Yến Từ Quy - Chương 1: Một quân bài tồi tệ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:05:51
Lượt xem: 337

Lửa cháy ngút trời.

Lâm Vân Yên ngã phịch xuống đất, nơi tầm mắt nàng chạm tới là một cảnh tượng hỗn loạn.

Không khí nóng rực nàng thở nổi. Cơn gió bỏng rát quấn lấy nàng, giống như chỉ ngay khoảnh khắc tiếp theo, tóc nàng sẽ bốc cháy .

Phải thoát ngoài!

cửa ở ?

Khói đặc cuồn cuộn mắt Lâm Vân Yên cay xè, nước mắt tuôn rơi, thể lau , nàng chỉ thể mở to mắt, cố tìm phương hướng.

Sau đó, nàng thấy Từ Giản ngã xuống cách đó xa.

"Từ..." Lâm Vân Yên thốt lên sặc ho liên tục.

Từ Giản vẫn bất động.

Lâm Vân Yên chợt nhận , Từ Giản ngất .

Ký ức đó ùa về trong tâm trí nàng.

Lúc , nàng và Từ Giản đang kiểm tra chỗ , bỗng nhiên, hề báo , mái nhà sập xuống.

Từ Giản nhanh tay đẩy Lâm Vân Yên tránh , những mảnh ngói đổ ập lên .

Dù Lâm Vân Yên tránh khỏi trung tâm vụ sập, nhưng nàng vẫn ảnh hưởng, đầu óc choáng váng hồi lâu, khi lấy ý thức thì chính là cảnh tượng như bây giờ.

Nàng còn như , huống chi là Từ Giản, trực tiếp trúng đòn.

Phải cứu Từ Giản ngoài!

Nén cơn nóng rát, Lâm Vân Yên cố gắng gạt những mảnh ngói Từ Giản . Càng gạt, lòng nàng càng trĩu nặng.

cổ Từ Giản vẫn còn mạch đập nhưng dấu hiệu tỉnh .

Điều tệ hơn là, cú đẩy đó khiến Từ Giản ngã khỏi xe lăn, chiếc xe lăn lật úp bàn ghế đổ nát đè lên.

Không xe lăn thì nàng đưa Từ Giản đang bất tỉnh khỏi căn phòng đây?

Ngay cả khi Từ Giản tỉnh , vẫn thể , huống hồ hiện giờ...

Bỏ mặc Từ Giản một chạy thoát, lẽ đó là lựa chọn nhất lúc . Lâm Vân Yên rõ nhưng nàng .

Nàng và Từ Giản là hai con châu chấu cùng một sợi dây, nếu mất Từ Giản, Lâm Vân Yên sống qua mồng một cũng chẳng thể sống qua ngày mười lăm.

Thậm chí, thể hung thủ vẫn còn đang chờ ngoài .

Căn phòng tự dưng sập xuống, thể là "cũ kỹ", nhưng sập bốc cháy, thì chắc chắn là do .

Mục đích của hung thủ là nàng cùng Từ Giản c.h.ế.t tại đây.

Nghĩ đến đây, một cơn phẫn hận trào dâng nhanh chóng lấp đầy tâm trí nàng.

Thật xót xa vì hai họ dốc hết sức lực nhưng cuối cùng vẫn thất bại. Sự thật che giấu, chẳng thể phơi bày ánh sáng.

Mảnh ngói cắt tay và lòng bàn tay nàng, m.á.u me lênh láng, suy nghĩ dần mơ hồ, Lâm Vân Yên dùng chút sức lực cuối cùng bới , kéo .

C.h.ế.t chắc , ít nhất hãy để Từ Giản c.h.ế.t nhẹ nhàng hơn.

Chân tàn phế, thể gắng sức . Những mảnh ngói nặng như thế đè lên thì khó chịu lắm ...

Những tội , những đau đớn , lũ khốn kiếp thể nếm trải, đúng là c.h.ế.t nhắm mắt.

Xẹt xẹt...

Xẹt xẹt...

Âm thanh vang lên từ bốn phía, chói đến mức điếc tai.

Đó là tiếng ve kêu ?

Tại thấy tiếng ve?

Lâm Vân Yên giật mở mắt, đập mắt nàng là một vùng sáng trắng xóa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-1-mot-quan-bai-toi-te.html.]

Nàng ngẩn nhận đó là ánh sáng mặt trời, nắng trưa mùa hạ xuyên qua khung cửa sổ, chiếu sáng rực cả gian điện.

Còn nàng đang nghiêng tựa giường La Hán cửa sổ.

"Quận chúa ?"

Lâm Vân Yên đầu , theo phản xạ hỏi : "Ta ?"

Vừa dứt lời, sắc mặt của nha từ rụt rè trở thành hoảng hốt.

Lâm Vân Yên cau mày, Vãn Nguyệt trẻ như ?

Có gì đó !

Nàng vội vàng quan sát xung quanh.

Giá cổ đồ kệ đầy những món đồ trưng bày tinh xảo, cành hoa trong bình nụ còn nở, bức tranh tường tràn đầy nét trẻ thơ, là tác phẩm từ thời ấu thơ của nàng.

Mỗi cảnh vật đều y như trong ký ức.

Nơi rõ ràng là Tây Điện của Từ Ninh cung. Ngày , nàng thường cung bầu bạn với Hoàng Thái hậu. Mỗi khi nương nương việc nàng tránh mặt thì bảo nàng đến đây nghỉ ngơi. kể từ khi Hoàng Thái hậu băng hà, nàng từng .

Nơi là Tây Điện, Vãn Nguyệt trẻ trung, và ngọn lửa lớn cách nào thoát ... Một ý nghĩ bất ngờ hiện khiến Lâm Vân Yên khỏi hít sâu một . "Người..." Vãn Nguyệt thận trọng hỏi : "Có gặp ác mộng ?"

Lông mi Lâm Vân Yên run rẩy.

Ác mộng ? là một cơn ác mộng dài, đè nén, đầy rẫy âm mưu, phản bội, cả công khai lẫn ngấm ngầm. Gia đình nàng tan nát. Từ Giản đến đường cùng. Mấy năm trời, nàng và Từ Giản nhiều đụng độ, cố gắng níu kéo chút hy vọng, cuối cùng hóa thành ngọn lửa đau đớn, phẫn uất, tuyệt vọng trong đám cháy ngùn ngụt. Khói đặc và lửa đỏ rực như chế giễu sự bất lực của họ.

Nỗi đau đó quá sống động. Đến mức khi nàng đột ngột tỉnh dậy, trở về Tây Điện sáng rực, nghĩ những gì trải qua, thì ánh mặt trời rực rỡ cũng xua tan nổi mây mù trong lòng nàng.

Tất cả vẫn còn đó, như nhắc nhở nàng rằng, dù chỉ là một giấc mơ, nhưng nó thật sự chân thực, đau đớn đến tột cùng. Nếu thể đổi, nàng sẽ con đường đó, để nỗi đau khắc sâu thêm nữa.

Con , thể ngã hai trong cùng một hố.

Không chỉ nàng ngã, nàng còn đẩy kẻ đào hố đó xuống, để những kẻ gây nếm trải cả vốn lẫn lãi.

Nhìn Vãn Nguyệt đang lo lắng, Lâm Vân Yên : "Ta gặp ác mộng thật, nhưng sợ, ngươi sợ gì chứ?"

Vãn Nguyệt ngập ngừng. thật. dáng vẻ của Quận chúa thực sự nàng sợ hãi. Quận chúa đang nhắm mắt nghỉ ngơi, bỗng mở mắt, trong mắt ngập tràn thù hận như liều mạng.

Quận chúa nhà nàng đôi mắt , ai cũng khen mắt nàng như , long lanh, . Đôi mắt từ bao giờ sát khí dữ dội như ?

"Nô tỳ nhát gan." Vãn Nguyệt nhỏ giọng đáp.

Lâm Vân Yên bật . Nàng rõ Vãn Nguyệt trung thành và kiên định, chỉ riêng hai phẩm chất đó hơn bao . Nhát gan thì chứ?

"Gan cũng thể rèn luyện cho lớn lên." Lâm Vân Yên trả lời. Dù , ai mà chẳng trải qua chứ.

Bước chân từ xa dần tiến , dừng ở bên ngoài rèm: "Quận chúa, Thái phi đến, Hoàng Thái hậu mời qua đó."

Lâm Vân Yên trả lời, nhưng vội ngoài mà bên trong, gương trang điểm. Trong gương là một thiếu nữ xinh , mắt sáng, răng trắng, mày ngài, hoa ngọc điểm tóc lay động theo từng cử động của nàng.

Nàng đang chải kiểu tóc của thiếu nữ, lẽ đây là năm Vĩnh Gia mười ba.

Bởi vì đầu năm mười ba, nàng gả cho Từ Giản, từ đó cũng chải kiểu tóc của phụ nữ chồng.

Đó là năm thứ mười hai mười một nhỉ?

Nhìn Vãn Nguyệt đang giúp nàng chỉnh sửa tóc mai, Lâm Vân Yên thầm nghĩ: Nếu Hoàng Thái hậu đang chờ thì nàng thật sự hỏi cho rõ. dù là năm nào, dù là tình cảnh , thì nàng cũng sống thật .

Không để Hoàng Thái hậu chờ lâu, Lâm Vân Yên chính điện. Vừa bước , nàng thấy mấy quanh chiếc bàn vuông.

Trên chiếc bàn khảm xương hoa lê mà Hoàng Thái hậu thích xếp đầy bài mạt chược, Hoàng Thái hậu với Văn Thái phi, Vương Ma ma đang vui vẻ nàng.

"Mau mau mau." Hoàng Thái hậu vẫy tay: "Thiếu một , đang đợi con đây."

. Thời gian Lâm Vân Yên ở bên Hoàng Thái hậu phần lớn là đ.á.n.h bài mạt chược.

Vào chỗ, gieo xúc xắc, lấy bài và xếp bài.

Lâm Vân Yên ... cả tay bài . Khó khăn trùng trùng.

Nàng khẽ lướt ngón tay qua bài, mắt cong lên. Dù bài đến , nàng cũng từ từ sắp xếp .

Sự tái sinh của nàng bắt đầu từ những lá bài .

 

 

 

Loading...