[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 327:~

Cập nhật lúc: 2026-07-07 02:15:45
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhà họ Tiền thực sự đến mức bắt Tiền Ái Nghi nuôi gia đình. Tuy Tôn Tĩnh Tuệ và Tiền Phàm sự giúp đỡ âm thầm của Tôn Thục Tuệ nữa, nhưng hai họ mười mấy năm, tích cóp cũng là nhỏ. Chẳng qua là Tiền Ái Thông vẫn theo học trường cấp ba dân lập , mỗi tháng chi phí vô cùng đắt đỏ. Tôn Tĩnh Tuệ và Tiền Phàm giảm bớt chất lượng cuộc sống của con trai cưng, thế nên chị gái bụng Tiền Ái Nghi đành tự nghĩ cách xoay xở.

 

Với danh tiếng hiện tại của Tiền Ái Nghi, cô khả năng cáng đáng cả gia đình họ Tiền.

 

Cho nên Tiền Ái Nghi yêu thương nhà của hề sai. xem, rõ ràng cách giải quyết hơn, thế mà Tiền Ái Nghi cứ chọn cách hủy hoại sức khỏe của chính bản .

 

Lý Hiểu Tuyền Tiền Ái Nghi, vẻ mặt lộ vẻ suy tư.

 

Lý Thành Hàn cảm thấy lời Lâm Hảo Vũ quá gai góc chói tai. Chỉ điều vì Tạ Tri Kính ở đây, Lý Thành Hàn dám nhiều lời, hậm hực một câu biện minh cho Tiền Ái Nghi: "Ái Nghi là hiếu."

 

" bất hiếu, sẵn lòng phong cho cô đại hiếu nữ của Hương Cảng, thật sự cảm động thấu trời đất luôn đấy." Lâm Hảo Vũ ngược tỏ vẻ tán thành với Lý Thành Hàn, cô vô cùng nghiêm túc.

 

Lý Thành Hàn hết cách, chỉ càng thêm thương xót cho Tiền Ái Nghi.

 

Lý Thành Hàn từng sống những ngày tháng khổ cực ở nhà họ Lý, nhưng cái khổ của chốn hào môn so với cái khổ của bình thường vẫn sự khác biệt một trời một vực. Hơn nữa, Lý Thành Hàn còn chị gái Lý Hiểu Tuyền luôn lo liệu, chăm lo cho . Dẫu Lý Thành Hàn túng thiếu đến , mỗi tháng vẫn một khoản tiền tiêu vặt nhỏ. Cậu cảm thấy việc một tháng tiêu tốn vài chục ngàn tệ là to tát gì, Tiền Ái Nghi cũng chỉ hy vọng em trai nhận nền giáo d.ụ.c nhất mà thôi. Sự hi sinh nỗ lực của Tiền Ái Nghi dành cho em trai càng khiến Lý Thành Hàn liên tưởng tới chị gái Lý Hiểu Tuyền của .

 

"Biểu tỷ, chị hiểu lầm em ." Tiền Ái Nghi nhẹ nhàng lắc đầu. Cô cho rằng bản sai.

 

Thấy thái độ của Tiền Ái Nghi như , Lâm Hảo Vũ hiểu gì cũng vô ích. Tiền Ái Nghi khăng khăng cố chấp, cô còn thể cản ? Cô chẳng cản nổi. Tiền Ái Nghi tham gia thi Hoa hậu Hương Cảng, con đường xán lạn đang thênh thang mở mắt. Nếu cô thực sự ngăn cản, chừng cả nhà họ Tiền sẽ hận cô tận xương tủy. Suy cho cùng, câu đúng, chặt đứt đường tài lộc của khác chẳng khác nào g.i.ế.c cha g.i.ế.c .

 

"Chủ tịch Tạ, Lục tiểu thư nhà họ Lâm, chúc Thường Thắng Tướng Quân hôm nay sẽ dũng mãnh đoạt cúp vô địch." Lý Hiểu Tuyền lên tiếng giảng hòa, xóa tan bầu khí căng thẳng.

 

"Cảm ơn lời chúc của cô." Lâm Hảo Vũ để Tiền Ái Nghi hỏng tâm trạng vui vẻ của , vốn dĩ chạm mặt cũng chỉ là chuyện ngoài ý . Thế nhưng cô thấy tò mò, Tiền Ái Nghi và Lý Thành Hàn hẹn hò với ?

 

Muốn hỏi c.h.ế.t luôn, nhưng Lâm Hảo Vũ tiện mở miệng hỏi. Trong lòng cứ như con mèo đang cào cào, ngứa ngáy đến mức chỉ vò đầu bứt tai.

 

"Biểu tỷ, hôm nào rảnh chị em cùng uống nhé? Em mới may thêm vài con gấu bông hình gấu trúc, tặng cho chị." Thấy Lâm Hảo Vũ chuẩn rời , Tiền Ái Nghi vội vàng lên tiếng.

 

Nghe đến gấu trúc, bước chân Lâm Hảo Vũ khựng , cô : "À, chuyện để tính nhé."

 

Phải công nhận Tiền Ái Nghi đồ thủ công cực kỳ khéo tay. Con gấu trúc nhồi bông tặng, Lâm Hảo Vũ vẫn cất giữ vô cùng cẩn thận. Cô tuy ghét Tiền Ái Nghi, nhưng hề ghét những con gấu trúc bông đáng yêu . Gấu trúc bông thực sự quá mức dễ thương.

 

Tiền Ái Nghi viện cớ vệ sinh, Lý Hiểu Tuyền liền nhân cơ hội hỏi Lý Thành Hàn: "Em và cô Tiền đó bây giờ rốt cuộc là ?"

 

Lý Thành Hàn vội vàng về hướng nhà vệ sinh, thở phào một : "Chị, chị hỏi chuyện gì?"

 

"Sao? Chị hỏi ?" Lý Hiểu Tuyền thấy gò má ửng đỏ của Lý Thành Hàn, trong lòng bỗng chốc trầm xuống, cô cân nhắc từ ngữ cẩn thận, "Xuất của cô Tiền đó, ông nội tuyệt đối sẽ bao giờ đồng ý cho em cưới cô , em thừa hiểu mà, đúng ?"

 

Lý Thành Hàn lập tức cau mày: "Xuất thành vấn đề. Em thích Ái Nghi, em lấy cô vợ."

 

Lý Hiểu Tuyền hít sâu một khí lạnh: "Câm miệng ngay! Em nhớ kỹ cho chị, tuyệt đối ăn hồ đồ như mặt ông nội!"

 

"Ông nội cũng phản đối việc em theo đuổi Ái Nghi!" Lý Thành Hàn cãi bướng, tỏ vẻ phục.

 

"Em và cô Tiền qua hẹn hò là một chuyện, kết hôn là một chuyện khác. Thành Hàn, em còn là trẻ con nữa, đừng hiểu chuyện như thế."

 

"Em hiểu chuyện chỗ nào? Chị xem ba của Lâm lục tiểu thư kìa, Ái Nghi giống hệt như Lâm tứ thái hồi xưa. Ái Nghi thể gả cho em, bước chân nhà họ Lý."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-327.html.]

"Em trở thành Lâm tứ gia thứ hai ?"

 

Lý Thành Hàn lập tức im bặt. Lý Hiểu Tuyền chút yên tâm, liền thêm với em trai: "Trong lòng em tự hiểu rõ nhất, cô Tiền đó thể mang cho em bất cứ sự hậu thuẫn nào. Chị công nhận cô Tiền nhan sắc, tài năng, tâm cơ sâu sắc, duy chỉ xuất là một điểm yếu chí mạng."

 

"Ái Nghi lương thiện, , cô hề tính kế em!" Lý Thành Hàn phản bác.

 

Lý Hiểu Tuyền lườm em trai một cái, trong lòng nhạt. Đàn ông đúng là... Thế nhưng cô cũng lười đôi co vấn đề với Lý Thành Hàn, cần thiết.

 

Thấy Lý Hiểu Tuyền gì thêm, Lý Thành Hàn cuống quýt : "Xuất của Ái Nghi là điểm yếu, cô là họ hàng với nhà họ Lâm, là biểu tỷ với Lâm lục. Với mối quan hệ như , ít nhiều gì cũng sự liên kết mà."

 

Lý Hiểu Tuyền bất giác mỉa mai: "Liên kết? Tự em cũng thừa lời em khiên cưỡng đến mức nào. Nếu như Lâm lục và cô Tiền quan hệ thiết, thì chuyện dễ . quan hệ giữa hai họ tồi tệ đến mức nào, chị và em đều mù."

 

"Chắc chắn sẽ cách mà." Lý Thành Hàn vẫn cứng đầu cố chấp.

 

Nghĩ đến Lâm Hảo Vũ, cõi lòng Lý Hiểu Tuyền cũng chẳng thể bình lặng nổi. Đối với Lâm Hảo Vũ, trong lòng cô luôn chất chứa mớ cảm xúc phức tạp, khó thể diễn tả bằng lời. Cô khẽ lắc đầu, quả quyết: "Không thể nào, cái tính khí đó của Lâm Lục... trong mắt cô chứa nổi một hạt cát, càng chẳng bao giờ chịu để bản chịu uất ức. Thôi , Thành Hàn, em tình yêu của đơm hoa kết trái, thì ít nhất cũng đợi đến khi em thực sự sự công nhận từ ông nội, chỉ định thừa kế, nắm trọn quyền lực của nhà họ Lý. Nếu , mộng tưởng đều chỉ là phù du."

 

Lý Thành Hàn vô cùng coi trọng chị Lý Hiểu Tuyền , thấu hiểu những lời chị đều là cho , bởi những lời khuyên giải đó cũng ít nhiều lọt tai. Thế nhưng, cứ nghĩ đến Tiền Ái Nghi, tâm trạng khỏi trĩu nặng, u uất.

 

"Em vui." Tạ Tri Kính dùng ngón tay cái khẽ cọ cọ lòng bàn tay Lâm Hảo Vũ, giọng điệu khẳng định chắc nịch.

 

Lâm Hảo Vũ sang , chạm ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ thu , tâm trạng bỗng chốc nhẹ nhõm phần nào. Cô gật đầu thừa nhận: "Vâng, khó chịu một chút, bởi vì em thật sự ghét Tiền Ái Nghi." Cô kể tóm tắt những khuất tất giữa Tôn Thục Tuệ và nhà họ Tiền, kèm theo một tiếng thở dài thương xót cho mami.

 

Tạ Tri Kính và Lâm Hảo Vũ phần nào sự đồng cảm sâu sắc với . Quá khứ của Trần Nguyệt Quân và Tôn Thục Tuệ tuy khác biệt, nhưng Trần Nguyệt Quân cũng từng trải qua vô vàn sóng gió bẽ bàng. Là phận con, đôi khi dẫu xót xa cho đến nhường nào, cũng chẳng thể nào gánh vác nhọc nhằn, cay đắng.

 

"Anh cách nào để dì Trần vui vẻ ?" Lâm Hảo Vũ cọ cọ Tạ Tri Kính, chớp mắt tò mò hỏi.

 

Tạ Tri Kính: "Chuyển tiền, và ở bên cạnh ."

 

"Cách đấy!" Lâm Hảo Vũ hì hì . Cô cũng thường xuyên bầu bạn bên Tôn Thục Tuệ, dốc sức bà vui, chiêu lúc nào cũng vô cùng linh nghiệm.

 

Có điều, cái chiêu "chuyển tiền" thì vô dụng. Tôn Thục Tuệ những nhận tiền, mà ngược còn thường xuyên bơm thêm cho Lâm Hảo Vũ. Dù trong tay Lâm Hảo Vũ nắm giữ khối tài sản kếch xù, hàng tháng gia đình vẫn cấp tiền tiêu vặt đều đặn, và Tôn Thục Tuệ cũng quên dúi thêm cho cô một khoản nhỏ. Còn cả Lâm Gia Hào nữa, mỗi khi nhận tiền tiêu vặt, ông thỉnh thoảng cũng hào phóng trích một phần để "ting ting" cho cô con gái rượu.

 

Nghĩ đến đây, Lâm Hảo Vũ cảm thấy đúng là hạnh phúc ngất ngây. Cô chắc chắn là đứa con gái sung sướng nhất thế gian , hahaha.

 

Cùng Tạ Tri Kính sải bước về phía phòng bao của nhà họ Tạ, Lâm Hảo Vũ chợt thấy Trần Nguyệt Quân đang chuyện với Tạ Trọng Nghĩa. Gương mặt Trần Nguyệt Quân bình thản, dửng dưng, trái ngược với vẻ mặt hằm hằm, trực chờ bùng nổ của Tạ Trọng Nghĩa. Chẳng Trần Nguyệt Quân lời mỉa mai gì, mà Tạ Trọng Nghĩa cuối cùng cũng nhịn nữa, rống lên tức tối: "Trần Nguyệt Quân, bà đừng quá đáng!"

 

"Dì Trần." Lâm Hảo Vũ kéo tay Tạ Tri Kính rảo bước tiến đến, cất tiếng gọi.

 

Trần Nguyệt Quân đầu , thấy bóng dáng hai , nụ lập tức nở rộ môi: "Tri Kính, Hảo Vũ, hai đứa về ."

 

Lâm Hảo Vũ và Tạ Tri Kính cạnh Trần Nguyệt Quân, khẽ gật đầu, cùng lúc hướng ánh mắt về phía Tạ Trọng Nghĩa đang đối diện.

 

Ngay khoảnh khắc chạm ánh của Tạ Tri Kính, cơn thịnh nộ của Tạ Trọng Nghĩa bỗng chốc tắt ngúm như dội gáo nước lạnh. Đối mặt với Trần Nguyệt Quân, ông thể quát tháo, lớn tiếng, nhưng Tạ Tri Kính, ông chẳng dám ho he nửa lời. Bởi ông thừa , Tạ Tri Kính thật sự đủ bản lĩnh để khiến ông sống bằng c.h.ế.t. Hơn nữa, Tạ Tri Kính sẽ chẳng bao giờ vì cái mác "cha ruột" mà hạ thủ lưu tình. Mỗi khi nghĩ đến điều , Tạ Trọng Nghĩa cảm thấy nghẹn khuất, uất hận đến tận xương tủy, nhưng chẳng dám hé răng nửa lời.

 

 

 

 

 

 

Loading...