[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 305:-

Cập nhật lúc: 2026-07-05 03:56:34
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Thế , tiếc thật đấy. Thôi bỏ , chị Năm xả stress thì cũng coi như đỡ cho quản gia nhà một việc." Lâm Hảo Vũ nhún vai, ngân nga câu hát tung tăng chạy . Đêm nay chắc chắn cô sẽ một giấc mộng thật .

 

Bỏ Lâm Hảo Phỉ đó một . Cô ả bất giác đầu t.h.ả.m cỏ rộng lớn trong vườn... Khoan , cắt cỏ... thực sự giúp xả stress lắm ?

 

À ừm, quản gia tối nay rốt cuộc vẫn thêm việc , nhưng ông quá rành rẽ công việc , chỉ là cỏ thôi mà, vài phút là xong. Có lẽ nhà họ Lâm nên sắm sẵn cỏ dự trữ từ giờ ? Quản gia thầm nghĩ.

 

Tiệc mừng đỗ đại học của Phú Văn Nghĩa thì cũng chẳng gì đặc biệt để mà bàn tán, đại loại là một buổi tiệc nhộn nhịp, khách khứa đông đảo tấp nập. Chuyện bê bối tày trời rúng động cả giới thượng lưu Hương Cảng của nhà họ Phú năm ngoái cũng lắng xuống, giờ đây nó chỉ còn là dư âm cho mấy bà tám chè chén lưng. Hào môn nào mà chẳng mấy vụ tương tàn, tranh quyền đoạt vị? Khác chăng chỉ là mức độ căng thẳng thôi.

 

Nhìn cái cảnh Phú Văn Tín – Phú Mậu Căn nhắm sẵn cho vị trí thừa kế – thiết khoác vai, chuyện trò rôm rả với Phú Văn Nghĩa, bất luận tình em ruột thịt của hai sứt mẻ đến mức nào, thì trong mắt thiên hạ, đây vẫn là một bức tranh gia đình êm ấm: "Ồ, em nhà họ Phú hòa thuận ghê, tình keo sơn gắn bó. Phú Văn Tín yêu thương em trai phết."

 

Chứng kiến màn tương tác "cảm lạnh" của cặp em , sắc mặt Lâm Hảo Vũ cứ gọi là đặc sắc. Hai cái ông tướng đóng phim, kiểu gì cũng rinh cúp Ảnh đế cho xem, diễn xuất quá đỉnh!

 

"Hảo Vũ tới , chà chà, cháu dạo rạng rỡ, đầy sức sống quá nha." Lão phu nhân nhà họ Phú Lâm Hảo Vũ, nở nụ hiền hậu, phúc hậu, dáng một bậc trưởng bối mẫu mực vô cùng.

 

Lâm Hảo Vũ tự nhận cũng là một diễn viên phái thực lực, nên chẳng hề nao núng mà tươi đáp lời: "Cháu cảm ơn ạ, bà nội trông cũng trẻ trung, minh mẫn hơn nhiều đó."

 

Lão phu nhân đưa tay vỗ vỗ lưng Lâm Hảo Vũ, giọng điệu tình: "Cháu mau trong chơi với Đình Đình và bọn trẻ ."

 

Lâm Hảo Vũ gật đầu, kéo tay Lâm Khang Duệ chuồn lẹ sảnh tiệc. Cô chẳng phí lời khách sáo thêm với bà lão nhà họ Phú một giây phút nào nữa.

 

Lâm Khang Duệ lầm bầm trong họng: "Nhìn y chang mụ phù thủy già."

 

Lâm Hảo Vũ hắng giọng: "Chị chẳng thấy gì sất."

 

Lâm Khang Duệ ha hả: "Em tỏng là chị Hai sẽ phản ứng thế mà."

 

"E hèm~" Lâm Hảo Vũ đắc ý hếch mũi. Drama về bà cụ nhà họ Phú cô ăn no nê từ lâu . Bà cụ chắc rảnh rỗi sinh nông nổi nên lúc nào cũng thích trò con bò. Trước đây bà ít quậy vì còn e dè nhà họ Lâm, nhưng từ cái bận Lâm Gia Uyển Lâm Chấn Hoa chống lưng cuỗm mất phân nửa gia tài của Phú Mậu Căn, bà bắt đầu giở trò phá bĩnh liên tục, mục đích duy nhất là cho Lâm Gia Uyển ăn ngon ngủ yên.

 

Lâm Hảo Vũ còn đặc biệt lân la dò hỏi bà nội Lâm Lý Ngọc Trân xem trong mớ drama của bà cụ nhà họ Phú, cái nào là thật, cái nào là bịa. Qua đó, cô mới Lâm Gia Uyển thỉnh thoảng vẫn "khẩu chiến" với bà chồng , và phần lớn là Lâm Gia Uyển luôn chiếm thế thượng phong. Có điều, nể tình chồng con dâu, Lâm Gia Uyển thường chọn cách nhẫn nhịn, quá lên để giữ hòa khí.

 

Vậy nên, những màn quậy phá của bà cụ nhà họ Phú cũng chỉ coi như là chút cái giá nho nhỏ mà Lâm Gia Uyển trả để đổi lấy phân nửa gia sản của Phú Mậu Căn. Cái giá đối với Lâm Gia Uyển mà , chẳng bõ bèn gì. Dù khó mà tự thâu tóm bộ khối tài sản khổng lồ , nhưng nó trong tay, bà gì cũng dễ dàng hơn, càng thêm lợi thế để vun vén lợi ích cho bản . Đơn giản nhất là, nắm giữ một nửa cơ ngơi, Lâm Gia Uyển giờ đây tiếng đầy trọng lượng trong nhà họ Phú, đến cả Phú Mậu Căn mỗi khi đưa quyết định cũng dè chừng bà mấy phần, huống hồ là bà cụ.

 

Đây chính là đạo lý mà Lâm Lý Ngọc Trân từng dạy Lâm Hảo Vũ: Trên đời chẳng gì là thập thập mỹ, đôi khi khuyết điểm hóa là một chuyện .

 

"Hảo Vũ, Khang Duệ, hai đứa đến , mau xuống đây ." Phú Đình Đình thấy hai chị em họ Lâm liền nhiệt tình bước tới đón tiếp.

 

"Cảm ơn chị nha, nhưng tụi em tự lo , chị Đình Đình cứ bận rộn tiếp khách ạ, cần bận tâm đến tụi em ." Lâm Hảo Vũ dứt khoát từ chối, cô chẳng cần Phú Đình Đình lẽo đẽo theo hầu hạ gì.

 

 

 

 

 

 

 

Phú Đình Đình đáp: "Chị mà, nhưng hai đứa tới, bổn phận chị thì luôn xếp chỗ đàng hoàng cho tụi em chứ."

 

 

 

Lâm Hảo Vũ mỉm . Ái chà, xem vị thế của cô bây giờ cũng gì phết đấy.

 

 

 

Đợi Phú Đình Đình , xung quanh hai chị em Lâm Hảo Vũ lập tức bao nhiêu vây lấy, ai nấy đều nhiệt tình tìm cớ bắt chuyện với Lâm Hảo Vũ, bởi lẽ cô hiện tại đúng là một nhân vật đáng để lấy lòng.

 

 

 

"Lâm Lục, đêm qua cô cũng chơi ở trường đua ngựa Thung lũng Hạnh Phúc đúng ?" Một cô nàng ngay cạnh Lâm Hảo Vũ hóng hớt hỏi.

 

 

 

Lâm Hảo Vũ gật đầu, thấy cô nàng càng phấn khích hơn: "Thế cô chứng kiến cái màn kịch lố ở trường đua ngựa đêm qua ? Vụ ông Giả đại sư ."

 

 

 

Xung quanh lập tức vài dỏng tai lên ngóng, nét mặt hiện rõ vẻ thèm thuồng hóng biến: Giả đại sư? Chính là cái ông Giả đại sư đó á? Ông phốt gì ?

 

 

 

Đến cả Lâm Khang Duệ cũng thoát khỏi sức hút của câu chuyện, bởi dù thì cái ông Giả đại sư "điếc sợ súng" đó cũng đang nổi rần rần trong giới thượng lưu vì độ to gan lớn mật, dám vỗ n.g.ự.c xưng tên chọc đủ chỗ.

 

 

 

Lâm Hảo Vũ quả thực cũng bắt đầu hứng thú buôn chuyện. Cô gật gù kể: "Có, thấy một Giả đại sư phán cho, trúng liền tù tì ba ván."

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-305.html.]

 

"Oa!" Cả đám quần chúng hít drama xung quanh đồng loạt ồ lên kinh ngạc. Đoán trúng một con ngựa về nhất là may mắn từ trời rơi xuống , đằng liên tiếp ba ? Thế thì thể gọi là may mắn ngẫu nhiên nữa, chắc chắn bí quyết linh cảm siêu phàm gì đó.

 

 

 

"Lão Giả đại sư tài giỏi đến mức đó thật ?" Lâm Khang Duệ ngạc nhiên sang hỏi Lâm Hảo Vũ.

 

 

 

"Ai mà , đó còn chuyện gì xảy nữa ? về sớm nên xem đến cuối." Lâm Hảo Vũ nửa đùa nửa thật hỏi cô nàng .

 

 

 

Tối qua, khi phát hiện Giả đại sư chơi trò vung tiền mướn đóng kịch, Lâm Hảo Vũ bực bội vô cùng. Thế nên cô đời nào chịu yên gì. Cơ hội ngàn năm một, còn rành rành nhân chứng vật chứng, ngu gì chớp thời cơ "tặng" cho lão Giả đại sư một vố. Vậy nên cô nhiệt tình "quảng cáo" công cho lão một chuyến. Lần khỏi cần Giả đại sư tốn công đến lân la, chính Lâm Hảo Vũ lão truyền thông miễn phí.

 

 

 

Cách của cô chính là để gã " may mắn" ăn tiền của Giả đại sư tự bóc mẽ trò hề của lão. vì Lâm Hảo Vũ còn bận hóng gió, ngắm với Tạ Tri Kính nên nán xem đến cuối, thành thử cũng kịp cập nhật hậu quả lão Giả đại sư gánh chịu .

 

 

 

"Lâm Lục, cô trò lừa bịp của Giả đại sư ? kể nhé, cái vụ trúng liên tiếp ba trận là đồ dỏm đấy. Cái gã là do Giả đại sư bỏ tiền thuê để diễn kịch thôi... Chẳng hiểu , gã đó tự dưng vạch trần Giả đại sư vung tiền mua chuộc để diễn trò. Thế mà cái lão Giả đại sư mặt dày cỡ nào, bóc phốt tận mặt mà vẫn tỉnh bơ, còn gân cổ lên cãi là gã cố tình hãm hại ổng. Bằng chứng rành rành đấy mà lão vẫn cãi chày cãi cối, thành thì tin, thì bán tín bán nghi, lúc đó cảnh tượng hỗn loạn lộn xộn lắm." Cô gái kể chuyện, miệng liên tục tắc lưỡi xuýt xoa.

 

 

 

Đám đông vây quanh cũng há hốc mồm như nuốt từng lời, chen hỏi: "Thế kết cục thế nào?"

 

 

 

Cô gái tiếp: "Thì cuối cùng nhân viên trường đua ngựa 'mời' lão Giả đại sư ngoài chứ ."

 

 

 

"Chỉ thế thôi á?"

 

 

 

"Không thế thì cô định thế nào? Trường hợp , dù mời lão Giả lên phường uống thì cũng sớm thả thôi, vì cái trò lừa vặt vãnh của lão cản trở thiệt hại gì ai, lão thuê diễn kịch thì cũng sòng phẳng trả tiền cho mà." Cô gái lắc đầu chép miệng.

 

 

 

"Hóa cái lão Giả đại sư chả miếng năng lực nào ?" Có thở dài chán nản, "Cứ tưởng Hương Cảng xuất hiện thêm một vị thầy phong thủy lợi hại nữa chứ."

 

 

 

"Cô kỳ vọng quá , tôn xưng là đại sư thì chí ít cũng chút bản lĩnh thật sự chứ. Loại vô dụng chỉ dựa mánh khóe thì gọi là kẻ lừa đảo là đúng , Hương Cảng chẳng thiếu mấy thể loại như ."

 

 

 

"Công nhận, lão Giả ngoài cái gan to bằng trời thì chả nước non gì. Nếu bảo lão năng lực gì thì chắc là năng lực 'mặt dày tâm đen' thôi."

 

 

 

" sai thật giả lẫn lộn, khó mà phân biệt rạch ròi. Dù thì cũng chẳng cần rạch ròi quá gì, tin Giả đại sư thì kệ họ, chung quy cũng chỉ để mua cái sự an tâm thôi mà."

 

 

 

"Thà lên chùa thắp nhang cầu an còn hơn là tin cái loại lừa đảo rõ lai lịch thế ."

 

 

 

"..."

 

 

 

Nghe rôm rả bình luận, Lâm Hảo Vũ tủm tỉm . Vạch trần mánh khóe của Giả đại sư cũng coi như xả cơn tức trong lòng. Cùng với trận đòn nhừ t.ử mà dady cô - Lâm Gia Hào - ân cần "ban tặng" cho lão đêm qua, ân oán giữa cô và Giả đại sư coi như xí xóa. Chứ nếu lão còn ngoan cố phiền cô nữa, chứng tỏ ăn đòn đủ thấm, cứ tẩn cho nhừ t.ử thì mới chịu an phận .

 

 

 

"Chị , Giả đại sư bóc mẽ chừng là do chị giật dây đúng ?" Lâm Khang Duệ ghé sát tai cô thì thầm.

 

 

 

 

 

 

Loading...