũng quên đặc biệt chào tạm biệt con gấu trúc bông, dặn dò Tạ Tri Kính chăm sóc nó cho . Mặc dù tiếc vì ôm con gấu trúc to bự ngủ, nhưng cô thể sang nhà họ Tạ thăm nó, thế nên cũng chẳng . Lâm Hảo Vũ thầm tính toán trong lòng: Gấu trúc bông của Tạ Tri Kính, thì cũng là của cô thôi, hứ hứ.
Lâm Hảo Vũ phát hiện những vì bầu trời đêm nay vẫn lấp lánh như , bất giác mỉm . Hôm nay quá nhiều chuyện lành xảy , cô chia sẻ với mami, để mami cũng vui lây mới .
Tôn Thục Tuệ xong quả thực vui. Quan trọng nhất là con gái vui vẻ, bà thể vui chứ?
Cuộc thi ca hát Hương Cảng tổ chức qua mấy mùa. Có ít thí sinh thành danh xuất từ cuộc thi . Thế nên đến năm 1991, cuộc thi ca hát trở thành một chương trình truyền hình cực kỳ trưởng thành và đông đảo khán giả yêu thích. Năm nay, lượng thí sinh đăng ký dự thi lên tới hàng ngàn .
Lâm Khang Duệ chính là một trong hàng ngàn thí sinh đó.
Vừa đặt chân đến hiện trường vòng sơ khảo, Lâm Hảo Vũ biển đông nghịt cho choáng váng. Cô từng Lâm Khang Duệ nhắc tới, thí sinh báo danh tham gia cuộc thi chỉ bản địa Hương Cảng, mà còn cả đến từ các khu vực và quốc gia khác. Chỉ thể , Hương Cảng hiện tại đúng là một trong những trung tâm văn hóa nghệ thuật đích thực của châu Á.
Trở thành trung tâm văn hóa nghệ thuật là quá đỉnh , còn gì bằng nữa! Lâm Hảo Vũ nhớ đến bộ phim truyền hình mà cô và Lâm Hảo Phỉ đầu tư chụp. Ngành giải trí phồn vinh, những nghề mới thể kiếm nhiều tiền hơn.
"Đông thế , nội vòng sơ khảo chắc cũng thi mất mấy ngày chứ?" Lâm Hảo Vũ đội một chiếc mũ đầu, sống mũi vắt ngang cặp kính râm to bản. Tôn Thục Tuệ bên cạnh cũng trang y chang. Thời tiết hôm nay thật sự quá khắc nghiệt, nắng gắt đến mức chỉ cần bước ngoài trời một lát là mồ hôi tứa như tắm.
Hơn nữa, nguyên nhân quan trọng nhất là Tôn Thục Tuệ giấu nhẹm phận. Nối gót cuộc thi Hoa hậu Hương Cảng, cuộc thi ca hát trở thành điểm nóng tiếp theo đám paparazzi (chó săn) săn lùng ráo riết. Đám ch.ó săn của các tòa soạn chắc đang sướng rơn, tin tức giới giải trí càng nhiều, KPI của bọn họ mới càng tăng vọt chứ. Vì , lượng paparazzi chầu chực ở hiện trường cuộc thi đông như trẩy hội.
Ngoài Lâm Hảo Vũ và Tôn Thục Tuệ, ở hiện trường cũng vô ăn mặc bịt bùng hệt như họ. Đơn giản thôi, vì nắng hôm nay quá gắt.
Lâm Gia Hào thì chẳng sợ đen, ngược ông còn thích nước da ngăm rám nắng. Thế nên ông chỉ đeo mỗi cặp kính râm. Khoan bàn đến chuyện da ngăm , nhưng phần da thịt phơi trần ngoài nắng của ông đang nóng ran rát buốt.
"Bảo ông bôi kem chống nắng mà , giờ đau chứ gì." Tôn Thục Tuệ cạn lời với Lâm Gia Hào, đúng là tự rước họa .
Lâm Gia Hào cố gượng ha hả: " vẫn chịu ."
"Mami, dady, chúng mau trong thôi." Lâm Hảo Vũ lên tiếng giục.
Gia đình ba nhanh chóng bước . Lâm Khang Duệ đến đây từ sớm tinh mơ để chuẩn lên sân khấu. Cậu bốc trúng lịch thi sơ khảo ngay ngày đầu tiên, cũng chẳng nên gọi là may mắn xui xẻo nữa.
Lâm Khang Duệ thèm quan tâm may xui, cứ bung xõa hát hết là .
"Số 30 ?" Lâm Hảo Vũ gặp Lâm Khang Duệ, thấy tấm thẻ cầm tay , đó ghi rành rành con 30.
Lâm Khang Duệ đáp: "Mỗi ba phút để biểu diễn, thời gian cũng khá dư dả."
Số 30 thì vẻ nhỏ, nhưng nhẩm tính cũng mất hơn một tiếng rưỡi, cộng thêm chút thời gian khấu trừ giữa các phần thi, chắc mòn mỏi chờ tận hai tiếng đồng hồ mới đến lượt Lâm Khang Duệ lên thớt.