[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 299:•
Cập nhật lúc: 2026-07-05 03:56:27
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Gia Cường liếc thấy bộ dạng thập thò lấm lét của lão Nhị Lâm Gia Minh thì thừa tỏng ông đang ủ mưu tính kế gì. Hừ, để xem ông ăn cái trò trống gì.
Ăn no bảy phần, Lâm Hảo Vũ dậy mời các vị giáo viên cũ. Tôn Thục Tuệ và Lâm Gia Hào cũng cùng để hỗ trợ con gái. Lần cô kéo Tạ Tri Kính theo. Vừa thấy Lâm Hảo Vũ khỏi, lập tức chớp thời cơ nhào tới bắt chuyện với Tạ Tri Kính. Kẻ nhanh chân nhất ai khác chính là Lâm Gia Cường.
Lâm Gia Minh tức ách: "..." Ông bảo mà, Lâm Gia Cường đúng là một thằng cả đáng ghét! Lâm Gia Minh vội vàng nối gót theo , quyết để Lâm Gia Cường nẫng tay chiếm hết lợi lộc.
Lâm Hảo Vũ ý định chúc rượu, đối với cô, mời các thầy cô từng dạy dỗ mới là cách thể hiện sự tôn trọng hợp lý nhất. Đương nhiên là các vị gia sư cũng gì hài lòng. Nếu uống rượu thì bàn sẵn , giờ cứ nâng ly cùng cô học trò ngoan ngoãn là vui vẻ nhất.
Xét về độ thiết, Lâm Hảo Vũ tự nhiên cảm thấy gắn bó với cô giáo Lý Hinh hơn, những giáo viên khác thì cô chỉ xã giao vài câu khách sáo. Dù , những món quà cô chuẩn cho họ đều vô cùng giá trị. Bữa tiệc mừng đỗ đại học cũng thể coi như một dịp tri ân, cảm tạ công ơn dạy dỗ của các thầy cô giáo.
"Mami ơi, tiệc sắp tàn ạ?" Lâm Hảo Vũ khoác tay Tôn Thục Tuệ, dạo cô ít "lên sàn" nhân vật chính , rảnh rỗi quá mất.
Tôn Thục Tuệ đáp: "Đợi lát nữa tiễn khách về là xong."
"Con thấy vẻ nhiều lưu luyến nỡ về chứ." Lâm Hảo Vũ đưa mắt lướt qua hội trường tiệc tùng đang tấp nập, đưa tay che miệng thì thầm.
Tôn Thục Tuệ bất lực, bà thừa hiểu vì những vị khách nấn ná chần chừ như .
Lâm Gia Hào hiến kế: "Hay là bảo Tri Kính cáo lui ."
Lâm Hảo Vũ và Tôn Thục Tuệ tâm đắc, chiêu tuyệt cú mèo! Tôn Thục Tuệ vỗ nhẹ lên mu bàn tay con gái: "Chắc Từ cô và Nguyệt Quân cũng chuẩn về đấy."
Lâm Hảo Vũ chớp chớp mắt, ranh mãnh: "À , Tri Kính còn hộ tống bà nội Từ và dì Trần về nhà nữa chứ."
Tạ Tri Kính phản đối việc rút lui sớm, nhưng điều kiện: "Tối nay qua đón em nhé."
"Mình hẹn hò ạ?" Lâm Hảo Vũ hỏi.
Tạ Tri Kính gật đầu: "Ừm," ngừng một chút, tung một miếng mồi nhử hấp dẫn, "Có tới trường đua ngựa Thung Lũng Hạnh Phúc (Happy Valley) chơi ?"
"Muốn chứ!" Lâm Hảo Vũ gật đầu cái rụp cần suy nghĩ. Cô từng đặt chân tới trường đua ngựa Thung Lũng Hạnh Phúc bao giờ, mấy giải đua ngựa ở đây tổ chức ban đêm thì .
Nhà họ Tạ rút lui, những vị khách khác thấy cũng lịch sự cáo từ. Cuối cùng Lâm Hảo Vũ cũng thuận lợi tiễn dàn khách khứa về. Cả hội trường tiệc lúc chỉ còn nhà với .
"Chúc mừng cô đỗ Đại học Trung Văn nhé."
Lâm Hảo Vũ xoay , Phú Văn Nghĩa bước tới gửi lời chúc mừng: "Hình như hôm chúc mừng mà."
Phú Văn Nghĩa ôn tồn đáp: "Thi đỗ đại học là hỷ sự xứng đáng để ăn mừng, chúc thêm vài cũng ."
Lâm Hảo Vũ khẽ mỉm : "Vậy thì cũng xin chúc mừng đỗ Oxford nhé."
"Cảm ơn cô." Phú Văn Nghĩa gật đầu vô cùng lịch thiệp.
Nhìn bộ dạng nho nhã lễ độ của Phú Văn Nghĩa, Lâm Hảo Vũ cứ thấy gợn gợn trong lòng. Cô vẫn thích cái kiểu lầm lì, hống hách coi trời bằng vung của Phú Văn Nghĩa đây hơn. Dù lúc đó cảm xúc của còn hiện rõ mồn một, chứ giống như bây giờ, lúc nào cũng khoác lên lớp mặt nạ nhã nhặn, ôn hòa đến giả tạo.
Phú Văn Nghĩa mới từ nước Anh trở về mấy ngày. Hôm ghé thăm nhà họ Lâm, Lâm Hảo Vũ tận mắt chứng kiến sự đổi chóng mặt của , quả thực là dọa cho hết hồn! Vẫn là đường nét khuôn mặt đó, nhưng sự lột xác của Phú Văn Nghĩa còn vi diệu hơn cả phẫu thuật thẩm mỹ!
Mất gần một năm trời, Phú Văn Nghĩa mới gột sạch hình ảnh âm u, hắc ám để khoác lên chiếc vỏ bọc của một công t.ử ôn hòa, nho nhã. Vợ chồng Lâm Gia Uyển và Phú Mậu Căn vô cùng mãn nguyện sự "lột xác" , đinh ninh rằng đứa con trai rốt cuộc cũng trưởng thành, điều hiểu chuyện.
Thế nhưng, mỗi giáp mặt Phú Văn Nghĩa, Lâm Hảo Vũ thấy rợn tóc gáy. Con trải qua biến cố long trời lở đất, tâm tính đổi trong một đêm thì còn . Đằng là Phú Văn Nghĩa á? Mơ , Lâm Hảo Vũ một chữ bẻ đôi cũng tin.
Ngẫm , Phú Văn Nghĩa biến thành cái dạng gì thì cũng là chuyện nhà họ Phú, nên đau đầu nhất là Phú Văn Tín mới đúng, mắc mớ gì đến cô? Cô chỉ việc ngay ngắn hóng hớt kịch của nhà họ Phú là xong chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-299.html.]
cái quái gì đang diễn thế , Phú Văn Nghĩa đang chủ động lấy lòng cô ?
Khóe môi Lâm Hảo Vũ giật giật. Cô hiểu tỏng, dựa Tạ Tri Kính, cái xếp hàng vuốt ve nịnh nọt cô đếm xuể. Kẻ nào khôn hồn dù thể kết cũng chẳng dại gì đắc tội cô. Đương nhiên, nếu bắt quàng họ thì càng , nhờ vả cô điều gì đó.
Phú Văn Nghĩa cũng chẳng ngoại lệ.
Nhìn từ góc độ , việc Lâm Gia Uyển và Phú Mậu Căn mở cờ trong bụng vì con trai "trưởng thành" cũng chẳng sai, vì Phú Văn Nghĩa thực sự "trưởng thành" theo một cách riêng.
"Hảo Vũ, ngày mai cô sẽ mời Chủ tịch Tạ đến dự tiệc mừng của chứ?" Phú Văn Nghĩa cất giọng nhỏ nhẹ, điềm đạm, cố tình rút ngắn cách với Lâm Hảo Vũ.
Lâm Hảo Vũ lắc đầu cái rụp: "Không , Tri Kính bận bù đầu bứt tai ." Tạ Tri Kính thực sự bận. Hôm cày ngày cày đêm bên nước ngoài để ép tiến độ công việc, hôm nay chắt chiu cả nửa ngày trời nán dự tiệc mừng của cô. Năng suất việc của cao đến mấy, Lâm Hảo Vũ cũng xót xa nỡ bắt đảo lộn lịch trình vì cái tiệc mừng cỏn con của tên Phú Văn Nghĩa - kẻ mà đối với cô chẳng tí tẹo trọng lượng nào.
Phú Văn Nghĩa vẫn giữ nét mặt điềm nhiên, hề tỏ sượng sùng: "Tiếc thật, Chủ tịch Tạ lúc nào cũng ngập đầu trong công việc. cô thì chắc chắn sẽ đến dự tiệc của chứ."
"Đương nhiên ." Lâm Hảo Vũ gật đầu.
"Vậy thì , chị mà đến, chắc mất mặt lắm." Phú Văn Nghĩa chêm một câu đùa nhạt nhẽo.
Lâm Hảo Vũ đành gượng hùa theo. Trời đất quỷ thần ơi! Cái tên Phú Văn Nghĩa từ bao giờ lắm mồm lắm miệng thế ! Khác bọt với Phú Văn Nghĩa ngày xưa!
Dường như bắt tia thiếu kiên nhẫn trong mắt Lâm Hảo Vũ, Phú Văn Nghĩa ý lui bước: " còn chút việc, hôm nào rảnh chúng tụ tập nhé."
Bóng lưng Phú Văn Nghĩa khuất, Lâm Hảo Vũ lén thở phào nhẹ nhõm. Thà cứ đối mặt với cái tên Phú Văn Nghĩa hắc ám âm u ngày xưa còn dễ thở hơn. Vì ngày xưa thèm đếm xỉa gì đến cô , hai bên đỡ tốn nước bọt, đỡ lãng phí thời gian của .
"Chị , chị xem ổng đúng là Phú Văn Nghĩa ? Hay là thằng ất ơ nào đó khuôn mặt giống hệt giả danh Phú Văn Nghĩa?" Lâm Khang Duệ cũng thấy cái điệu bộ của Phú Văn Nghĩa ngộ lờ kinh khủng, sởn gai ốc.
Lâm Hảo Vũ: " là vẻ mặt ổng đổi khác, còn cái kiểu hắc ám dọa ma khác nữa, nhưng ổng đích thị là Phú Văn Nghĩa hàng auth (thật)."
Lâm Khang Duệ ôm khư khư hai cánh tay, lắc đầu lia lịa: "Nếu ổng đúng là Phú Văn Nghĩa, thế chị nghĩ ổng đang diễn sâu là tính cách lột xác thật sự? Chị Hai thấy , cái cách Phú Văn Nghĩa đối xử với Phú Văn Tín , ngoan ngoãn cung kính y như một đứa em trai nhỏ sùng bái lớn!"
Lời lẽ loằng ngoằng, nhưng Lâm Hảo Vũ thừa hiểu ý em trai. Trước , Phú Văn Nghĩa gì cửa đối xử với Phú Văn Tín bằng thái độ "kính trọng" như thế. Hầu hết thời gian còn lười diễn nét thiết, lúc nào cũng quắc mắt Phú Văn Tín đằng đằng sát khí. Nếu thì Phú Văn Nghĩa chẳng to gan vung tiền thuê giang hồ đ.á.n.h dằn mặt Phú Văn Tín.
"Chị thấy . Phú Văn Tín vẻ tận hưởng cái sự 'kính trọng' của Phú Văn Nghĩa, còn dặn ổng cứ ngoan ngoãn phục tùng như , hứa hẹn sẽ để ổng chịu thiệt thòi." Lâm Hảo Vũ chỉ tay lên mắt , diễn biến cô đều thu gọn trong tầm mắt.
"Giả tạo c.h.ế.t !" Hai chị em đồng thanh cảm thán.
Lâm Hảo Vũ và Lâm Khang Duệ , đồng loạt lắc đầu nguầy nguậy, cùng rùng một cái. Bắt hai chị em tin Phú Văn Nghĩa cải tà quy chính thành em ngoan hiền, cam chịu tranh giành, thì thà bảo tối nay hai cùng ăn bánh bao xá xíu còn hợp lý hơn!
Quay đầu , cả nhà năm miệng ăn nhà họ Phú đang cùng , trông cũng toát chút mùi vị gia đình đầm ấm, êm ấm.
là chuyện kỳ phùng địch thủ năm nào cũng , nhưng năm nay vẻ mọc lên như nấm.
"Cái gì? Lão Giả đại sư đó giờ đang lởn vởn trong khách sạn á?" Lâm Hảo Vũ ngạc nhiên lặp lời mami.
Sắc mặt Tôn Thục Tuệ lộ rõ vẻ giận dữ: " thế. Cái gã thầy pháp rởm họ Giả chọn đúng thời điểm ghê, sớm đến muộn đến, cứ nhè lúc mà ló mặt. Tính toán cũng khéo lắm! Ổng nhất đừng dại dột mà trêu ngươi nhà họ Lâm, nếu mami đảm bảo ổng kết cục ."
Hôm nay là tiệc mừng đỗ đại học của cô con gái rượu Lâm Hảo Vũ, là ngày đại hỷ, Tôn Thục Tuệ tuyệt nhiên xảy bất cứ sự cố ngoài ý nào. Thế nhưng cái lão Giả đại sư ủ mưu ma chước quỷ gì, tiệc nhà họ Lâm tàn, lão chễm chệ xuất hiện ngay sảnh khách sạn.
Bảo là lão cố ý chực chờ gặp Lâm Hảo Vũ, đ.á.n.h c.h.ế.t Tôn Thục Tuệ cũng tin.
"Sao ổng khách sạn thế?" Lâm Hảo Vũ tò mò. Cô thì ghét cay ghét đắng cái tay Giả đại sư dám mượn cô hòn đá lót đường , nhưng lỡ đụng mặt thật cô cũng chả ngán. Cùng lắm lão lảm nhảm mấy câu sấm truyền thần thánh, dở dở ương ương chứ gì.