Yến Từ Quy - Chương 108: Ta chỉ trách ngươi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:08:40
Lượt xem: 108

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không khí trong Từ Ninh cung căng thẳng đến mức khó thở.

Hầu hết cung nữ, nội thị Vương ma ma cho lui từ lúc Quận chúa nhắc đến chuyện phủ Anh Quốc công.

Hiện giờ, bên trong chỉ còn bà và Tiểu Dư công công.

Tào Công Công , chỉ qua bóng ngoài màn, lẽ đang chờ ở trung điện.

Tiểu Dư công công nội tình, gương mặt đầy vẻ ngạc nhiên, nhưng lúc lúc thể lên tiếng, nên vội cúi đầu, im lặng một cách cung kính.

Vương ma ma nhiều hơn một chút.

Nhìn sắc mặt Thánh Thượng, bà đoán rằng phương t.h.u.ố.c độc còn chỉ là suy đoán của Thái y mà chứng cứ rõ ràng là từng dùng Định Vương.

Nghĩ đến đây, Vương ma ma lén về phía Hoàng Thái Hậu.

Nương nương chắc đau lòng lắm...

chuyện thế tuyệt đối thể giấu nương nương, nương nương cũng .

Rất nhanh, bên tai Vương ma ma vang lên giọng của Hoàng Thái Hậu.

"Phủ Anh Quốc công, con dâu bệnh tám năm đó? Độc của nàng và A Thương giống ? Thái y sáng nay khám cho nàng , phát hiện dấu vết phía ư?"

Một loạt câu hỏi, Hoàng Thái Hậu nắm chặt cổ tay Thánh Thượng, mạnh, hỏi thêm điều bà quan tâm nhất: "Là ai đầu độc A Thương?"

"Người chuyện ? Ninh An với ?" Thánh Thượng nhớ Tào Công Công từng nhắc Quận chúa xin Hoàng Thái Hậu, bèn : "Vậy nhi thần sẽ tiếp."

Mọi sự thật hiện mặt Hoàng Thái Hậu, bà đau lòng đến mức ôm ngực.

Vương ma ma vội bước lên giúp bà xoa lưng.

Thánh Thượng nhận một chén ấm từ tay Tiểu Dư công công, đợi Hoàng Thái Hậu bình tĩnh đưa cho bà uống.

"Nhi thần tịch thu phủ Anh Quốc công, còn dự định sai đào mộ Lý Mịch, tuy chôn đất nhưng cũng cần xác nhận, sinh sáu ngón chân , tuy rõ nhưng cũng là dấu hiệu, xương cốt dễ nhận . Còn con trai Lý Mịch, tạm thời giam giữ trong nội cung, đợi những vụ án giải quyết xong, mới quyết định tương lai của nó." thấy Hoàng Thái Hậu định cảm xúc, Thánh Thượng mới tiếp tục về những sắp xếp của : "Nhi thần đến đây là để bàn với những điều , nếu đích thẩm vấn Vương Lục Niên thì nhi thần sẽ cho dẫn đến đây."

Hoàng Thái Hậu cay đắng.

"Đột ngột quá, thật ngờ." giọng bà run rẩy: "Mọi chuyện đều giao cho Thánh Thượng, dù bao nhiêu năm trôi qua, nhưng thể rõ nguyên nhân cái c.h.ế.t của A Thương, cũng coi như kết thúc một tâm nguyện."

"Người..." Thánh Thượng ngập ngừng.

Trong ký ức của , đây là đầu tiên Hoàng Thái Hậu thừa nhận nghi ngờ về nguyên nhân cái c.h.ế.t của Định Vương.

Bao nhiêu năm , kể cả lúc xảy sự việc, Hoàng Thái Hậu đều kiềm chế, kiềm chế đến mức Thánh Thượng từng nghĩ rằng bà bao giờ nghi ngờ một chút nào.

"Có ngạc nhiên ? Vì vẫn luôn trăn trở." Hoàng Thái Hậu thở dài, gương mặt Thánh Thượng, : "Thánh Thượng cũng , chẳng vẫn canh cánh về chuyện chùa Định Quốc gặp nạn ?"

Thánh Thượng phủ nhận.

"Ta cũng mong một ngày nào đó thể cùng Thánh Thượng tìm câu trả lời." Hoàng Thái Hậu từ từ thở vài , nghiêng đầu về phía tây, về phía điện phụ, : "A Uẩn c.h.ế.t ở đó, cũng cho Vân Yên một lời giải thích."

Năm đó, chỉ Hạ Hoàng Hậu gặp nạn, mà còn tám khác, trong đó Thẩm Uẩn.

Từ khi trở thành Hoàng hậu đến khi là Hoàng Thái Hậu, hơn mười năm trôi qua, bà hiếm khi can thiệp chuyện triều chính, chỉ khi Thánh Thượng chủ động hỏi mới vài câu.

Thánh Thượng ơn bà.

vẻ xa cách, nhưng chính điều là nền tảng để hai mẫu tử thể sống hòa thuận, quan hệ .

giờ đây, Thánh Thượng bất ngờ nảy một suy nghĩ.

Ít nhất, trong chuyện chùa Định Quốc, và Hoàng Thái Hậu là đồng minh.

Những khác thể đều khả năng nhúng tay chuyện chùa Định Quốc, nhưng Hoàng Thái Hậu thì .

Khi phụ hoàng bệnh nặng, đại còn bệnh nặng hơn, các khác đều chực chờ, kinh thành phong ba biến động, mẫu hậu vất vả giữ định cục diện, còn lo đến chuyện chùa Định Quốc?

Hơn nữa, việc bà đối xử với Thẩm Uẩn và Ninh An thế nào, đều thấy rõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-108-ta-chi-trach-nguoi.html.]

"Người..." Thánh Thượng cân nhắc từng lời: "Nhi thần dám 'Người cứ yên tâm', quá nhiều năm trôi qua, nhi thần chắc chắn sẽ tìm sự thật. Lần vụ của đại ca tiến triển cũng là nhờ cơ duyên trùng hợp. Nhi thần chỉ thể , dù thế nào cũng sẽ bỏ cuộc, sẽ cố hết sức tìm câu trả lời."

Hoàng Thái Hậu gật đầu.

So với những lời đảm bảo khoa trường, lời phần dè dặt của Thánh Thượng khiến bà an tâm hơn.

"Việc xử lý , cứ như thế..." Hoàng Thái Hậu .

Thánh Thượng an ủi bà thêm vài lời, mới dậy.

, xem trí nhớ của , suýt quên mất việc quan trọng." Hoàng Thái Hậu gọi Thánh Thượng, : "Cô nương tên Chu Trán , nàng cắt đứt quan hệ với phủ Anh Quốc công, đúng là một đứa trẻ đáng thương. Lần manh mối, cũng là nhờ sự dũng cảm của nàng . Hãy cho nàng một con đường sống, để nàng thể tiễn mẫu chu đáo, và tương lai ."

Thánh Thượng tất nhiên là đồng ý.

Ngự giá rời khỏi Từ Ninh cung.

Lâm Vân Yên trở bên Hoàng Thái Hậu.

Bà cụ dựa gối, nét mặt đầy vẻ mệt mỏi.

Bà vẫy tay với Lâm Vân Yên: "Thật trùng hợp, thật sự chỉ là trùng hợp thôi ?"

Lâm Vân Yên cúi bên giường La Hán.

Nàng rõ câu chuyện , Hoàng Thái Hậu nhất định sẽ nhận , huống chi nàng còn thông qua Vương ma ma để việc.

Nàng định che giấu, chỉ là chờ đợi một cơ hội.

Chính là bây giờ.

"Người còn nhớ ?" Lâm Vân Yên nhẹ nhàng hỏi: "Mã ma ma mà phái đến chăm sóc con, năm đó từng là nữ quan phụ trách d.ư.ợ.c lý tại Ngự Dược Phòng, đó theo việc. Chu Trán và con bàn về bệnh tình của mẫu nàng, con tò mò phương t.h.u.ố.c nào thể kéo dài đến tám năm nên nhờ nàng chép . Mã ma ma xem xong, chỉ thấy quen mắt, nhớ Định Vương từng dùng. Con thể nghi ngờ, sợ nghĩ quá nhiều, chứng cứ rõ ràng nên nhờ Vương ma ma giúp, nếu cơ hội điều tra bệnh tình của mẫu Chu Trán. Kết quả sáng nay, nhà họ Chu gặp chuyện. Người đừng trách Vương ma ma, là con cứng đầu đòi bà giúp..."

Hoàng Thái Hậu lắc đầu: "Trách gì chứ? Ta trách bà , chỉ trách con thôi. Vân Yên, con chân thành, sợ bỏ lỡ sự thật, cũng sợ vội vàng cho mà nhỡ sai, khiến xúc động. Con vì và vì Chu Trán mà dính chuyện , nhưng con quên rằng, con vẫn chỉ là một cô nương. Thân phận Quận chúa giúp con mạnh mẽ hơn khác, nhưng gặp kẻ lý, dù con là Công chúa cũng ích gì. Con việc cần nghĩ đến chính , nếu vì chuyện mà con gặp chuyện thì con bảo ?"

Lâm Vân Yên cúi đầu, gì, chỉ chăm chú lắng .

Hoàng Thái Hậu nắm tay nàng, giọng đầy lo lắng nhưng vô cùng kiên quyết: "Có chuyện thì bàn với , già , sức khỏe như xưa, nhưng già hẳn, vẫn còn thể chống đỡ ."

Từ phi tử thành hoàng hậu, thành Hoàng Thái Hậu, tưởng như bước vững vàng, nhưng bao nhiêu cay đắng thì chỉ bà hiểu.

Một đời vất vả đến già, bà chỉ che chở cho con cháu, chứ chúng lo lắng cho . Nếu thì cả đời bà chịu khổ để gì.

Lâm Vân Yên trả lời "Vâng".

Trong lòng thì lắc đầu.

Hoàng Thái Hậu lúc nào cũng lo cho nàng thì nàng lo cho bà ?

Miệng rằng còn gánh vác , nhưng bà thực sự còn sức như , những biến cố hôm nay, bà quá kiệt sức mà .

Lâm Vân Yên dậy, đắp chăn cho Hoàng Thái Hậu, ngoài với Vương ma ma: "Nương nương ngủ, lát nữa mời Thái y đến bắt mạch cho nhé, con sợ nương nương sẽ ốm mất."

Vương ma ma thò đầu , trả lời: "Nương nương già , nếu như là mười mấy năm ..."

Câu tiếp.

Không thích hợp.

bà hiểu rõ tính cách Hoàng Thái Hậu nhất.

Nếu trẻ mười mấy năm, còn trong thời Tiên đế, đừng thẩm vấn tên nội thị , Hoàng Thái Hậu chắc chắn sẽ dẫn từng trong phủ Anh Quốc công đến mắt mà hỏi rõ.

Thời gian thật vô tình.

Như Lâm Vân Yên dự liệu, tối đó khi Hoàng Thái Hậu tỉnh , thì cả sốt nóng bừng bừng.

Bà cụ đổ bệnh.

 

 

Loading...